Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Xuyên Thành Pháo Hôi Ai Cũng Đừng Hòng Hút Máu Ta! - Lộc Văn Sanh > Chương 68

Chương 68

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 68: Gà đẻ trứng trứng đẻ gà

 

Đêm ấy

 

Cả Bình An Đại Đội chìm trong tĩnh lặng, chỉ còn tiếng ếch nhái trong ao và tiếng chó sủa trong làng, bầu trời lất phất mưa nhỏ.

 

Điểm thanh niên tối om, chắc mọi người đều đã ngủ cả rồi.

 

Còn ở phòng tây, Lộc Văn Sanh vẫn mở to mắt, rối rắm chết đi được. Vốn dĩ cô định lại mộng du một lần nữa, nhưng ai ngờ ngoài trời mưa, thế là cô lại chẳng muốn ra nữa...

 

Thôi, vào không gian vậy, xem gà rừng và lúa của mình thế nào.

 

Thấy Thẩm Linh Linh và Bạch Thiến bên cạnh đã ngủ say, cô mới yên tâm chui vào không gian.

 

"Chết mệt! Mát thật đấy."

 

Không gian của cô chỉ có mỗi cái lợi này, đông ấm hạ mát, linh khí dồi dào, khiến lòng người khoan khoái. Đợi dọn ra ngoài cô định ngủ luôn trong không gian, biết đâu còn cường thân kiện thể, sống thẳng tới một trăm tuổi...

 

Lộc Văn Sanh tiện tay hái một quả táo, vừa ăn vừa đi kiểm tra chuồng gà.

 

Ủa? Đây có phải mấy con gà rừng cô bắt không nhỉ? Không đúng, cô nhớ rõ mấy con gà đó xấu hoắc, sao bây giờ lại đẹp thế này?

 

Bộ lông vốn chẳng có chút bóng bẩy gì giờ lại mượt mà óng ả như một tấm lụa thượng hạng. Chẳng lẽ không gian còn nuôi người? À không, nuôi gà?

 

Nghĩ theo hướng khác, vậy có phải cô thực sự có thể sống tới một trăm tuổi không?

 

Thấy trong ổ có tám quả trứng gà, Lộc Văn Sanh mừng hết lớn. Cái đại nghiệp gà đẻ trứng trứng đẻ gà của có coi như thành công rồi nhỉ?

 

Ăn xong một quả táo, lại uống thêm vài ngụm nước suối linh khí, cô cảm thấy mệt mỏi cả ngày dường như tan biến hết!

 

Lững thững đi sang căn nhà gỗ nhỏ của mình, trước nhà một vạt ruộng xanh mướt trông rất đáng yêu, dưa hấu cũng đã kết trái, theo tốc độ này chắc vài ngày nữa là ăn được.

 

Đi một vòng thấy chẳng có việc gì phải làm, cô liền ra ngoài, vì cô sợ Thẩm Linh Linh nửa đêm dậy không thấy cô.

 

Điều khiến cô vừa buồn cười vừa bất lực là, từ khi biết cô bị mộng du, tối nào Thẩm Linh Linh cũng mở mắt ra nhìn cô vài lần, chắc sợ cô chạy ra ngoài gặp nguy hiểm.

 

Cô nhỏ này lòng dạ cũng tốt thật!

 

Vừa ra khỏi không gian liền nghe thấy trong sân có tiếng động lộp bộp, kèm theo tiếng mở cửa kẽo kẹt, cô biết có người ra ngoài. Ai lại ra ngoài trong đêm mưa nhỉ?

 

Suy nghĩ một hồi, cô vẫn quyết định đi theo xem thử.

 

Từ trong không gian lôi ra cái túi vải hoa sặc sỡ mà chú Vương Nhị đưa, lật qua lật lại tìm được một cây nhang mê, bẻ một miếng rất nhỏ, châm lửa nhanh rồi lẻn ra ngoài.

 

Cây nhang này có tác dụng an thần, không hại gì cho cơ thể, chỉ khiến người ta ngủ say hơn thôi, nên cô cũng không lo Thẩm Linh Linh có vấn đề gì.

 

Ra khỏi phòng mới thấy mưa không lớn lắm, nghĩ ngợi một chút, cô không đi cổng mà trèo tường ra ngoài, chạy vội theo hướng dấu chân.

 

Trong màn đêm, cô nhẹ nhàng như chim én, chẳng mấy chốc đã thấy một bóng đen xa xa, là đàn ông!

 

Rốt cuộc là Hàn Mộc Thần hay Trương Chí Bình? Hay có thể là Mạnh Khánh Đường? Dù sao cũng không thể là Lữ Hạo, đừng hỏi sao, hỏi là trực giác!

 

Lộc Văn Sanh bám theo người đó từ xa, đi vòng vèo ra phía sau làng, hướng này... là chuồng bò?

 

Trong đầu Lộc Văn Sanh có gì đó lóe lên, nhanh quá không kịp nắm bắt. Cô tiếp tục lặng lẽ đi theo.

 

Đợi bóng người dừng lại trước cửa chuồng bò, Lộc Văn Sanh vội tìm một chỗ kín đáo trốn vào.

 

Người đó nhìn quanh một lượt, thấy không có gì lạ liền cẩn thận gõ cửa. Chẳng mấy chốc cửa mở, chỉ thấy ông lão đen gầy từng gặp ban ngày đang xách đèn dầu ra mở cửa.

 

"Ông ngoại."

"Vào nhà nói."

"Vâng."

 

Bóng người đáp lời rồi nhanh chóng chui vào nhà, trước khi đóng cửa còn không quên nhìn quanh một lượt.

 

Lộc Văn Sanh nhờ ánh đèn nhìn rõ mặt người đó, hóa ra là Mạnh Khánh Đường! Lúc này cô mới để ý trên lưng Mạnh Khánh Đường còn đeo một cái bọc nhỏ.

 

Đợi họ vào trong, Lộc Văn Sanh một mình trốn trong đống rơm trú mưa, trong lòng trăm mối tơ vò:

 

Mạnh Khánh Đường, Mạnh Khánh Đường... chuồng bò, ông ngoại, ông lão đen gầy...

 

Chết mệt, cô nhớ ra rồi! Lộc Văn Sanh vỗ đùi cái đét...

 

"Xì..."

 

Ông ngoại của Mạnh Khánh Đường là Tô Kỳ Sơn, hiệu trưởng trường Đại học Hoa Thanh, vì bị người ta hãm hại nên bị đánh thành 'đồ thối tha', đày xuống Bình An Đại Đội của Hồng Kỳ Công Xã để cải tạo.

 

Đứa cháu ngoại từ nhỏ đã được ông nuôi lớn không nỡ nhìn ông chịu khổ, sau khi tốt nghiệp cấp ba liền tình nguyện đăng ký xuống nông thôn làm thanh niên trí thức, mục đích là để chăm sóc ông ngoại.

 

Nhưng không may là vài năm sau Tô Kỳ Sơn bệnh chết ở quê, không kịp chờ đến ngày về thành. Năm ông mất, Mạnh Khánh Đường chán nản quay về...

 

Trong nguyên tác, Mạnh Khánh Đường cũng là người có thực lực, nhờ cha mẹ che chở mà cũng làm ăn phát đạt, thuộc lớp người giàu lên đầu tiên.

 

Hình như mùa thu năm nay là ngày ông Tô mất, cũng chỉ còn vài tháng nữa, biết đâu cô có thể giúp một tay...

 

Ngồi chưa được bao lâu liền nghe thấy tiếng mở cửa sau lưng, cô đoán chắc Mạnh Khánh Đường sắp ra, liền vểnh tai nghe kỹ động tĩnh bên đó. Đầu tiên lọt vào tai là một giọng nói già nua yếu ớt:

 

"Tiểu Đường, không có việc gì thì đừng đến nữa, ông già này nhất thời nửa khắc chưa chết được đâu, khụ khụ..."

 

Mạnh Khánh Đường lo lắng vỗ lưng cho ông ngoại: "Vâng, chuyện của cháu ông đừng lo, dưỡng tốt thân thể mới là quan trọng."

 

Một lúc lâu sau mới có tiếng đáp lại: "Được rồi, cháu đi nhanh đi."

"Vâng!"

 

Vừa dứt lời liền nghe tiếng đóng cửa và tiếng bước chân ngày càng gần. Lộc Văn Sanh thu toàn thân vào đống rơm, vừa sợ mưa vừa sợ bị phát hiện.

 

Đợi Mạnh Khánh Đường đi xa một lúc lâu cô mới thò đầu ra, nhìn quanh một lượt, trời vẫn còn mưa lất phất, đường đất nông thôn sau mưa lầy lội vô cùng, cô đâm chân sâu chân cạn đi về điểm thanh niên.

 

Vừa đi vừa nghĩ làm thế nào để tiếp cận Tô Kỳ Sơn mà không bị nghi ngờ...

 

Sắp tới điểm thanh niên, Lộc Văn Sanh thính tai nghe thấy trong đống rơm phía trước có động tĩnh.

 

Ô mô ô mô, có biến!

 

Vốn dĩ có dưa thì phải ăn, cô cũng chẳng màng bùn lầy nữa, lén lút bò đến phía bên kia đống rơm, vểnh tai nghe kỹ:

 

"Anh yêu, nhẹ thôi... a!"

"Xuân Hoa, em đẹp quá, để anh hôn một cái..."

 

Tiếp theo là một tràng tiếng mút chát chúa khó lọt tai.

 

Lộc Văn Sanh: Chà chà chà, đã ghiền!

 

Cô đúng là vận chó gì đâu, lần nào ra ngoài cũng gặp đôi uyên ương dã man này...

 

Thằng đàn ông tên gì nhỉ? Hình như là Ái Quốc gì đó. Không được, mai cô phải hỏi thăm cho rõ, đúng là phí cái tên này!

 

Lộc Văn Sanh nghe lén thêm một lúc, thấy chán quá liền đi, qua qua lại lại cũng chỉ có mấy câu đó, chẳng có chút mới mẻ nào...

 

Rón rén rời khỏi khu 'đèn đỏ' này, cô liền co giò chạy về, cũng không biết Mạnh Khánh Đường có gặp mấy người đang đánh lộn ngoài trời không, cô đoán là một nửa khả năng, dù sao cô cũng gặp tới hai lần rồi...

 

Về đến điểm thanh niên, cô nằm bẹp trên cửa nghe một lúc, thấy bên trong không có động tĩnh liền một nhảy vọt lên tường, trong màn đêm lén la lén lút chui vào phòng, trước khi vào còn không quên vứt quần áo và giày ướt vào không gian.

 

May mà cô bọc tóc lại, nếu không thì đúng là khó xử lý thật.

 

Đợi cô thu dọn xong thì đã hai giờ sáng, sợ ảnh hưởng đến việc lên đường hôm sau, cô vội leo lên giường ngủ thiếp đi...

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn