Chương 8: Đúng là biết điều mà
Chắc hôm qua cày đất mệt quá, Lộc Văn Sanh ngủ một mạch tới sáng. Nghe tiếng đập phá loảng xoảng bên ngoài cùng tiếng gầm rú chỉ trỏ chửi móc của Tống Xuân Phân,
Lộc Văn Sanh nhận ra: hình như cô đã quen rồi…
Cô mặc kệ, trở mình lại ngủ tiếp. Đến khi mở mắt lần nữa thì trong nhà im ắng, chẳng còn ai.
Trong nhà này, người đi làm, người đi học, chỉ có hai kẻ 'nhàn rỗi' vừa tốt nghiệp cấp ba là cô và Lộc Tiểu Tiểu.
Lộc Tiểu Tiểu không ở nhà chắc là đi chơi. Từ ký ức của nguyên chủ, Lộc Văn Sanh biết Lộc Tiểu Tiểu có một người bạn chơi từ nhỏ, hai đứa từng hợp sức bắt nạt nguyên chủ. Thôi, lại mở khóa thêm một nhân vật mới.
Lộc Văn Sanh đi một vòng quanh nhà, xác nhận không có ai, rồi quen cửa quen nẻo lẻn vào bếp. Cô tự tráng cho mình mấy cái bánh bột mì trắng, ăn kèm với dưa muối trong tủ cho qua bữa.
Đúng là số khổ, mới tới chưa được hai ngày mà đã ăn hai ngày dưa muối rồi. Giờ trong tay có tiền có phiếu, trưa nay nhất định phải ra tiệm ăn quốc doanh xơi một bữa ra trò!
Nhét miếng bánh cuối cùng vào miệng, cô dọn sơ qua bếp rồi về phòng mình. Cô tính nhân lúc không có ai mà lấy đồ dưới gầm giường ra.
Quen tay nhấc tấm ván giường lên, cẩn thận dùng dao nhỏ cạy hai viên gạch ra, lộ ra một cái hộp gỗ. Cô thử nhấc mấy viên gạch đỏ xung quanh lên một thể, chiếc hộp gỗ hiện nguyên hình trước mắt.
Lộc Văn Sanh cố nén sự hồi hộp, đưa tay khiêng hộp;
Ơ? Không nhấc nổi!
Không sao, thử lại lần nữa.
A! Vẫn không nhấc nổi…
Hết cách, cô buồn rầu chống má, tay kia vuốt ve đường vân trên hộp, nghĩ cách làm sao để lấy nó ra. Bỗng nhiên lóe lên một tia sáng trong đầu, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn chằm chằm vào hộp rồi thử nói:
“Thu!”
Chiếc hộp gỗ biến mất, chỉ còn lại một cái hố sâu. Cô không vội vào không gian xem đồ trong hộp, mà thong thả lấy một ít đất từ không gian ra lấp hố. Sau khi phục hồi mặt đất như cũ, cô mới chợt lóe vào không gian.
Vừa mở hộp gỗ, Lộc Văn Sanh đã thấy cuốn sổ hồng đỏ chót trên cùng. Cô hiểu ra tại sao nguyên chủ giữ được căn nhà này – hóa ra mọi người đều không tìm thấy sổ đỏ…
Đúng là chuyện oái oăm. Cầm cuốn sổ đỏ lên, suýt nữa thì cô bị lóa mắt. Mấy thứ lấp lánh, vàng óng kia là vàng thật đúng không? Phải không?
Tim đập thình thịch, tay run run! Lão nương phát tài rồi nhé!
Lộc Văn Sanh run rẩy lấy một cây vàng ra cắn thử. Ừ, vàng nguyên chất, không sai. Cả hộp này chắc phải mười cân tám cân!
Dưới đáy hộp vàng còn một hộp gỗ nhỏ, trong đó đựng một khối ngọc bội, trông y hệt cái mà mẹ cô để lại. Chẳng lẽ là một cặp? Chẳng lẽ trong này cũng có bí mật?
Cô không vội kiểm chứng gì, xếp đồ lại như cũ rồi ra khỏi không gian.
————
Lộc Văn Sanh lẻn vào phòng vợ chồng nhà bác, lục tung tủ đồ một hồi, cuối cùng cũng tìm thấy sổ hộ khẩu. Hôm nay cô phải làm một việc: đưa Lộc Tiểu Tiểu đi nông thôn. Muốn cướp việc của cô? Cửa sổ còn không có!
Nhân lúc còn sớm, Lộc Văn Sanh nhét sổ hộ khẩu vào túi rồi đi thẳng đến ban thanh niên trí thức. Hê hê, đấu với cô à!
Chưa kịp bước vào, trước mắt cô đã hiện ra những khẩu hiệu đỏ treo cao, đậm chất thời đại:
“Thanh niên trí thức hãy về nông thôn, tiếp nhận sự giáo dục lại của bần cố nông!” và “Nông thôn là một vùng trời rộng lớn, đến đó nhất định sẽ có nhiều triển vọng!”
