Chương 2: Sảy thai? Không hề
Lúc này Bạch Nguyệt Quý khẽ cúi đầu. Cuối tháng Mười âm lịch trời đã rất lạnh, gió lạnh thổi tới khiến cô, trong bộ áo mỏng manh, càng thêm đơn độc và nhỏ bé.
Thấy vậy, Chu Dã lập tức tiêu tan hết cơn giận, vội vàng cởi áo trên người khoác lên cho cô.
Trong đầu anh chỉ còn một ý nghĩ: cô tổ tông nhỏ này đúng là lấy mạng anh, cứ như ông trời cố tình phái xuống để trị cái tên lưu manh trời không sợ đất không sợ như anh vậy!
“Anh biết em phải chịu uất ức, nhưng đã có con rồi thì không thể không cần, đúng không? Em đói rồi phải không? Về nhà đi, anh nấu mì cho em ăn, anh mang từ ngoài về một con gà, vừa hay hầm lên cho em bồi bổ.” Chu Dã thấy cô không tỏ vẻ ghét mình, bèn lấy lòng nói.
Bạch Nguyệt Quý cảm nhận được hơi ấm từ chiếc áo khoác trên người, sắc mặt cũng khá hơn nhiều, nhìn anh: “Anh lấy đâu ra gà?”
“Anh đổi với người ta.” Chu Dã đáp.
Bạch Nguyệt Quý cũng không để ý đến anh, cúi đầu nhìn bụng mình: “Chu Dã, anh nói xem, đứa con này em thật sự phải sinh ra sao?”
Chuyện sinh con, cô ít nhiều còn chút do dự, chủ yếu là sợ đau, thời này làm gì có cách gây tê giảm đau.
Hơn nữa cũng không biết có phải vì cô đã chấp nhận thiết lập cốt truyện hay không, mà lại thấy tất cả những chuyện này vô cùng bình thường.
Sắc mặt Chu Dã hơi căng lại, nhìn cô: “Tất nhiên phải sinh rồi, đây là con của chúng ta mà, em nỡ bỏ nó sao?”
Bạch Nguyệt Quý liếc anh một cái, Chu Dã nghẹn lời, cô nàng nhẫn tâm này chưa biết chừng cũng nỡ lòng thật, hôm nay nếu không phải anh tới, không biết cuối cùng cô sẽ quyết định thế nào.
“Anh đã chuẩn bị sẵn sàng làm cha chưa?” Bạch Nguyệt Quý hỏi.
Chu Dã không chút nghĩ ngợi: “Anh tất nhiên đã chuẩn bị xong rồi!”
“Sinh con xong, sau này em phải ở nhà trông con, một mình anh nuôi nổi hai mẹ con em sao?”
Cha mẹ Chu Dã mất vì bệnh từ sớm, tuy có anh cả và chị dâu, nhưng có cũng như không.
Điều đó cũng có nghĩa là, nếu cô sinh con thì cũng chẳng có ai giúp đỡ, phải ở nhà chăm con, còn chuyện kiếm tiền nuôi nhà đương nhiên phải do anh lo.
Nghe cô nói vậy, Chu Dã không những không lo lắng, trên mặt ngược lại còn hiện lên vẻ mừng rỡ: “Anh nuôi nổi hai mẹ con em, cũng sẽ không để hai mẹ con em phải ăn cám nuốt rau, anh sẽ cố gắng để em và con sống những ngày tháng tốt đẹp!”
Trong lòng có chút kích động, vợ anh đây là muốn sống tử tế với anh rồi? Anh đã đợi được ngày vợ thu lòng lại rồi phải không?
Bạch Nguyệt Quý thấy anh trong lòng đã có tính toán thì cũng không nói thêm, vì cô biết rõ Chu Dã còn có những đường khác, đúng là không cần dựa vào công điểm ngoài đồng cũng nuôi nổi gia đình.
“Cũng không còn sớm nữa, mau về thôi.” Bạch Nguyệt Quý đứng dậy, nhưng nhìn con đường núi hơi dốc, nếu cô ngã thì cả đời này sẽ không thể sinh nở nữa, bèn không chút do dự nói: “Anh đỡ em một chút, lúc lên không thấy gì, sao lúc xuống lại thấy hơi dốc.”
Chu Dã không nói hai lời, tiến lên đỡ lấy vợ, trong lòng vui mừng khôn xiết: “Vợ ơi, em đi chậm thôi, mình đi chậm một chút không sao đâu.”
*
Đúng lúc người bạn thân Mã Quyên canh chuẩn thời gian, dẫn người hấp tấp chạy tới, định trước mặt cả làng khiêng Bạch Nguyệt Quý đã sảy thai về khu thanh niên trí thức, thì lại nhìn thấy đúng cảnh đôi vợ chồng trẻ ấy dìu đỡ nhau, vừa nói vừa cười đi xuống núi.
Mã Quyên: “……”
Hai nam thanh niên trí thức đi cùng nhìn nhau, người lớn tuổi hơn hỏi: “Mã Quyên, chẳng phải cô nói thanh niên trí thức họ Bạch sảy thai rồi, còn muốn ly hôn với Chu Dã sao?”
Sắc mặt Mã Quyên cứng đờ. Cô ta vốn quen thuộc tính khí của Bạch Nguyệt Quý, cũng tính đúng rằng cho dù Chu Dã có tới cũng không ngăn nổi quyết tâm phá thai của Bạch Nguyệt Quý.
Không ngờ lại nhìn thấy cảnh tượng này?
