Chương 15: Một gã thô lỗ
Bạch Nguyệt Quý nghe anh hớn hở về nhà hỏi cô có muốn lên huyện xem phim không.
Thật ra nếu rạp chiếu phim chỉ cách nhà chừng mười mấy hai mươi phút, cô cũng vui lòng cùng anh đi một chuyến, tận hưởng chút thế giới riêng của hai người, thêm chút lãng mạn thú vị gì đó. Nhưng từ trong làng ra tới huyện phải đi bao lâu?
Người trẻ đi bộ cũng phải ba tiếng rưỡi, còn cô gái như Bạch Nguyệt Quý thì tối thiểu bốn tiếng rưỡi, vì giữa đường chắc chắn phải nghỉ ngơi.
Nên hễ có việc phải vào huyện, dân trong làng đều dậy từ tinh mơ, lặn lội trong bóng tối mà lên đường.
Bảo Bạch Nguyệt Quý đi bộ mấy tiếng đồng hồ chỉ để xem một bộ phim, thì dù thú vị đến đâu cô cũng chẳng có hứng.
"Bây giờ lạnh thế này, đường lại xa như vậy, thôi không đi nữa. Với lại em có kế hoạch rồi, sắp tới anh sẽ bận rộn đấy." Bạch Nguyệt Quý nhìn anh.
Chu Dã thấy cũng có lý, đường đi quả thật hơi xa, hơn nữa vợ còn đang mang thai, chạy lên huyện xem phim lỡ làm vợ bị lạnh thì anh biết khóc ở đâu.
Nên nghe vợ nói vậy, anh cũng vội đổi chủ đề: "Em có kế hoạch gì? Em cứ nói, anh đều lo được cho em hết!"
Bạch Nguyệt Quý cười tươi lấy sách vở của mình ra. Khi xuống nông thôn cô không mang nhiều đồ, nhưng sách thì mang theo mấy cuốn.
Nhắc tới nhà, Bạch Nguyệt Quý thở dài một tiếng. Từ khi nhà biết cô lại bốc đồng cưới một gã đàn ông thô lỗ ở quê, họ hoàn toàn tức giận, cho rằng cô ngu không thể cứu nổi.
Ba tháng trước nhà viết thư hỏi cô chuyện này có thật không? Cô cũng hồi âm nói là thật!
Sau đó nhà không còn gửi thư nữa, càng không có phiếu lương thực lẫn tiền bạc.
Bạch Nguyệt Quý lắc đầu, không nghĩ tới nhà mẹ đẻ nữa, nhìn về phía Chu Dã.
Chu Dã thấy vợ lấy đống sách này ra thì sững người: "Em định dạy anh học chữ à?"
"Nhìn ra rồi?" Bạch Nguyệt Quý cười.
Chu Dã dở khóc dở cười: "Em ơi, anh đã ngần này tuổi rồi, em còn dạy anh học chữ à."
Bạch Nguyệt Quý không đùa: "Phải học. Sau này lúc rảnh rỗi, anh cứ học với em, em sẽ dạy anh tử tế." Nói rồi cô lại xoa bụng, "Lúc em dạy anh học thì con cũng học được điều gì đó, sách gọi đây là thai giáo, để con thắng ngay từ vạch xuất phát."
"Còn có cách nói đó nữa à?" Chu Dã kinh ngạc.
"Đương nhiên có. Anh học với em cho tử tế đi. Sau này em ngâm 'Nhớ thương nào biết ngày nào gặp, đêm ấy canh này dạ khôn nguôi', anh đáp lại được 'Sống chết dẫu xa cách, đã cùng nàng ước thề, nắm tay nàng, cùng nàng đến lúc bạc đầu'. Em ngâm 'Đai áo rộng dần lòng chẳng hối, vì nàng mà ta gầy mòn', anh nói được 'Hai lòng nếu mãi bền lâu, nào cốt kề nhau sớm tối'." Bạch Nguyệt Quý nhìn anh.
Chu Dã chỉ học hết lớp ba, miễn cưỡng coi như biết chữ, "..." Toi rồi, hoàn toàn không hiểu vợ đang nói gì, liệu giữa anh và vợ có khoảng cách thế hệ, không nói chuyện nổi với nhau không?
"Đúng là đồ thô lỗ." Bạch Nguyệt Quý lườm anh một cái, "Em không muốn sau này con giống anh đâu, em phải bồi dưỡng con mình thành sinh viên đại học!"
Bồi dưỡng con thành sinh viên đại học, thật ra đó là chuyện chẳng biết bao nhiêu năm nữa.
Chủ yếu là cô muốn bồi dưỡng Chu Dã.
Năm nay là năm 72, mắt thấy sắp sang năm 73, đến năm 77 kỳ thi đại học sẽ được phục hồi, lúc đó cô nhất định phải đi thi đại học, khi ấy con cũng đã ra đời từ lâu, chẳng lẽ lại để anh với con ở lại quê còn mình cô đi một mình?
Sao có thể, đều phải dẫn đi cả.
Nên anh cũng phải thi đỗ mà ra ngoài, chỉ có điều thời gian dành cho anh không nhiều, chỉ mấy năm này.
Nghĩ tới đây, Bạch Nguyệt Quý không kìm được có chút cảm giác gấp gáp, nhưng Chu Dã không biết cô nghĩ gì: "Em đừng để mình mệt, anh vẫn biết chữ mà, anh đọc cho con nghe được."
"Thai giáo cho con vẫn là phụ, thật ra chủ yếu là anh." Bạch Nguyệt Quý nhìn anh.
"Anh?" Chu Dã không hiểu câu này có nghĩa gì.
Bạch Nguyệt Quý tựa vào lòng anh: "Nước mình rất thiếu nhân tài, mà thi đại học chính là mấu chốt để tuyển chọn nhân tài. Hiện giờ thi đại học đã bị hủy, nhưng sau này chưa biết chừng sẽ phục hồi. Cơ hội là dành cho người có chuẩn bị. Anh học cùng em có được không? Sau này lỡ như thi đại học được phục hồi, anh cùng thi đỗ với em mà ra ngoài, chứ nếu chỉ mình em thi ra, anh với con biết làm thế nào? Hoặc giả nếu em thật có cơ hội đó, anh sẽ cứng rắn giữ em lại, không cho em đi thi sao?"
Chu Dã vội nói: "Không đâu em, anh không phải loại người đó, anh cũng tin em không phải loại người đó!"
"Chuyện này khó nói lắm. Nếu thi ra ngoài rồi, bên cạnh toàn là sinh viên ưu tú, dù ban đầu em có tình bền như vàng, nhưng theo thời gian, vợ chồng lại cách biệt hai nơi lâu ngày không gặp, khó tránh khỏi bị kẻ có lòng thừa cơ xen vào." Bạch Nguyệt Quý nói giọng u sầu.
Chu Dã nghẹn họng, chỉ cần nghĩ tới cảnh đó là anh hoàn toàn không thể chấp nhận!
Bạch Nguyệt Quý vuốt mặt anh: "Anh học cho tốt, sau này nếu làm được việc kinh doanh lớn cũng không đến mức chịu thiệt vì học ít, còn giúp anh bớt đi nhiều đường vòng."
"Anh biết tính toán, anh tính nhanh hơn ai hết!" Chu Dã lập tức nói.
Bạch Nguyệt Quý khẽ cười, hôn chụt lên môi anh một cái: "Em đương nhiên biết anh rất thông minh, nên em mới muốn anh học. Em biết với bản lĩnh của anh, chỉ cần anh muốn là nhất định có thể cùng em thi ra ngoài, chúng ta dẫn con cùng đi."
Chu Dã bị vợ hôn một cái mà mê mẩn tâm hồn: "Em ơi, em hôn thêm một cái nữa đi."
"Đang nói chuyện nghiêm túc với anh đấy." Bạch Nguyệt Quý khẽ đấm anh.
Núi không đến với ta thì ta đến với núi, Chu Dã khẽ hôn vợ một cái, khiến vợ anh trừng mắt giận dỗi bằng đôi mắt to long lanh nước.
"Em ơi, chuyện thi đại học còn chưa có bóng dáng gì đâu." Chu Dã biết đám thanh niên trí thức từ thành phố đều mong có ngày kỳ thi đại học được phục hồi, để có thể thi ra ngoài, nhưng thật sự chưa có bóng dáng gì.
"Đến khi có bóng dáng rồi, anh mới nước đến chân mới nhảy thì vô ích." Bạch Nguyệt Quý nói.
Chu Dã lưỡng lự: "Nhưng em ạ, anh còn phải kiếm tiền nuôi nhà, sang năm anh phải xuống đồng rồi." Đến lúc đó ba người một nhà cũng chia được không ít lương thực, anh phải đi làm.
"Thời gian đều phải vắt ra từ miếng bọt biển." Bạch Nguyệt Quý chỉ có một câu đó, còn lại là vuốt mặt anh, "Anh muốn học thì em dạy, anh không muốn thì thôi."
"Anh mà học cho tốt thì có thưởng gì không?" Chu Dã hỏi.
Bạch Nguyệt Quý liếc anh: "Anh muốn thưởng gì chứ, đây là vì tốt cho anh mà."
Chu Dã thẳng thắn: "Không có thưởng thì anh không học, anh chính là thằng lười, em bắt anh học chẳng khác nào đòi mạng anh."
Bạch Nguyệt Quý nhìn ra rồi, đây là thấy thỏ mới thả ó, chính là muốn lợi lộc!
Nhưng khó khăn lắm anh mới muốn học, cô cũng chiều theo một chút: "Anh nói thử xem."
"Anh đọc một bài văn thì em hôn anh một cái." Chu Dã nói.
Khóe môi Bạch Nguyệt Quý không kìm được khẽ cong lên, cô nâng mặt anh hôn một cái: "Không cần anh nói, có lúc nhìn anh em cũng muốn hôn hai cái, thật là khiến em thích. Nhưng chuyện học hành, vẫn phải do anh tự hạ quyết tâm, đọc nhiều sách một chút, sau này mới không chịu thiệt."
