Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Xuyên Thành Pháo Hôi Ai Cũng Đừng Hòng Hút Máu Ta! - Lộc Văn Sanh > Chương 35

Chương 35

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 35: Dưa này không phải dưa kia

 

Chẳng bao lâu, từ trong nhà chính bước ra một bác gái, trông độ bốn mươi năm mươi tuổi. Lộc Văn Sanh không hề ngượng ngùng, chủ động lên tiếng chào hỏi: "Cháu chào bác Lý ạ, cháu là Lộc Văn Sanh, thanh niên trí thức mới đến, đường đột quấy rầy bác rồi."

 

Bác Lý đang ở trong bếp nấu cơm với con dâu, thì bị cháu nội gọi ra. Thấy một cô bé xinh xắn, bác biết ngay là thanh niên trí thức mới đến hôm nay.

 

Chưa kịp hỏi han gì, cô bé đã lên tiếng chào trước, chẳng hề coi thường họ là dân quê chân lấm tay bùn, bác liền cười đáp: "A, là cháu Lộc đấy à, bác có nghe thằng Nhị Trụ nhà bác kể về cháu. Thế nào, ăn cơm chưa? Vào nhà đi, vào nhà đi, chị dâu cháu đang nấu cơm, cháu ở lại ăn một bát."

 

Lộc Văn Sanh biết đối phương chỉ khách sáo, liền thuận theo nói mấy câu xã giao: "Bác khách sáo quá, cháu ăn cơm rồi ạ, không vào nhà làm phiền bác nữa. Cháu thấy vườn rau nhà bác chăm sóc tốt quá, hôm nay đến đây là muốn bàn với bác, xem có thể mua rau từ nhà bác được không. Tất nhiên nếu bác không yên tâm, cháu có thể đổi bằng lương thực."

 

Thời này cấm mua bán tư nhân, nếu không ai tố giác thì cũng chẳng sao, mọi người đều nhắm mắt làm ngơ. Nhưng nếu bị báo cáo thì sẽ bị coi là đầu cơ trục lợi, phải đi diễu phố và bị phê bình. Chính vì thế Lộc Văn Sanh mới có đề nghị sau đó.

 

Nhà bác Lý tuy ít người, nhưng rau trồng thì nhiều thật, mấy hôm trước bác còn đang lo không biết ăn sao cho hết. Hôm nay cô bé Lộc này đến, đúng là giải quyết vấn đề lớn.

 

Trong quan niệm của bác, ăn uống không phải lãng phí, nhưng để rau thối ngoài vườn thì thực sự xót xa, bác vội nói: "Cháu Lộc à, rau bác trồng cháu cứ ăn thoải mái, nhắc gì đến tiền nong, thế chẳng phải là khách sáo sao?"

 

Được rồi, nghe ra bác Lý muốn dùng tiền mua.

 

Nhưng chuyện này nói ngoài sân cũng không tiện, Lộc Văn Sanh bèn tiến lên khoác tay bác Lý, vừa đi về phía vườn rau vừa bắt đầu đòn phủ đường: "Bác ơi, sao được ạ? Rau này cũng là công sức bác vất vả trồng, cháu đâu có lý do ăn không. Hơn nữa, cháu đâu phải chỉ ăn một bữa hai bữa. Thú thật với bác, cháu đang nấu riêng. Rau ở điểm thanh niên họ còn không đủ ăn, cháu cũng không thể mặt dày đi hái được. Cháu cũng chẳng biết trồng. Mà rau nhà bác ngon thế này, cũng là nhờ bác chăm bón mà. Hay là thế này, nếu bác thương cháu thì bán rẻ cho cháu một chút, được không ạ?"

 

Lộc Văn Sanh quả là vừa khéo léo vừa có lý, suýt thì làm nũng nữa.

 

Bác Lý tuy ngoài mặt tỏ vẻ ngại ngùng, nhưng trong lòng rất thoải mái. Bác âm thầm gật đầu, cô bé Lộc này trông cũng được, ăn nói dễ nghe, từng câu từng chữ làm bà lão như bác cũng phải xiêu lòng.

 

"Thôi được, bác nghe theo cháu vậy." Bác Lý suy nghĩ một lát rồi nói tiếp: "Cũng chẳng phải thứ gì đáng giá, một tháng cháu đưa bác năm hào là được. Sau này muốn ăn rau thì cứ đến vườn bác mà hái, không có thời gian thì bác bảo anh Nhị Trụ nhà bác mang sang cho. Không dám nói gì khác, chứ tay nghề trồng rau của bác trong làng này là số một, mỗi năm mùa ươm cây giống, cả làng đều đến tìm bác đổi."

 

"Bác giỏi quá ạ!" Lộc Văn Sanh nịnh hót kịp thời.

 

Thì ra hồi bác Lý còn con gái, cha bác là tay làm vườn có tiếng trong làng, hai cha con mỗi năm đều ươm cây giống mang ra thị trấn đổi tiền trang trải gia đình. Chỉ mấy năm nay chính sách không cho phép, bác Lý chỉ có thể trồng rau ở nhà, dần dần trước sau nhà đều thành vườn rau.

