Chương 24: Tình chị em nhựa
Nhưng luôn có người không muốn ngày tháng của cô được yên ổn.
Chị Đại Sơn và chị Lý còn chưa về, thì Mã Quyên đã tới. Nhìn thấy Mã Quyên, lại thêm đã ngồi cũng khá lâu, hai người chị dâu bèn chào tạm biệt Bạch Nguyệt Quý.
Bạch Nguyệt Quý tiễn họ ra cửa, rồi mới nhìn về phía Mã Quyên: "Sao cậu lại tới nữa?"
Chữ "lại" ấy đã thể hiện rõ sự không hoan nghênh của cô dành cho Mã Quyên.
Mã Quyên cũng không phải đồ ngốc, đương nhiên cảm nhận được mấy ngày nay Bạch Nguyệt Quý xa cách mình. Nhưng Mã Quyên lại rất vui, bởi điều đó chứng tỏ Bạch Nguyệt Quý thật sự muốn sống cùng gã đàn ông nhà quê, cả đời quẩn quanh bên bếp lửa với chồng con!
Ngày tháng như vậy, nhìn một cái là thấy hết đầu cuối.
Nhưng cô ta vẫn phải làm ra vẻ mặt của một người chị em tốt, định khuyên Bạch Nguyệt Quý: "Tớ thật không biết phải nói với cậu thế nào, haiz!"
"Không muốn nói thì đừng nói, tớ cũng không cần cậu nói." Bạch Nguyệt Quý chẳng mấy khách sáo.
Mã Quyên nghẹn lời, bèn hỏi: "Lần trước Đặng Tường Kiệt muốn gặp cậu, sao cậu không gặp anh ấy? Nếu cậu định dùng chiêu thả mồi buông câu, thì dùng nhầm người rồi. Đặng Tường Kiệt không ăn chiêu đó đâu, hôm ấy về rồi anh ấy cũng không hỏi đến cậu nữa!" Nói rồi còn liếc về phía bụng cô, trong mắt mang theo vẻ ghen tị.
Cô ta không biết, Bạch Nguyệt Quý lại từng qua lại với Đặng Tường Kiệt!
Bạch Nguyệt Quý biết cô ta cũng thích Đặng Tường Kiệt, nhưng Mã Quyên chỉ là kiểu nữ phụ pháo hôi si tình "âm thầm hy sinh không cầu báo đáp, chỉ mong được người ta nhìn thêm một cái".
Đặng Tường Kiệt hẳn là biết, nhưng từ đầu đến cuối chưa từng nói gì, bởi vì là đàn ông, hẳn anh ta rất hưởng thụ việc được các cô gái xung quanh yêu thích, thầm thương trộm nhớ và để ý tới.
Bạch Nguyệt Quý cũng chẳng có chút kiên nhẫn với Mã Quyên, căn bản không thèm đáp lại lời này: "Nếu không còn chuyện gì khác thì tớ không tiếp cậu nữa, tớ còn đang bận."
Mã Quyên bất mãn: "Cậu thật sự định cắt đứt quan hệ với tớ rồi à?"
Bạch Nguyệt Quý nhìn cô ta: "Mã Quyên, có những chuyện tớ không nói rõ ràng, nhưng không có nghĩa tớ thật sự là đồ ngốc, cái gì cũng không biết mà để cậu xoay như chong chóng trong lòng bàn tay."
Mã Quyên mím môi: "Cậu nói vậy là có ý gì?"
"Cậu đã làm những gì, trong lòng cậu tự biết. Khoác cái cờ 'vì tốt cho tớ', ở bên ngoài cậu nói xấu tớ bao nhiêu lời, cậu tưởng tớ không biết sao? Trước mặt tớ một kiểu, sau lưng tớ lại một kiểu, 'hai mặt ba dao', nói chính là loại người như cậu!" Bạch Nguyệt Quý không hề che giấu sự chế giễu và khinh bỉ, xé luôn mặt mũi Mã Quyên rồi đạp lên hai cái.
Mã Quyên cứng mặt, nhưng tâm cơ thủ đoạn của cô ta cũng không tầm thường, bèn thở dài: "Có phải cậu biết chuyện bố mẹ cậu ly hôn rồi, cho nên mới mất kiểm soát cảm xúc như vậy?"
Bạch Nguyệt Quý nhàn nhạt nhìn cô ta. Cô biết người đàn bà Mã Quyên này nhất định sẽ tới kể cho cô chuyện này, nhưng xin lỗi nhé, cô đã biết từ lâu rồi, hơn nữa còn chẳng bận tâm.
"Bố mẹ cậu vì cậu không nghe lời khuyên mà xuống nông thôn, lại còn bốc đồng tự tiện quyết định gả cho Chu Dã, hai người cãi nhau một trận lớn, rồi ly hôn. Bố cậu còn đuổi mẹ cậu ra khỏi nhà, mẹ cậu giờ đang ở khu nhà tập thể, còn bố cậu thì cưới thêm một người nữa. Hôm nay tớ vừa nhận được thư nhà gửi tới, sợ cậu nhìn thấy sẽ đau lòng nên đặc biệt tới an ủi cậu, không ngờ cậu lại biết sớm rồi." Mã Quyên nói với vẻ mặt đầy thương cảm.
Cô ta thật sự quá vui sướng.
Nhà họ Bạch đã tan tác chia năm xẻ bảy, trở thành câu chuyện buôn dưa lê sau bữa cơm của cả khu họ ở, Bạch Nguyệt Quý lần này coi như xong thật rồi!
"Cho nên cậu thấy vui, đúng không?" Bạch Nguyệt Quý nhìn cô ta.
"Cậu nói cái gì vậy, tớ chỉ thương cậu thôi, sau này cậu thật sự không còn nhà để về nữa rồi."
"Cậu là không có não hay là mù mắt rồi?" Bạch Nguyệt Quý cười khẩy một tiếng, chỉ về căn nhà sau lưng: "Đây chính là nhà của tớ. Bất kể bên ngoài mưa gió lớn thế nào, ngôi nhà này của tớ bây giờ đều có thể che mưa chắn gió cho tớ!"
Mã Quyên nhìn cô: "Tớ vốn còn tưởng mấy lời đó là tin đồn, nhưng bây giờ thấy cậu đối với chuyện bố mẹ ly hôn lại chẳng chút bất ngờ, cũng không chút đau lòng, tớ coi như tin rồi. Bố mẹ cậu trước đây định giữ cậu ở nhà để chiêu rể, cậu không chịu, cho nên mới đi theo Đặng Tường Kiệt xuống nông thôn, đúng không?"
Bạch Nguyệt Quý vẻ mặt nhàn nhạt.
"Tớ còn tưởng cậu đối với Đặng Tường Kiệt tình sâu nghĩa nặng lắm, hóa ra cũng là có mục đích, cũng chỉ đến thế mà thôi!" Mã Quyên hừ lạnh.
Cô ta cũng đã kịp ngẫm ra, e rằng cuộc sống của Bạch Nguyệt Quý không hề tốt đẹp như cô ta từng thấy trước đây!
Nhưng nghĩ lại cũng phải thôi, trong nhà không có nổi đứa con trai, là nhà tuyệt hậu, bố cô ta sao có thể vui lòng?
Bạch Nguyệt Quý bình thản: "Đây đều là chuyện của tớ, không cần người ngoài tới nói ra nói vào. Không có việc gì thì từ đâu tới thì về đó đi!"
