Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Xuyên Thành Pháo Hôi Ai Cũng Đừng Hòng Hút Máu Ta! - Lộc Văn Sanh > Chương 61

Chương 61

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 61: Đứa con ngoan của nhà họ Thẩm

 

Lộc Văn Sanh dắt Thẩm Xác, phía sau là Thẩm Khanh Trần, ba người ra khỏi đại đội bộ. Cô liếc xéo hắn một cái, hỏi: "Đi đâu?"

 

Cô mới đến có mấy ngày, bản thân còn chưa rõ thôn này, lại phải dẫn hắn đi dạo, chẳng lẽ hắn không sợ lạc à!

 

Thẩm Khanh Trần thấy vẻ mặt oán thầm của cô thì bật cười: "Đi theo tôi."

 

Nói rồi dẫn cô ra chỗ xe Jeep, nhờ người lái xe đẩy xuống một chiếc xe đạp mới toanh, rồi nhìn cô đầy mong đợi:

 

"Lên thử đi."

 

Lộc Văn Sanh chỉ vào xe đạp, lại chỉ vào mình, ngạc nhiên: "Cho tôi á?"

 

Anh ta tặng cô một chiếc xe đạp ư? Cả Bình An Đại Đội chỉ có mỗi một chiếc xe đạp cũ của đại đội bộ, ngày thường còn nâng niu như báu vật, không cho đạp.

 

Giờ Thẩm Khanh Trần lại tặng cô một chiếc mới, sao cô không phấn khích cho được!

 

Tuy trong không gian của cô cũng có một chiếc cũ, nhưng không thể đường hoàng lấy ra dùng được. Giờ có xe mới, ai thèm xe cũ nữa. Thế là dưới ánh mắt mong chờ của Thẩm Khanh Trần, cô nhận lấy xe đạp.

 

Đôi chân dài đạp một cái, vừa leo lên xe, cô búng thử cái chuông nhỏ, rồi đạp mạnh một cái, xe lao vút đi xa.

 

"Woa, có gió kìa!"

 

Thẩm Khanh Trần và Thẩm Xác đứng nhìn Lộc Văn Sanh phóng vun vút như một cơn gió bay mất...

 

Thẩm Xác: "Chú nhỏ... chị Lộc còn quay về không?"

 

Thẩm Khanh Trần: Hắn cũng không biết nữa! Biết thế hắn đã không thả cô ấy ra, ai mà ngờ đây là kiểu vừa buông tay đã mất hút...

 

"Chắc chắn sẽ về!"

 

"Ồ."

 

Thế là Thẩm Khanh Trần dắt Thẩm Xác ngồi xổm dưới gốc cây trước cửa đại đội bộ chờ "đứa vừa buông tay đã mất hút" quay về. Nhìn từ xa, cảnh tượng có vẻ tội nghiệp...

 

Còn Lộc Văn Sanh bên này thì đã chơi vui quên trời đất. Cô đang đạp xe vòng quanh đại đội hóng gió thì bị đám xã viên vừa tan ca vây kín, người sờ trước, kẻ mó sau.

 

"Ôi, thanh niên Lộc, đây là xe đạp mới mua đấy hả? Oách thật!"

 

"Phải đấy, xe đạp của thanh niên Lộc đúng là độc nhất vô nhị trong làng!"

 

"Chà chà, thanh niên Lộc giàu thật, xe đạp cũng dám mua."

 

"Đúng đấy thanh niên Lộc, sau này bọn tôi có việc muốn ra ngoài thì tiện hơn nhiều."

 

"Phải phải, chị không nỡ không cho bọn tôi mượn chứ gì!"

 

Lộc Văn Sanh nghe vậy suýt phì cười, cô đập mạnh một cái vào tay đứa đang định bẻ chuông xe, mỉa mai:

 

"Tay thừa hả? Bẻ gãy thì đền nổi không? Có tiền thì lôi ra đây trước đã!"

 

Rồi quay sang người khác: "Tôi biết anh là ai hay anh biết tôi là ai? Mặt anh làm bằng bùn hay xây bằng gạch đỏ mà dày thế? Còn 'tiện hơn nhiều', anh bay đi còn tiện hơn ấy, bay cái tôi xem nào!"

 

"Còn chị nữa, chị còn chẳng bằng cô ta, nói năng mỉa mai ai nghe đấy? Sáng nay ăn cứt rồi hả? Vừa mở mồm đã phun phân, tôi đề nghị chị tránh xa tôi ra, chị sẽ không từ chối chứ?"

 

"Ai muốn mượn xe đạp thì nghe đây: Một câu thôi: Không cho mượn! Kệ mẹ ai. Ai cũng mặt dày vừa thôi, mặt dày thế sao không lên trời? Có là cái gì đâu!"

 

"Từng đó tuổi rồi mà không biết xấu hổ."

 

Lúc này, chị Lý nghe tiếng chạy tới cũng chửi ầm lên: "Đúng đấy, mấy con mụ lắm mồm các người mặt dày vừa thôi, sao không đi mượn chồng nhà người ta? Các người được nước lấn tới.

 

Tôi nói cho các người biết, thanh niên Lộc là người của chị Lý Xuân Hoa này bảo kê. Đứa nào dám động đến em ấy thì qua mặt chị trước. Chị là thân nhân liệt sĩ đấy, chị chẳng sợ ai hết!"