 

Lộc Văn Sanh giật mình vì giá rẻ, rẻ thế này sao? Nghĩ đến hôm nay cô mất một hào mua hai cọng hành gầy nhom và một nắm cải nhỏ...! Cô liền rút sáu hào đưa cho bác Lý, còn viện cớ: "Bác ơi, năm không đẹp, sáu mới đẹp, lục lục đại thuận, sáu hào nhé!"

 

Bác Lý chưa kịp từ chối thì thằng cháu nội chạy ra gọi bà vào ăn cơm.

 

"Cẩu Oa, lại đây." Bác Lý vẫy tay gọi cháu đến giới thiệu: "Đây là cháu nội bác, tên là Cẩu Oa. Sau này nếu bác hái rau sẽ bảo nó mang sang cho cháu, dù sao cũng gần."

 

Lộc Văn Sanh xoa đầu Cẩu Oa khen: "Ngoan quá!" Rồi từ trong túi lấy mấy viên kẹo nhét vào túi thằng bé, quay sang bác Lý gật đầu: "Vâng, cảm ơn bác. Bác về ăn cơm đi ạ, cháu không làm phiền nữa." Cô phải nhân lúc này lên núi nhặt ít củi về nấu cơm ngày mai.

 

Bác Lý cũng không khách sáo thêm, vui vẻ dắt cháu về nhà.

 

"Cô bé Lộc này biết việc thật."

 

Lộc Văn Sanh tạm biệt bác Lý, tìm một chỗ vắng người lấy từ không gian ra một cái gùi rồi lên núi. Trời sắp tối, cô phải đi nhanh về nhanh.

 

Cô không quen đường làng, chỉ nhặt một ít cành khô lá mục dưới chân núi bỏ vào gùi đeo về điểm thanh niên, đủ dùng cho sáng mai. Sáng mai cô định vào sâu trong núi xem sao. Nghe nói trên núi Đông Bắc đầy báu vật, nhân sâm nhung hươu thì khỏi nói, riêng nấm và thú rừng cô đã thèm chảy nước miếng rồi.

 

Vừa về đến điểm thanh niên, đã nghe tiếng Lữ Hạo hớn hở gọi: "Chị Lộc, em mua dưa cho chị này!"

 

"Ừm? Dưa gì?" Lộc Văn Sanh thắc mắc.

 

"Dưa hấu đấy! Chị bảo em bao dưa cho chị mà?" Lữ Hạo gãi đầu.

 

Lộc Văn Sanh: Toát mồ hôi! Trời đất ơi, ai đó mang cái thằng ngốc này đi giùm!

 

"Dưa này không phải dưa kia." Thấy vẻ mặt ngơ ngác của hắn, cô đành kiên nhẫn giải thích: "'Ăn dưa' là để chỉ trạng thái không liên quan đến mình, không phát biểu ý kiến, chỉ đứng ngoài xem. Người bình thường hay tự gọi mình là 'cư dân ăn dưa'. Còn 'dưa' thì chỉ một sự kiện hot, chuyện phiếm nào đó. Hiểu chưa?"

 

Lữ Hạo hình như hiểu hình như không...

 

Nhưng điều này cũng không ảnh hưởng đến việc hắn muốn mời chị Lộc ăn dưa hấu: "Ừm, cũng tạm hiểu. Vậy đi ăn dưa trước đã, mọi người đang đợi chị đấy."

 

Lộc Văn Sanh: ...

 

Cô vào bếp nhỏ để củi, rửa mặt rồi vào phòng phía tây. Khi cô vào, bốn người còn lại đã ngồi sẵn chờ cô. Bỗng nhiên trong đầu cô hiện ra một câu: Xếp hàng ngồi ăn quả... Ôi trời, không được nghĩ, không được nghĩ.

 

Lộc Văn Sanh vào phòng lau tay rồi ngồi xuống bàn. Lữ Hạo thấy đủ người thì bắt đầu bổ dưa. Lưỡi dao vừa chạm vào quả dưa, "bụp" một tiếng, cả phòng tràn ngập hương thơm ngọt ngào của dưa hấu. Mỗi người một miếng, cả bọn bắt đầu ăn.

 

Lữ Hạo: "Oa! Lại còn dưa ruột đỏ!"

 

Thẩm Linh Linh: "Ừ ừ, dưa này ngọt thật."

 

Hàn Mộc Thần: "Quả không tồi."

 

Bạch Thiến: "Hừ, chẳng qua chỉ là miếng dưa, tưởng ai chưa ăn bao giờ chắc! Một lũ nhà quê."

 

Lộc Văn Sanh nhìn Lữ Hạo với vẻ mặt nửa cười nửa không, ý rất rõ: Mày còn không lên?

 

Lữ Hạo vốn tính nóng, mấy hôm nay đi theo Lộc Văn Sanh đã học được cái tính hổ báo của cô đến mười mươi, đã đến lúc kiểm tra thành quả rồi!

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn