Chương 62: Gặp tháp chủ
“Mạt Nhật Vĩnh Hằng? Cậu nói bọn họ à, thực ra tôi cũng không rõ lắm. Họ đến đây sớm hơn chúng tôi, ngày thường chẳng giao lưu với ai. Đội trưởng là một ông già, rất ít khi lộ diện, nhưng tôi để ý thấy chiêu thức huấn luyện của họ rất đặc biệt, giống như... nhẫn thuật.” Trương Minh nhớ lại.
“Nhẫn thuật? Chẳng lẽ mấy người đó là người đảo quốc?” Vương Trí hỏi.
“Ừ, chắc vậy. Ở đây có người nước ngoài cũng chẳng lạ.”
“Ra vậy. Anh về tập luyện trước đi, tôi đi giải quyết chút việc.” Vương Trí trầm ngâm.
Vương Trí định đến chỗ Tề Hi một lần nữa, nói với cô ấy về suy nghĩ của mình.
Đến tổng bộ hộ vệ, vừa vào sảnh đã thấy Tề Hi đang nói chuyện với An Tình.
Thấy Vương Trí đến, Tề Hi vội vàng dặn dò An Tình vài câu rồi bảo cô ấy rời đi. Sau đó Vương Trí theo Tề Hi vào phòng riêng của cô.
“Áo đẹp đấy.” Tề Hi giơ tay gõ vào tấm thép bên trong áo Vương Trí, nói.
“Nếu chị Tề Hi thích, tôi cũng thiết kế cho chị một bộ.” Vương Trí gãi đầu nói.
“Tôi không cần đâu. Nghe nói Trương Minh của Vãng Tích Vương Triều đã về đội cậu?” Tề Hi ngồi xuống hỏi.
“Vâng, không ngờ chị Tề Hi nắm tin nhanh thế, ha ha.”
Vương Trí không ngạc nhiên về khả năng nắm thông tin của Tề Hi. Với cấp cao như cô ấy, không biết mới lạ.
“Vậy, lần này cậu đến là vì bọn họ?” Tề Hi nhìn chằm chằm Vương Trí hỏi.
“Họ phát hiện một doanh trại...” Vương Trí kể lại quá trình tác chiến của Đoạn Thanh Thiên.
“Vậy cậu định dẫn đội đi tiêu diệt doanh trại đó?” Tề Hi hỏi.
Vương Trí nhìn Tề Hi đang dựa vào ghế, trong lòng khá chấn động. Mình chỉ kể sơ qua việc Đoạn Thanh Thiên bị hại trong doanh trại, vậy mà cô ấy đã suy ra mục đích mình đến tìm cô.
“Đúng vậy, nhưng đối phương đông người, lại đều là lính được huấn luyện bài bản. Tôi muốn hợp lực với Tháp Bình Minh để tiêu diệt doanh trại đó.” Vương Trí không phủ nhận, nói ra ý định của mình.
“Ồ? Hợp tác với Tháp Bình Minh?” Tề Hi nhướng mày, đầy hứng thú chờ Vương Trí nói tiếp.
“Vâng. Chiến lợi phẩm toàn bộ thuộc về Tháp Bình Minh, chúng tôi chỉ phụ trách đưa những người sống sót về.”
“Ừm... nghe có vẻ được đấy. Nhưng việc này cần tháp chủ quyết định, tôi chỉ là một hộ vệ thôi.”
“Vậy... chị nghĩ tháp chủ có đồng ý không?” Vương Trí dò hỏi.
“Chỉ cần có lợi cho Tháp Bình Minh, tôi nghĩ cô ấy sẽ đồng ý.”
“Vậy tôi phải gặp tháp chủ thế nào?” Vương Trí hỏi.
“Tôi báo cáo với tháp chủ đã, cậu ra ngoài chờ đi.”
Vương Trí rời phòng, ra hành lang đợi.
Một lát sau, Tề Hi đến bên Vương Trí: “Đi thôi, tháp chủ bảo chúng ta qua.”
Thấy Tề Hi chuẩn bị dẫn mình đi gặp tháp chủ, Vương Trí hơi hồi hộp.
Hai người lên thang máy, Tề Hi trực tiếp ấn nút tầng 5. Vương Trí thấy vậy mừng thầm: tầng năm là nơi duy nhất anh chưa từng đến, sắp được chiêm ngưỡng rồi.
“Này chị Tề Hi, đi gặp tháp chủ không cần nộp vũ khí à?” Vương Trí cầm khẩu súng lục trong tay hỏi.
“Hừ, cậu nghĩ tháp chủ để mấy món đồ chơi này vào mắt?” Tề Hi mỉa mai.
“Đồ... đồ chơi?”
“Cậu nghĩ cầm súng có thể đánh lại tôi?” Tề Hi thấy Vương Trí có vẻ không phục, hỏi lại.
Vương Trí lắc đầu, ngoan ngoãn nhét súng ra sau lưng.
Trước mặt Tề Hi, khẩu súng lục quả thực như đồ chơi. Chưa nói đến chuyện có bắn trúng không, ngay cả cơ hội giơ tay nã đạn anh cũng không có. Nếu tháp chủ mạnh hơn Tề Hi, thì quả thực chẳng có gì phải lo ngại.
Hai người đã lên tầng năm. Bước ra khỏi thang máy, ấn tượng đầu tiên của Vương Trí là tráng lệ và trang nghiêm.
“Rộng thế này, chỉ có mình tháp chủ thôi sao?” Vương Trí nhìn quanh đại sảnh xa hoa hỏi.
“Không nên hỏi thì đừng hỏi.” Tề Hi nghiêm giọng đáp.