 

Đùa à? Chưa kể chị có hai thằng con trai chống lưng, trưởng thôn còn là chú chị, trong làng này ai dám động đến chị?

 

Chị Lý lúc này như một con gà chọi thắng trận, hùng dũng oai vệ, thấy ai không phục là nổ súng ngay!

 

"Đúng đúng, mấy con mụ đó làm hỏng phong khí đại đội chúng ta. Thời buổi này nhà ai có xe đạp chẳng nâng niu như vàng." Có người phụ họa.

 

"Phải đấy, sao chúng không dám đến đại đội mượn? Chẳng phải bắt nạt thanh niên Lộc non mặt dễ nói sao."

 

Hàn Mộc Thần và Lữ Hạo vừa đến, chưa biết chuyện gì đã nghe câu "thanh niên Lộc non mặt dễ nói".

 

Hàn và Lữ mặt đầy kinh hãi: Mấy người đó làm sao mà ra kết luận này vậy?

 

Lộc Văn Sanh thấy chị Lý giúp mình nói chuyện thì hết giận, vỗ vào yên sau: "Chị ơi, lên đây, em chở chị đi hóng gió."

 

Ái chà, thế là hay rồi. Chị Lý vốn còn đầy mặt giận dữ bỗng tươi roi rói, leo lên yên sau xe đạp, nói to:

 

"Tiểu Lộc à, chúng ta chọc tức bọn đỏ mắt ấy đi."

 

"Đúng, chọc tức bọn ăn không được lại bảo chua!"

 

"Ăn không được lại bảo chua là gì?"

 

"Ăn không được nho thì bảo nho chua ấy mà."

 

"Ha ha ha."

 

Tiếng cười giòn tan của hai người vọng lại từ xa, chỉ còn lại mấy con mụ lắm mồu vừa nãy nghiến răng nghiến lợi. Cái thanh niên Lộc này, đúng là miệng lưỡi sắc sảo!

 

Lộc Văn Sanh chở chị Lý về nhà, rồi đến điểm thanh niên báo với mấy chị em rằng trưa nay cô ăn cơm ở nhà trưởng thôn, bảo họ không cần chờ, sau đó lại đạp xe về đại đội bộ.

 

Trùng hợp thay, giữa đường cô thấy Bạch Thiến người đầy bùn đất, tay cầm đôi giày cao gót gãy gót, nhìn là biết vừa ngã. Lộc Văn Sanh thấy bộ dạng lọ mọ của ả thì biết ngã không nhẹ.

 

Đáng đời, ai đời tốt lành gì lại đi giày cao gót xuống đồng, ha ha, chiều đi làm cô phải điều tra xem chuyện gì đã xảy ra.

 

Khi cô đến đại đội bộ thì thấy dưới gốc cây hai khuôn mặt nhỏ đầy oán thán, một lớn một bé, biểu cảm y hệt nhau. Chà chà, đúng là chú cháu nhà họ Thẩm có khác.

 

Thẩm Xác thấy Lộc Văn Sanh về thì vọt từ dưới đất lên, chạy tới, giọng ấm ức: "Chị Lộc, có phải chị không thích Tiểu Xác và chú nhỏ không?"

 

Lộc Văn Sanh:...? Liên quan gì đến Thẩm Khanh Trần?

 

Nhưng cô vẫn ngoan ngoãn dỗ trẻ con, cúi xuống bế thốc nó lên, dỗ: "Sao thế được, chị Lộc thích nhất Tiểu Xác."

 

Trong lòng thầm cảm thán, trẻ không cha mẹ đúng là nhạy cảm...

 

Thẩm Xác rúc vào lòng cô hỏi: "Thật không?"

 

Lộc Văn Sanh chỉ trời thề: "Thật hơn vàng, chị về chỉ để nói trưa nay sẽ ăn cơm cùng Tiểu Xác thôi.

 

Lát nữa chị đưa em về ăn dưa hấu nhé?"

 

Thẩm Xác ngẩng khuôn mặt nhỏ lên đầy vui sướng: "Cũng đưa chú nhỏ đi!"

 

Lộc Văn Sanh: Đúng là đứa con ngoan của nhà họ Thẩm!

 

"Được, cũng đưa chú nhỏ đi!"

 

Thẩm Khanh Trần vốn còn mặt mày ủ ê bỗng tươi tỉnh hẳn: Hừ, thằng nhóc này cũng có chút lương tâm!

 

Hắn nói với Lộc Văn Sanh: "Đi thôi, mọi người đều đến nhà trưởng thôn rồi, chúng ta cũng qua đó."

 

Lộc Văn Sanh gật đầu, ôm đứa bé định đi, nhưng chưa đi được hai bước đã bị Thẩm Khanh Trần gọi lại:

 

"Chắc sắp ăn cơm rồi, để họ đợi cũng không hay, em lên đi, tôi chở."

 

Lộc Văn Sanh nghĩ cũng có lý, liền ngồi phịch lên yên sau.

 

Thẩm Khanh Trần phía trước nở nụ cười đắc ý:

 

"Ngồi vững nhé!"

 

Đứa nhỏ trong lòng Lộc Văn Sanh mặt đầy phấn khích:

 

"Đi thôi~"

 

Nó vui quá chừng! Giá mà chị Lộc làm thím nhỏ của nó thì tốt biết mấy...

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn