Chương 15: Chú có thể kiếm được thuốc mê không?
Trần Trình cảnh giác nhìn chằm chằm cô gái trước mặt có nhan sắc tuyệt trần, thấy hơi quen.
“Sanh Sanh?”
“Ừm? Ừ, là cháu!”
Lộc Văn Sanh chợt nhớ hôm qua tới không phải khuôn mặt này. Cô còn đang thắc mắc sao hôm nay vừa tới Trần Trình đã lại nhìn cô như muốn ăn tươi nuốt sống.
Trần Trình giải thích: “Ở đây chỉ có người nhà mới biết, người ngoài không vào được cánh cửa này.”
Thực ra anh thấy cô bé có nét giống Lộc Dã tới bảy tám phần mới dám cho vào:
“Cháu rất giống bố cháu.”
Lộc Văn Sanh chợt hiểu: “Vậy nên chú mới cho cháu vào?”
“Ừ.” Đúng là vậy.
Lộc Văn Sanh: Thôi được! Cảm ơn gen di truyền.
“Vào nhà nói, ngoài này nóng.”
Trần Trình nhìn vẻ mặt linh động của cô, không nhịn được xoa đầu mấy cái, cảm giác mềm mềm ngon tay!
Lộc Văn Sanh: Cháu phản đối...
Trần Trình: Phản đối vô hiệu!
Lộc Văn Sanh đành ấm ức đi sau lưng Trần Trình vào nhà, vừa ngồi xuống Trần Trình đã từ thùng nước lấy ra mấy chai nước ngọt đặt trước mặt cô:
“Thử xem có thích không, sáng nay chú ra ngoài mới mua.”
Lộc Văn Sanh lần đầu thấy nước ngọt thời này, nhìn có vẻ là nước cam, đựng trong chai thủy tinh.
Trần Trình từ ngăn kéo lấy ra một cái mở nút bia, bật nắp chai đưa cho cô, ra hiệu uống lúc còn mát.
Lộc Văn Sanh dưới nắng gắt lăn lộn cả buổi sáng đã khát từ lâu, cũng không khách sáo, cầm chai nước ngọt tu một hơi không chút hình tượng: Đã quá!
Trần Trình thấy cô bé thích, khóe miệng cũng thoáng hiện ý cười:
“Nói chuyện chính nhé, đồng hồ chú kiếm được rồi, cháu muốn ngay không?”
Lộc Văn Sanh nghe vậy mừng rỡ, mắt sáng lấp lánh gật đầu:
“Vâng vâng vâng, có! Ngay bây giờ!”
Trần Trình nhíu mày: “Nhưng mà cái nhà kia của cháu liệu có...”
Anh sợ cô bé mang về nhà sẽ bị lũ máu hút kia cướp mất, nên vẫn muốn sáng mai lúc lên tàu mới đưa cho cô, như vậy an toàn hơn.
Thực ra, hôm qua sau khi Lộc Văn Sanh đi, anh đã cho người tra xét nhà họ Lộc suốt đêm. Khi biết cô bé bao năm nay sống cuộc sống không bằng chó lợn, anh hận không thể cầm dao chém cả nhà đó!
May mà lý trí thắng được xung động, cuối cùng anh đã không làm thế. Sau một đêm ngồi trơ, trời chưa sáng anh đã đi cửa hàng đặc cung mua nước ngọt.
Vì thế hôm nay thấy Lộc Văn Sanh, anh mới xót xa xoa đầu cô, không còn cách nào, cô bé quá đáng thương.
Lộc Văn Sanh không biết chuyện xảy ra đêm qua, cô chỉ biết: Nhà họ Lộc mà còn dám đánh chủ ý lên người cô, cô nhất định sẽ cho họ ăn không hết phải gói mang về!
“Không sao đâu chú Trần, con Lộc Văn Sanh yếu đuối dễ bắt nạt ngày xưa đã chết rồi, bây giờ không ai dám ức hiếp cháu! Cháu đảm bảo, từ hôm nay cháu sẽ tự bảo vệ mình thật tốt!”
Trần Trình thấy cô có chừng mực thì cũng không nói thêm, vào phòng trong lấy ra một cái hộp đưa cho cô:
“Mở ra xem, có thích không?”
Lộc Văn Sanh nghi hoặc nhận lấy hộp: Chẳng phải chỉ là một cái đồng hồ sao? Đồng hồ thời này đều một kiểu, có gì mà thích không thích...
“Oa! Cái này đẹp quá!”
Đập vào mắt lại là một chiếc đồng hồ nữ Longines bằng vàng, nhỏ nhắn tinh xảo! Còn là hàng mới tinh!
Được rồi, cái này chắc chắn không phải thứ hai trăm tệ có thể mua được...
“Chú Trần...”
Lộc Văn Sanh nhìn người đàn ông trước mặt đang đầy mong đợi với ánh mắt oán trách.
Không phải! Cháu không có tiền, cháu là dân nghèo mà. Cái đồng hồ này, có thể coi là xa xỉ phẩm đỉnh cao của thời đại này rồi...
Chẳng lẽ muốn mua đồng hồ còn phải trả góp? Đây không phải dụ dỗ tiêu dùng trước sao?
“Chú Trần, chú đổi cho cháu cái khác đi.”
