Chương 48: Người Hoa không lừa người Hoa
Lộc Văn Sanh liếc đồng hồ, đã tám giờ hai mươi phút rồi, còn mười phút nữa xe đến. Thế là cô chạy hết tốc lực, cuối cùng cũng kịp đến đầu làng trong phút cuối.
Lúc này, ở đầu làng đã có một cô vợ trẻ đứng chờ. Nhìn cách ăn mặc là biết ngay sang hơn hẳn người trong làng, trên tay còn xách một rổ trứng, chắc là lên tỉnh.
Thấy Lộc Văn Sanh chạy tới, cô ta liền đưa mắt đánh giá từ đầu đến chân, rồi khẽ hừ một tiếng...
Lộc Văn Sanh: ???
Hai người quen nhau à?
Lộc Văn Sanh lườm một cái, không thèm gây chuyện, vì từ xa cô đã thấy xe buýt tới rồi. Nhưng người này thì cô nhớ kỹ rồi, từ từ tính sau, dù sao cũng cùng làng.
Xe dừng lại, cô vợ trẻ lên trước, nhiệt tình chào người soát vé:
- Chị Vương, hôm nay lại là chị à!
Người soát vé tên Vương cũng nhiệt tình đáp:
- Ối, Xuân Hoa lại lên tỉnh bán trứng à?
- Vâng ạ, chị Vương, sắp vào thu rồi, em lên mua vải may bộ quần áo.
Người soát vé nịnh:
- Trời ơi, mấy làng quanh đây chỉ có Xuân Hoa là sướng nhất, quần áo may mấy bộ một năm.
Nghe được lời muốn nghe, Xuân Hoa liền móc hai cái bánh bao từ trong rổ đưa cho người soát vé:
- Chị Vương chắc chưa ăn sáng đúng không? Chị cầm tạm lót dạ, kẻo đói mà đau dạ dày.
Người soát vé từ chối vài câu cho có rồi nhận, nụ cười càng thêm chân thành:
- Cảm ơn Xuân Hoa nhé, chị chưa ăn sáng thật. Vừa nãy bụng còn kêu ầm ĩ đây! Nói mới nhớ, chỉ có Xuân Hoa là người đẹp lòng tốt, đáng được hưởng sướng...
Lộc Văn Sanh đứng một bên nghe mà muốn ói, đúng là nịnh qua lại mà! Cô học được rồi đấy...
Nhưng giọng của Xuân Hoa này sao quen thế, hình như đã nghe ở đâu rồi...
- Chào đồng chí, cho hỏi lên huyện bao nhiêu tiền?
Người soát vé thấy là một cô bé xinh xắn, mặt lạnh tanh:
- Lên huyện năm hào, mua vé đi.
Lộc Văn Sanh không nói gì, đưa năm hào rồi tìm chỗ ngồi. Giọng này đã nghe ở đâu nhỉ?
Suốt cả chặng đường, đầu óc Lộc Văn Sanh chỉ quanh quẩn câu hỏi đó, nhưng chẳng nghĩ ra gì.
Gần tới công xã, có một cặp tình nhân lên xe, suốt đường bàn nhau xem nên mua đồ cưới gì.
Cưới?
Uyên ương dại?
Chết tiệt!
Lộc Văn Sanh phấn khích vỗ đùi một cái, nhớ ra rồi!
Hô! Cuối cùng cũng dễ chịu rồi...
Trời mẹ ơi, suýt thì nghẹt thở suốt đường.
Càng nghĩ càng chắc, chính là chị uyên ương đó rồi, cặp đôi làm chuyện ấy ngoài trời tối qua!
Chậc chậc, biết mặt không biết lòng, người này đúng là... không ngờ được. Lẳng lơ thật!
Suốt đường, Lộc Văn Sanh cứ vô tình hay cố ý liếc nhìn cô ta, không kìm được máu me của mình, giờ cô muốn biết ngay thằng 'yêu nước' kia là ai!
May mà mai đã phải đi làm rồi, lúc đó để ý một chút.
Không biết bao lâu, xe đã tới huyện. Xuân Hoa xuống xe rồi thẳng tiến đến hợp tác xã. Lộc Văn Sanh định làm việc chính trước.
Xem giờ, đã mười giờ rưỡi. Cô tìm một con hẻm vắng, lách vào không gian, lôi bộ quần áo của Lục Kiến Đảng ra mặc, lại tô tô vẽ vẽ trên mặt, búi hết tóc lên đội một cái mũ nhỏ, một hình ảnh giả trai hiện ra trong gương.
