Chương 37: Bài thuốc sinh con, đảm bảo đoàn trưởng Tạ hùng hổ như rồng
Kiều Căn Muội nhận ra mình lỡ miệng, vội vàng chữa cháy: “Ai thèm lấy mấy con cá thối tôm ươn của cô ta chứ, tôi chỉ nhìn thôi, ai biết con nhỏ đó…”
Dưới ánh mắt sắc lạnh của Tạ Lan Chi, cô ta rất biết điều mà đổi giọng:
“Ai biết cô ta vô lý như vậy, lại còn động tay đánh người.”
Tạ Lan Chi bước tới gần Kiều Căn Muội, giọng trầm xuống: “Vợ tôi xuất thân từ gia đình y học, là y sĩ, cô ấy dùng kim chích chị là để tự vệ.”
Anh bất ngờ nắm lấy cánh tay người phụ nữ, giật bỏ miếng băng với thanh nẹp quấn tạm.
Cánh tay Kiều Căn Muội ngoài hơi sưng ra thì cử động bình thường, chẳng có vết thương nào.
Giọng Tạ Lan Chi lại lạnh thêm vài phần: “Vợ tôi người yếu sức mọn, đến cái bàn còn không nhấc nổi, làm sao có thể đánh gãy tay chị được.”
“…” Kiều Căn Muội, người bị Tần Thù lôi đi ném xuống suối.
Một cô gái hung hãn như vậy, người yếu sức mọn?
Mắt anh không bị hỏng đấy chứ!
Kiều Căn Muội còn định nói gì đó thì bị người cùng làng kéo tay lại.
Người đó khẽ khuyên: “Căn Muội, đừng ầm ĩ nữa, chúng ta về thôi.”
“Dựa vào đâu!”
Kiều Căn Muội hất tay người kia ra, ngước cằm lên, chỉ thẳng vào mũi Tạ Lan Chi.
“Vợ anh không chỉ dùng kim chích tôi, còn đẩy tôi xuống nước, nếu không nhờ tôi mạng lớn, chết đuối từ lâu rồi!”
Tạ Lan Chi lộ vẻ ngạc nhiên, đánh giá Kiều Căn Muội từ dưới lên trên, thân hình to béo, vai u thịt bắp.
Anh nghi ngờ hỏi: “Chị chắc chứ?”
Kiều Căn Muội nói: “Không thì tôi tự nhảy xuống nước chắc?”
Tạ Lan Chi giơ tay ước lượng thân hình cô ta, hai môi khẽ mở, giọng thong thả:
“Nói thật nhé, với cân nặng vượt chuẩn của chị, chắc còn nặng hơn tôi vài cân. Vợ tôi thân hình nhỏ nhắn vài chục cân, e rằng kéo cũng không nổi.”
Kiều Căn Muội nghe xong mặt xanh mét, như bảng màu đủ sắc.
Cô ta ghét nhất bị người ta nói là mập, là béo!
Kiều Căn Muội bất ngờ lao lên, giơ tay định cào nát mặt Tạ Lan Chi.
Tạ Lan Chi nghiêng người né rất nhanh.
Kiều Căn Muội lao hụt, quay người lại định lao tiếp.
“Ầm!”
Tiếng đập bàn vang lên.
Lạc sư tức giận trước cảnh huyên náo hoang đường này: “Các người tưởng đây là chỗ nào?!”
Ông nhìn Kiều Căn Muội với ánh mắt sắc bén: “Vu khống quân nhân, giả vờ gãy tay, không một câu thật thà, ai cho mày lá gan đến đây gây sự?”
Kiều Căn Muội cười lạnh, chống nạnh quát: “Tôi gây đấy, có giỏi thì giết tôi đi!”
Cô ta quen thói càn quấy, người khác càng mạnh, cô ta càng hăng.
Lạc sư tức đến nỗi lỗ mũi phun khói, quát to: “Vệ binh đâu!”
“Thủ trưởng, có ạ!”