Nhưng cô ta phản ứng cũng rất nhanh, làm ra vẻ vừa thở phào: “Không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi, anh Đổng, để các anh cũng phải lo lắng theo rồi.”
Trong lúc họ nói chuyện, Chu Dã và Bạch Nguyệt Quý đã đi tới.
Bạch Nguyệt Quý đương nhiên biết ba người này, người nữ chính là bạn thân của cô, Mã Quyên, còn hai người nam kia là thanh niên trí thức họ Đổng và họ Trần ở khu thanh niên trí thức.
Sau khi cô ngã xuống sảy thai, tuy Chu Dã vô cùng thất vọng về cô, nhưng vẫn cõng cô xuống núi, vừa tới chân núi thì gặp ba người họ.
Dưới sự sắp xếp của Mã Quyên, cô được khiêng về khu thanh niên trí thức, cả người đầy máu dọc đường lọt trọn vào mắt người ta, tin cô mang thai mà còn cố ý phá thai lan khắp cả đại đội Ngưu Mông!
Ấn tượng của cả đại đội Ngưu Mông về cô vốn đã chẳng tốt đẹp gì, lần này lại càng rớt thẳng xuống đáy, bởi vì chuyện ấy khiến đại đội Ngưu Mông trở thành đề tài bàn tán sau bữa cơm của các đại đội khác.
Sau đó càng truyền càng ly kỳ, cuối cùng thành nữ thanh niên trí thức bị gã nông thôn cưỡng hiếp rồi mang thai, tự mình phá thai suýt mất nửa cái mạng!
Còn có người chuyên tới đại đội để xem náo nhiệt, thậm chí có cả cơ quan nhà nước tới điều tra chuyện này!
Nói chung là mất mặt ném hết ra ngoài.
Mà tất cả những điều này đương nhiên là chuyện mà người bạn thân Mã Quyên vô cùng muốn nhìn thấy.
Thanh niên trí thức họ Đổng tên thật là Đổng Kiến, anh ta là thanh niên trí thức lâu năm ở khu thanh niên trí thức, xuống nông thôn từ năm 1968, thuộc thế hệ thanh niên trí thức xuống nông thôn đợt đầu, được đám nam thanh niên trí thức bầu ra làm đội trưởng, tính tình vốn thật thà chất phác.
Thanh niên trí thức họ Trần tên thật là Trần Tùng, anh ta là bạn thân anh em với nam chính của tiểu thuyết thời đại này là Đặng Tường Kiệt, đều chẳng phải hạng tốt đẹp gì.
Đi tới trước mặt họ, Bạch Nguyệt Quý biết rõ còn hỏi: “Quyên, anh Đổng, anh Trần, sao mọi người đều tới đây?”
Chu Dã vẫn đỡ lấy vợ, liếc nhìn ba người thanh niên trí thức một cái, gật đầu với Đổng Kiến, còn hai người kia anh chẳng thèm để ý.
“Bọn anh nghe thanh niên trí thức họ Mã nói, tưởng em gặp chuyện rồi.” Đổng Kiến nói.
Mã Quyên nhìn hai bàn tay còn đang đỡ nhau ấy, trên mặt thoáng chút không tự nhiên, đánh giá Bạch Nguyệt Quý rồi cười: “Nguyệt Quý, cậu không sao thật à? Dọa tớ chết khiếp, tớ còn tưởng cậu lên núi là để nghĩ quẩn!”
“Tớ đang yên đang lành, sao lại nghĩ quẩn được?” Bạch Nguyệt Quý cũng không hất tay Chu Dã đang đỡ mình ra, nói với Đổng Kiến: “Anh Đổng, để anh phải đi một chuyến vô ích rồi, em chỉ là có thai, nhất thời chưa phản ứng kịp, nghe Quyên nói lúc bực bội cũng thích lên núi hóng gió, nên em cũng lên thôi, không có gì to tát cả.”
Giọng nói ngọt ngào mềm mại rất dễ làm người ta an lòng.
Nhưng ánh mắt Chu Dã lại đột ngột quét về phía Mã Quyên, bị đôi mắt dài hẹp sắc bén ấy nhìn chằm chằm, cô ta không khỏi thấy da đầu căng lên.
Xuống nông thôn hai năm rồi, cô ta biết rõ tên lưu manh Chu Dã này, trong đám lưu manh ở làng, anh ta là kẻ khó chơi nhất, đánh nhau cũng hung hãn nhất!
“Quả nhiên rất hiệu nghiệm, thổi chút gió núi, bao nhiêu chuyện đều nghĩ thoáng ra.” Bạch Nguyệt Quý như không hề hay biết, cười cười nói.
Đổng Kiến không nghe ra ẩn ý, thấy Bạch Nguyệt Quý thật sự không có chuyện gì: “Không sao là tốt rồi.”
Trần Tùng thì ngấm ngầm liếc Mã Quyên một cái, trong mắt cũng mang theo vẻ bất mãn, rõ ràng đã nói là Bạch Nguyệt Quý sẽ sảy thai, sẽ gây ra trò cười long trời lở đất, kết quả chỉ có thế này?
“Mọi người về đi, bọn em cũng về đây.” Bạch Nguyệt Quý vẫy tay, không muốn dây dưa nhiều với những người này, bèn cùng Chu Dã rời đi, nhưng lần này không bảo anh đỡ nữa.
Chu Dã thì muốn, nhưng vợ không cho thì anh cũng không dám, hiện giờ anh còn chưa chắc chắn thái độ của vợ.