Kiểm tra không vấn đề, Lộc Văn Sanh vác xe đạp ra, lòng vòng trong những con hẻm khuất.
Phải, cô đang tìm chợ đen, định bán con hoẵng trước, rồi bán một ít quả tầm bóp, vì cô đã hái tới một trăm năm mươi cân.
Lòng vòng mãi chẳng thấy hẻm nào khả nghi, Lộc Văn Sanh đành ra gần bệnh viện xem sao.
Không ngờ, lại tìm được manh mối. Cô thấy hai người lén lút chạy ra từ một con hẻm nhỏ, trên lưng đeo một cái gùi, trông có vẻ nặng, tám chín phần chợ đen ở trong đó rồi.
Lộc Văn Sanh quay đầu xe, tìm chỗ vắng, lấy con hoẵng ra bỏ vào bao tải, buộc lên yên sau xe đạp, lại lấy thêm mười cân quả tầm bóp, rồi đi vào con hẻm chợ đen.
Vào trong, rẽ trái rẽ phải, tới một con hẻm kín đáo hơn, từ xa Lộc Văn Sanh đã thấy một người đàn ông đứng ở đầu hẻm, chắc là canh gác. Nhờ sự dạy dỗ của chú nhỏ, cô cũng biết chút ít về đường đi nước bước của chợ đen.
Lộc Văn Sanh đạp xe tới, hạ giọng nói với người đàn ông:
- Anh bạn, tôi có hàng ngon, cho gặp ông chủ của anh.
Người đàn ông thấy đối phương là một thằng nhóc còn chưa mọc hết lông, liền mất kiên nhẫn xua tay:
- Cút cút cút, cút ngay! Đừng có ở đây mà đùa với tao, mát chỗ nào xơi chỗ ấy.
Lộc Văn Sanh nheo mắt, giọng lạnh tanh:
- Anh còn chưa hỏi tôi có gì đã đuổi người, lỡ mất mối lớn thì anh chịu trách nhiệm được à? Ông chủ anh dạy anh thế đấy hả?
Người đàn ông hơi mất tự nhiên, hỏi:
- Cậu có gì?
Lộc Văn Sanh chỉ vào bao tải sau xe:
- Trong này là hoẵng, con đực. Trong gùi là quả tầm bóp. Nhà tôi còn có lợn rừng. Thế nào, có muốn không?
Nghe nói nhiều hàng ngon thế, người đàn ông bắt đầu xoa tay vô thức:
- Có, có chứ! Chú em đợi một lát nhé.
Lộc Văn Sanh đứng nhìn hắn chạy biến vào chợ đen, một lát sau dẫn ra một thằng nhóc ốm nhỏ, dặn:
- Mày canh ở đây, tao đi gặp ông chủ, về ngay.
- Vâng - thằng nhóc gật đầu.
Thấy bên đó đã ổn, người đàn ông dẫn Lộc Văn Sanh đi lòng vòng vào một con hẻm. Có kinh nghiệm lần trước, cô chẳng sợ, thảnh thơi đi theo sau.
Cô không sợ thật, cùng lắm thì cả người lẫn đồ vào không gian, dù sao giờ cô cũng là con trai mà.
Thấy cô bình tĩnh như vậy, người đàn ông càng coi trọng hơn, huống chi còn có nhiều hàng thế kia, thường thì người không có bản lĩnh không kiếm được.
Đi khoảng mười lăm phút, hai người dừng trước một căn nhà nhỏ không mấy nổi bật. Người đàn ông gõ cửa ba dài hai ngắn, liền nghe tiếng trong nhà hỏi:
- Ai đấy?
Người đàn ông đáp:
- Anh cả, là em, Phát Quế đây.
- Đợi đấy!
Lộc Văn Sanh hơi ngượng, không lẽ chợ đen nào cũng cùng một khuôn mẫu thế này sao? Toàn ở hẻm tối, toàn có ám hiệu, đều ba dài hai ngắn...
Cô chợt nhớ tới cảnh trong phim:
Hỏi: Thiên vương cái hổ!
Đáp: Bát vương trấn hà yêu?
Đang mải suy nghĩ linh tinh, cánh cửa cũ kỹ kẽo kẹt mở ra từ bên trong, ló ra một cái đầu trắng trẻo mũm mĩm phúc hậu.
Đây là... ông chủ chợ đen ở đây à?
Khác hẳn với Trần Trình, đúng là hai thế giới!
Lợi dụng lúc hai người nói chuyện, Lộc Văn Sanh lại tuồn thêm chín mươi cân quả tầm bóp vào gùi, may mà cô lấy ra một cái gùi siêu to, vừa đúng một trăm cân.
Lúc này, hai người cũng đã thỏa thuận xong. Gã béo trắng trẻo vẫy tay ra hiệu cho Lộc Văn Sanh vào.
Cô không ngượng ngùng, đẩy xe đạp vào sân, quay đầu lại thì thấy người dẫn đường đã đi mất.
- Phát Quế nói cậu có hàng ngon?
- Vâng.
- Ừm, mang ra đi!
Lộc Văn Sanh trước hết đặt gùi xuống trước mặt gã béo:
- Đây là quả tầm bóp, một trăm cân.
Rồi cởi bao tải sau xe, mở ra:
- Hoẵng, con đực. Cũng phải hơn hai trăm cân đấy!
Nhìn thấy đống quả tầm bóp, gã béo đã rất vui. Chủ tịch huyện thích ăn thứ này, nhưng trên thị trường không có. Thằng nhỏ này lại có nhiều thế, sao hắn không mừng cho được!
Nghe nói còn có hoẵng, hắn càng phấn khích, cố kiềm chế biểu cảm, vung tay một cái:
- Lấy hết, cậu báo giá đi!
Lộc Văn Sanh biết giá nào mà báo, nhiều ít gì, liền đá quả bóng lại:
- Hay là ông chủ tự định đi. Nhà tôi còn hai con lợn rừng, nếu giá hợp lý, tôi sẽ mang sang cho ông sau.
Nghe vậy, gã béo mừng rỡ, hỏi dồn:
- Thật không?
- Thật ạ. Người Hoa không lừa người Hoa.
- Tốt! Chú em có bản lĩnh đấy! Thế này nhé, hoẵng ngoài chợ năm hào một cân, tôi cho chú năm hào rưỡi. Tổng cộng hai trăm ba mươi cân, được một trăm hai mươi sáu đồng rưỡi, tôi làm tròn một trăm ba mươi.
Quả tầm bóp ba hào một cân, một trăm cân là ba mươi đồng.
Hoẵng cộng quả tầm bóp tổng cộng một trăm sáu mươi đồng.
Lộc Văn Sanh ngẫm nghĩ một lát, rồi nói:
- Tổng cộng một trăm tám mươi, được thì làm, không được thì thôi.
Gã béo tròn mắt nhìn cô:
- Chú em, cậu có hiểu giá cả không đấy? Một trăm tám mươi là không được.
Lộc Văn Sanh kiên quyết:
- Nếu anh không chịu, tôi đi tìm người khác.
Gã béo bất lực, đành cắn răng:
- Tối đa một trăm bảy mươi, không đồng ý thì cậu đi đi!
Lộc Văn Sanh cảm thấy cũng tới ngưỡng rồi, liền gật đầu:
- Thành giao!
Hai người một tay giao tiền một tay giao hàng, xong xuôi, ai cũng vui vẻ!
Trước khi đi, Lộc Văn Sanh hỏi thêm:
- Lương thực có lấy không?
- Có!
- Vâng ạ.
- Cậu thực sự có lợn rừng à?
- Thật mà!
- Tốt tốt tốt, vậy khi nào rảnh chú em mang sang cho anh nhé.
- Vâng!
- À, tôi tên là Bạch Đại Tráng.
Lộc Văn Sanh: ... Hợp quá!
Nói xong, cô lên xe đạp phóng đi.
Cô không lừa ai thật, cô có lợn rừng thật, chỉ là còn ở trên núi, chưa kịp đi bắt thôi.
Đi được nửa đường, Lộc Văn Sanh chợt nhớ ra một việc quan trọng, liền quay lại, gõ cửa hỏi:
- Anh à, anh có cung tên không? Nỏ cũng được. Súng cũng không phải là không được...
Bạch Đại Tráng: ...!
- Cậu nói gì thế? Không muốn sống à?
Lộc Văn Sanh vội bụm miệng, dưới sự ra hiệu của Bạch Đại Tráng, lại vào nhà.
- Tôi chỉ có nỏ thôi.
- Có! Có! Tôi lấy!
Lộc Văn Sanh: Phấn khích quá, cô biết ngay lên huyện không uổng mà.
Bạch Đại Tráng: ...