Từ góc phòng, một người đàn ông trung niên tướng mạo bình thường, khí chất ôn hòa bước ra.
Lạc sư chỉ vào Kiều Căn Muội: “Đưa bọn họ đi hết. Từ nay về sau, dân làng Lạc Tây Pha không có việc chính đáng, cấm bén mảng vào doanh trại nửa bước!”
“Rõ!”
Vệ binh gọi người từ ngoài cửa vào, cưỡng chế đưa tất cả đi.
Kiều Căn Muội vốn còn định làm ầm lên, nhưng thấy người vào mang theo súng, đành cúp đuôi đi theo dân làng.
Bầu không khí trong văn phòng ồn ào thu hút không ít người đến xem.
Doanh trại như một đại gia đình, chỉ cần một chút động tĩnh là lan khắp nơi.
Nghe nói vợ đoàn trưởng Tạ bị người ta bắt nạt, còn bị bắt nạt đến khóc.
Nghe nói đoàn trưởng Tạ nổi giận vì hồng nhan, nổi cơn thịnh nộ trong văn phòng Lạc sư.
Nghe nói vợ đoàn trưởng Tạ còn nhỏ, hay khóc, người yếu sức mọn, lại nhát gan.
Khi Tần Thù còn chưa biết, ngoài cái danh “hay khóc” ra, cô còn bị gán thêm hai cái mác nữa – người yếu sức mọn, nhát gan.
Còn đương sự Tần Thù, lúc này mới biết tin đồn Tạ Lan Chi tuyệt tự trong doanh trại.
Nguyên nhân bắt đầu từ con trai Chính ủy Lưu.
Tần Thù cứu Lưu Kim Bảo ở trạm y tế, Chính ủy Lưu đi công tác về, chiều nay mới biết chuyện.
Ông dẫn vợ và con, mang theo một chai rượu trắng với ít bánh trái, đến tận nhà cảm ơn.
Tạ Lan Chi không có nhà, Tần Thù không tiện nhận quà, hai bên đẩy qua đẩy lại một hồi.
Chính ủy Lưu đặt luôn đồ xuống, kéo vợ con đi thẳng.
Tần Thù nhìn chai rượu và bánh trái trên bàn, quyết định để Tạ Lan Chi về xử lý.
Quan hệ ở đây chằng chịt, cô không muốn vô tình chuốc thêm rắc rối cho mình và Tạ Lan Chi.
Đúng lúc này, sau lưng vọng ra một giọng yếu ớt.
“À, đồng chí Tần Thù, tôi có vài lời muốn nói với cô.”
Là vợ Chính ủy Lưu, Lý Tiểu Hồng, chị ấy quay lại.
Tần Thù lập tức nở nụ cười, nhẹ nhàng mời: “Có chuyện gì vào nhà nói, tôi đi rót nước cho chị.”
Lý Tiểu Hồng nhìn Tần Thù dáng dấp như người thành phố, hết chạy tới chạy lui, vẻ mặt đầy ngạc nhiên và cảm động.
“Không cần đâu, tôi nói vài câu thôi, cô đừng bận.”
Tần Thù không màng ngăn cản, rót hai cốc nước ấm đặt lên bàn.
Cô ngồi xuống ghế, cười hỏi: “Có phải tay Kim Bảo có vấn đề gì không ạ?”
Lý Tiểu Hồng vội xua tay: “Không có không có, thằng bé ăn được ngủ được, khỏe lắm.”
“Thế là?” Tần Thù không khỏi thắc mắc.
Lý Tiểu Hồng có vẻ hơi căng thẳng, cầm cốc nước trên bàn uống vài ngụm.
Chị hít một hơi thật sâu, đột nhiên nghiêng người về phía Tần Thù, hạ giọng nói:
“Chuyện hôm qua tôi đều biết cả rồi. Đoàn trưởng Tạ không thể có con, thực ra cũng không phải không có cách. Tôi và lão Lưu tám năm không có con, ăn một năm thuốc dân gian mới có thằng Bảo đấy.”