Lời đã nói tới mức này, tình chị em nhựa cũng không cần tiếp tục giả vờ nữa, Mã Quyên nói: "Cậu tưởng mang thai con của Đặng Tường Kiệt thì có thể uy hiếp mà giành được Đặng Tường Kiệt sao? Tớ khuyên cậu vẫn nên dẹp cái ý nghĩ đó đi. Đặng Tường Kiệt chỉ chơi đùa cậu mà thôi, muốn anh ấy cưới cậu? Nằm mơ đi!"
Bạch Nguyệt Quý nhíu mày nhìn cô ta: "Nếu cậu còn dám bịa đặt nữa, đợi Chu Dã về, tớ sẽ bảo anh ấy tới tìm cậu ngồi chơi một chút!"
Mã Quyên không muốn chọc vào Chu Dã chút nào, cô ta có nghe nói ngày chia lương, Chu Dã một mình đánh mấy anh em Trần lão tứ mà không hề ở thế yếu!
Nhưng bị dọa như vậy cũng mất mặt, bèn nói: "Thô lỗ!"
Bạch Nguyệt Quý cười lạnh: "Hạng người như cậu cũng chỉ đáng bị đối xử như vậy thôi! Được rồi, mau cút đi, sau này đừng tới nữa, tớ không hoan nghênh cậu!"
"Cậu tưởng tớ muốn tới lắm chắc? Thật coi mình là món ngon lắm chắc!" Mã Quyên hừ một tiếng, xoay người bỏ đi!
Trong mắt cô ta, cả đời Bạch Nguyệt Quý cũng chỉ đến thế, bố mẹ ly hôn, nhà mẹ đẻ tan nát, bản thân lại gả cho gã lưu manh nhà quê, điều duy nhất đáng nói tới, chính là trong bụng cô ta đang mang thai con của Đặng Tường Kiệt.
Mã Quyên mím môi, cô ta đang nghĩ, Chu Dã rốt cuộc là không biết, hay là biết rồi mà vẫn muốn nhận đứa con này?
Nếu biết rồi mà vẫn cam tâm đổ vỏ, thì cô ta không thể đi vạch trần, nếu không nhất định sẽ bị gã lưu manh ấy thù ghét. Nhưng nếu vẫn chưa biết, thì...
Nghĩ như vậy, Mã Quyên bèn đi tới rừng trúc ở đầu thôn.
Đặng Tường Kiệt đang đợi ở đây, thấy Mã Quyên tới thì hỏi: "Bạch Nguyệt Quý không tới cùng cậu à?"
"Tường Kiệt, không phải tớ không cố gắng, mà là Nguyệt Quý thật sự không muốn tới, nhưng có lẽ cũng là vì bây giờ tâm trạng cô ấy không tốt." Mã Quyên nói.
"Tâm trạng cô ấy không tốt?" Đặng Tường Kiệt nghe vậy tinh thần chấn động, nhất định là không sống nổi với Chu Dã nữa. Nhưng biết làm sao được, cô ấy gả cho Chu Dã, cùng anh ta làm vợ chồng giả thì thôi đi, đằng này lại còn mang thai con anh ta nữa!
Mã Quyên gật đầu: "Đúng vậy, bố mẹ cô ấy ly hôn rồi, tâm trạng cô ấy sao tốt lên được?"
Đặng Tường Kiệt sững sờ: "Chú Bạch và thím Bạch ly hôn rồi? Sao có thể chứ?"
"Cậu không biết sao? Chú Bạch định để Nguyệt Quý ở nhà chiêu rể, muốn gả cô ấy cho cháu trai bên nhà thím hai cô ấy, người đó cậu cũng gặp rồi, cái người mặt đầy rỗ ấy. Nhưng Nguyệt Quý không chịu, cho nên mới chọn xuống nông thôn cùng cậu." Mã Quyên nhẹ giọng nói.
Đặng Tường Kiệt sững người, anh ta không ngờ chuyện Bạch Nguyệt Quý xuống nông thôn cùng mình lại có ẩn tình khác, hóa ra cô ấy không phải đơn thuần chỉ vì muốn xuống nông thôn cùng anh ta?