Cô biết mình bao nhiêu cân lượng, chỉ là đi nông thôn thôi, đeo đồng hồ tốt thế này làm gì, chẳng phải rước trộm vào nhà sao? Dù cô có “võ công cái thế” cũng không phải chơi kiểu này.
Trần Trình không bỏ lỡ tia kinh ngạc lóe lên trong mắt cô bé:
“Đã thích sao không lấy?”
Lộc Văn Sanh kiên quyết đưa trả đồng hồ:
“Chú Trần, cháu rất thích. Nhưng với thân phận hiện tại của cháu, chưa tới tầm của chiếc đồng hồ này. Và cháu biết chú chắc chắn đã mua nó không chỉ hai trăm tệ.
Có lẽ chú muốn báo đáp ơn cứu mạng của bố cháu. Nhưng bố cháu có thể hy sinh thân mình cứu chú, thì chú nhất định cũng đã lọt vào mắt xanh của ‘cụ ấy’. Nhưng cháu không thể dựa vào chút ân tình bố cháu để lại mà tùy tiện nhận đồ của chú, như vậy không phải.”
Trần Trình bị một phen lời nói của cô làm cho ngây người. Khi anh còn chưa nghĩ ra lời gì mạnh mẽ để phản bác, cô bé đối diện trực tiếp xụp vai xuống, thay bằng vẻ mặt đáng thương, giọng oán trách:
“Chú Trần, chú đưa cho cháu cái đồng hồ này bây giờ chẳng phải hại cháu sao? Cháu đi nông thôn chứ có phải đi đưa đám đâu. Cháu đeo một cái đồng hồ tốt thế này về nông thôn, lỡ bị trộm thì sao? Lỡ có mấy thằng đàn ông ăn bám thấy cháu có tiền có sắc muốn bám vào thì sao? Cháu còn nhỏ, không muốn nuôi trai bao đâu...”
Rồi cô cúi đầu lẩm bẩm:
“Mà nông thôn thì có trai bao đẹp nào đâu...”
Nếu không nhờ Trần Trình thính tai, câu cuối cùng này chết anh cũng không nghe được!
Tội nghiệp Trần Trình, ngọn lửa vừa mới bùng lên trong lòng cứ thế tắt ngấm...
Anh biết làm sao? Còn biết làm sao! Người ta đã nói rõ ràng như vậy, anh nói thêm gì cũng vô ích.
“Cũng... cũng đúng.”
Chỉ cần nghĩ tới cảnh một đám trai trơ trẽn bám theo sau cô bé nhà mình xin bao nuôi, trái tim người cha già của anh như muốn nổ tung. Giọng kiên quyết:
“Đổi! Chú đổi cho cháu cái cũ nhất!”
Lộc Văn Sanh chột dạ xoa mũi: “Cũng không cần thế...”
Trần Trình: “Không cần nói nữa, cái này chú giữ cho cháu, lúc về mới đeo. Đồng hồ cũ sáng mai chú mang ra ga tàu cho cháu.”
Qua lời cô nhắc nhở, Trần Trình định đổi hết mấy món tốt chuẩn bị cho Lộc Văn Sanh thành loại bình dân thời đó, không vì gì khác, anh thực sự lo có con chó mắt mù nào đó nhào tới...
Nam thanh niên trí thức: Không cần đâu!
Thấy cũng gần tới giờ, Trần Trình định đưa Lộc Văn Sanh đi nhà hàng quốc doanh ăn cơm, tính trước khi cô đi làm bữa ra trò.
Lộc Văn Sanh chợt nhớ ra điều gì, lên tiếng: “Chú Trần, chú có thể kiếm được thuốc mê không, tốt nhất là loại không màu không mùi, người uống vào ngủ như chết ấy.”
Trần Trình cảnh giác: “Cháu định cho ai uống?”
Lộc Văn Sanh: “Cháu có thể không trả lời không?”
Trần Trình: “Được.”
Xì! Hỏi hay không hỏi anh cũng biết, ngoài nhà họ Lộc còn ai?
“Lát nữa chú đưa cháu đi tìm Vương Nhị lấy, tổ tiên nó là ngự y, trong tay có khá nhiều thứ đó.”
Miệng Lộc Văn Sanh há hốc thành chữ O.
Ô mô ô mô, không ngờ được...
“Vậy đi lấy thuốc trước, rồi đi ăn.”
“Được.”
Trần Trình dẫn Lộc Văn Sanh rẽ trái rẽ phải vào một con hẻm khác, dừng trước một căn nhà không mấy nổi bật, gõ cửa ba dài hai ngắn. Chẳng mấy chốc Vương Nhị từ trên tường thò đầu ra:
“Đại ca!”
“Ừ, mở cửa!”
“Tới liền.”
Chỉ nghe tiếng bước chân lộp cộp trong nhà, rồi cửa được mở từ bên trong.
Lộc Văn Sanh: Người lính tốt thế này, mà làm như đầu mật vụ ấy...
Vương Nhị để ý cô gái bên cạnh đại ca, hỏi: “Đại ca, cô ấy là?”
Trần Trình không ngoái đầu đi thẳng vào trong: “Con gái tao.”
Vương Nhị: ...
Lộc Văn Sanh: ...