Nói rồi, chị rút từ trong ngực ra một tờ giấy cũ kỹ, trông đã lâu năm.
“Đây là bài thuốc tôi sinh được thằng Bảo.”
Lý Tiểu Hồng nhét tờ giấy có viết bài thuốc vào tay Tần Thù, khích lệ:
“Cô và đoàn trưởng Tạ cố gắng một chút, biết đâu sang năm sinh được một thằng cu bụ bẫm.”
“…” Tần Thù cứng đờ như pho tượng.
Cái gì với cái gì thế này!
Cô mở tờ giấy cũ ra, trên đó là bài thuốc điều hòa khí huyết cho phụ nữ và tăng cường thể trạng cho đàn ông.
Đối với người cơ thể suy nhược, đây đúng là bài thuốc sinh con thật.
Nhưng vấn đề không phải ở chỗ này!
Tần Thù suy nghĩ một chút, liền hiểu ra có liên quan đến Tạ Lan Chi.
Cô nhìn thẳng vào mắt Lý Tiểu Hồng, hỏi: “Hôm qua đã xảy ra chuyện gì vậy?”
Lý Tiểu Hồng ngạc nhiên nhìn cô: “Cô không biết à?”
Tần Thù lắc đầu, nói: “Hôm qua tôi lên núi hái thuốc.”
Lý Tiểu Hồng vỗ đùi, vẻ mặt hối hận: “Tại tôi nhiều chuyện, cô coi như tôi chưa nói gì nhé.”
Chị giật lại tờ thuốc từ tay Tần Thù, đứng dậy định đi.
Tần Thù giữ người lại, giọng nũng nịu đáng thương cầu xin: “Chị tốt, chị nói cho em đi, em hứa không kể với ai.”
Cô kéo gần tay Lý Tiểu Hồng, ngửi thấy một mùi quen thuộc.
Là mùi phấn thơm dạng kem.
Còn phảng phất một chút vị đắng nhẹ.
Khi Tần Thù đang nhớ lại mùi quen thuộc này, Lý Tiểu Hồng mềm lòng kể cho cô nghe, hôm qua cả doanh trại đồn ầm lên chuyện Tạ Lan Chi bất lực, còn bị tuyệt tự.
Suy nghĩ của Tần Thù lập tức bị kéo về, sắc mặt biến đổi, vừa kinh ngạc vừa phẫn nộ.
Trong đầu cô chợt lóe lên, nhớ ra mùi quen thuộc trên người Lý Tiểu Hồng, từng ngửi thấy ở hành lang trạm y tế.
Hôm cô nói với Tạ Lan Chi rằng anh cả đời này sẽ không có con.
Hôm đó, hình như có người đứng ngoài phòng bệnh nghe trộm.
Ánh mắt Tần Thù thay đổi, khoác tay Lý Tiểu Hồng, giọng niềm nở:
“Toàn là người ngoài nói bậy, không tin được đâu.”
Lý Tiểu Hồng nhìn vào bộ ngực đầy đặn của Tần Thù, rồi đưa mắt xuống eo hông cô.
Với nhan sắc kiều mị vô song, eo thon mông to như vậy.
Người đàn ông nào, tối đến chui vào chăn mà nhịn nổi chứ.
Lý Tiểu Hồng lộ vẻ thông cảm: “Vết thương của đoàn trưởng Tạ sắp khỏi rồi nhỉ, hai người… chưa động phòng à?”
Rõ ràng là câu hỏi, nhưng giọng lại đầy chắc chắn.
Là người từng trải, chị làm sao không nhận ra Tần Thù vẫn còn trinh.
Nụ cười trên mặt Tần Thù tắt ngấm, gò má trắng ngần lộ vẻ lúng túng ngượng ngùng.
Lý Tiểu Hồng hiểu ý, lại nhét tờ thuốc vào tay cô, khẳng định:
“Nếu cô tin tôi, uống bài thuốc này một thời gian, đảm bảo đoàn trưởng Tạ sau này hùng hổ như rồng.”