Tề Hi dẫn Vương Trí đi thẳng đến trước một cánh cửa: “Vào đi, tháp chủ đang đợi cậu trong đó.”
“Ực.”
Vương Trí nuốt nước bọt, đẩy cửa, nhìn thấy tháp chủ ngồi trước bàn, giống với hình ảnh anh từng thấy trước đây: vẫn mặc giáp, đeo mặt nạ. Tại sao tháp chủ lúc nào cũng đeo mặt nạ?
“Chào tháp chủ.” Vương Trí hoàn hồn, hơi cúi người chào.
Tháp chủ Quang ngồi ở một đầu bàn, quan sát Vương Trí. Vương Trí đứng ở cửa, nhất thời có chút lúng túng.
“À...” Vương Trí vừa định mở miệng, thì tháp chủ ngồi trước mặt cuối cùng cũng lên tiếng.
“Mời ngồi.”
Vương Trí đến bên bàn, ngồi đối diện tháp chủ.
“Tôi nghe Tề Hi nói, cậu có một kế hoạch muốn hợp tác với Tháp Bình Minh?”
“Đúng vậy. Chúng tôi phát hiện bên ngoài có một doanh trại gồm bốn mươi lính vũ trang. Người của Vãng Tích Vương Triều đã hy sinh bốn thành viên ở đó. Hiện Trương Minh của Vãng Tích Vương Triều đã gia nhập đội Lạc Nhật Dư Huy chúng tôi. Lần này tôi đến là muốn xin tháp chủ điều thêm người, cùng chúng tôi tiêu diệt doanh trại đó.”
“Ừm... tiếp đi.”
“Trong doanh trại có hơn trăm người sống sót, lương thực dồi dào, các loại trang bị, thuốc súng và tài nguyên cũng phong phú. Mục tiêu của đội chúng tôi là báo thù là chính, giải cứu người sống sót là thứ yếu. Sau khi tiêu diệt quân đội, đội chúng tôi sẽ phụ trách đưa người sống sót về Tháp Bình Minh, còn đội do tháp chủ phái đi sẽ phụ trách vận chuyển lương thực, trang bị và tài nguyên.” Vương Trí thành thật trình bày.
“Phải nói rằng, lần này cậu quả thực có thể mang lại giá trị rất lớn cho Tháp Bình Minh. Tôi không có lý do gì để từ chối.”
“Cảm ơn tháp chủ.” Thấy tháp chủ đồng ý, Vương Trí mừng thầm.
“Tôi sẽ điều mười người hỗ trợ cậu. Hy vọng cậu có thể hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ lần này. Khi xuất phát, đến bộ chỉ huy gặp đội trưởng Adam để nhận người. Tôi sẽ báo trước cho anh ta.”
“Vâng, tôi về chuẩn bị ngay.”
“Ừm...”
Nhận được câu trả lời từ tháp chủ, Vương Trí rời khỏi phòng. Tháp chủ đồng ý điều mười người theo anh tấn công doanh trại, tính cả người của anh là mười bảy người, cũng là quy mô không nhỏ.
Sau khi Vương Trí rời đi, Tề Hi không đi cùng mà ở lại trong phòng.
“Tề Hi, cô thấy thế nào?”
“Anh ta rất thông minh.” Tề Hi nhận xét ngắn gọn.
“Phải, anh ta không tham lam, lợi dụng việc giúp người khác báo thù để kéo lòng người. Thú vị.”
“Vậy lần hành động này...”
“Ừm, chọn vài người đáng tin cậy, bảo họ đến chỗ Adam báo danh.”
“Rõ!”
Tề Hi nhận lệnh, dẫn Vương Trí đang đợi ngoài cửa rời khỏi tầng 5.
Vương Trí về tầng 3, gọi tất cả mọi người lại.
“Mọi người nghỉ ngơi chút đi. Bước đầu tiên trong kế hoạch của chúng ta là hợp tác với Tháp Bình Minh đã thành công. Ba ngày tới, chúng ta chuẩn bị rồi đến doanh trại nơi Trương Minh gặp nạn.”
Vương Trí ngồi trên ghế sofa trong phòng khách nói.
“Nhanh vậy?” Oánh nhíu mày, rõ ràng vẫn chưa biết Vương Trí đã một mình thương lượng với tháp chủ.
“Ừ, Tháp Bình Minh định viện trợ cho chúng ta mười người. Trước khi hành động, chúng ta chỉ cần đến gặp đội trưởng Adam xin người là được.”
Vương Trí vừa nói vừa lấy một tờ giấy trắng, bảo Trương Minh vẽ bản đồ doanh trại và địa hình xung quanh.
“Tính cả mười người đó, chúng ta cũng có mười bảy người. Đánh hạ doanh trại này không vấn đề, huống chi chúng ta còn có một thứ to bự.” Lão Hà nhìn khẩu súng bắn tỉa trên tủ, đầy tự tin nói.
“Ừm, mấy ngày nay mọi người tạm thời đừng tập luyện, giữ trạng thái tốt. Ba ngày nữa chúng ta xuất phát.”
Vương Trí nói xong, bắt đầu xem bản đồ doanh trại mà Trương Minh đang vẽ.
Doanh trại dựa lưng vào sông, tựa vào núi, mặt tiền là một vòng tường bao quanh. Vị trí địa lý chọn khá tốt, dễ thủ khó công! Toàn bộ doanh trại chiếm khoảng 2 ha, bên trong cũng chia thành khu dân cư cho người sống sót và khu dân cư cho quân đội. Vì Trương Minh ở trong đó quá ngắn, hiện tại chỉ có thể biết được những thông tin này.