Lộc Văn Sanh thầm nghĩ: cảnh này cô chỉ thấy trên tivi thôi…
Lúc này, chủ nhiệm ban thanh niên trí thức đang nhíu mày xem xét đơn đăng ký trên bàn. Kết hợp với chính sách hiện tại và sự phản đối của mọi người với việc về nông thôn, cô lập tức hiểu ra: chuyện này có cửa!
“Chú Lưu ơi~”
Chủ nhiệm Lưu đang đau đầu vì chỉ tiêu của mình, nghe có người dám gọi giữa lúc đang bực mình thì càng thêm khó chịu. Ông ta ngẩng đầu lên, thấy là con bé nhà họ Lộc thì càng bực hơn!
Lộc Văn Sanh nhìn sắc mặt ông ta là đoán ngay ông ta đang nghĩ gì. Chưa kịp để ông ta mở miệng, cô đã nở nụ cười tươi:
“Chú Lưu, cháu chỉ muốn hỏi thăm, hộ khẩu của người đi nông thôn đã chuyển chưa ạ?”
Chủ nhiệm Lưu liếc cô một cái, cảnh cáo với giọng khó chịu: “Đã đăng ký là nhất định phải đi rồi, hộ khẩu chuyển hay chưa thì cháu cũng phải đi!”
Lộc Văn Sanh lập tức gật đầu một cách chính trực:
“Chú Lưu, cháu biết mà. Cháu chỉ muốn xem, nếu hộ khẩu chưa chuyển, cháu muốn đi Đông Bắc. Thanh niên trí thức phải đến nơi khó khăn nhất để phấn đấu, đổ mồ hôi tuổi trẻ trên đất nước.”
Trông cô hệt như một người mà nếu không cho đi là đang cản trở cô xây dựng tổ quốc.
Chủ nhiệm Lưu vốn còn hơi khó chịu vì Lộc Văn Sanh lắm chuyện, nhưng nghe vậy thì liền ném cho cô ánh mắt tán thưởng.
Cô bé này giác ngộ cao đấy!
“Tiểu Lộc à, hiếm khi cháu có giác ngộ như vậy. Đã yêu cầu, thì chú sẽ đổi cho cháu đến huyện Thanh Thủy, tỉnh Liêu, công xã Hồng Kỳ. Ở đó lương thực nhiều, không bị đói. Mùa đông tuy lạnh tí, nhưng không phải làm việc! Cũng coi như chỗ tốt.”
Lộc Văn Sanh nghe vậy lập tức cảm kích: “Cảm ơn lãnh đạo đã quan tâm. Bao năm nay cháu là cô nhi, cũng nhờ chú Lưu và thím Lưu chăm sóc!”
Đều là cùng một phố, gia cảnh thế nào ai cũng biết. Lộc Văn Sanh nói vậy khiến chủ nhiệm Lưu cũng hơi chạnh lòng. Nghĩ đến hoàn cảnh nhà cô, ông ta không nhịn được nói thêm:
“Tiểu Lộc à, trợ cấp cho thanh niên trí thức về nông thôn là một trăm năm mươi tệ, còn có vé tàu, một ít phiếu công nghiệp, phiếu bông và phiếu vải, chú đưa hết cho cháu. Đông Bắc lạnh lắm, cháu nhân hai ngày này đi sắm sửa ít đồ.”
Lộc Văn Sanh không ngờ lại có thu hoạch ngoài ý muốn, rất vui mừng, đương nhiên lại một phen cảm tạ.
Xong việc, cô lấy sổ hộ khẩu nhà họ Lộc từ trong túi ra đưa cho chủ nhiệm Lưu, ánh mắt chân thành:
“Chú Lưu, chuyện là thế này, bác cả cháu nói muốn ủng hộ xây dựng đất nước, nên bảo cháu đến đăng ký cho Lộc Tiểu Tiểu, cho nó về nông thôn rèn luyện một phen. Bác ấy nói trẻ con không dạy thì không nên người, không thể tiếp tục nuông chiều được nữa.”
Mọi người đều biết Lộc Tiểu Tiểu vì muốn cướp việc của cô mà lén đi đăng ký cho cô về nông thôn. Tuy không ai nói ra, nhưng trong lòng ai cũng khinh bỉ. Nên Lộc Văn Sanh nói vậy cũng chẳng sai.
Lộc Văn Sanh cũng không lo bị vạch trần hay phải đích thân đến làm thủ tục. Vì Lộc Tiểu Tiểu có thể thay cô đăng ký, chứng tỏ ban thanh niên trí thức không kiểm tra gắt gao.
Huống hồ lúc này Lộc Hồng Quân chắc đang nghĩ cách đối phó với cô, cũng sẽ không đến kiểm tra danh sách, nên cô không sợ lộ chuyện.
Chủ nhiệm Lưu sững người, còn phải đăng ký cho Lộc Tiểu Tiểu nữa à?
Ông ta không nghe nhầm chứ?
Hôm nay là ngày cuối đăng ký, chỉ tiêu cấp trên giao xuống ông ta vẫn chưa đủ, đang đau đầu không biết chiều nay họp thế nào!
Đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh, đến thật đúng lúc.
Tiểu Lộc là đồng chí tốt mà!
Chủ nhiệm Lưu như sợ Lộc Văn Sanh đổi ý, vội vàng giật lấy sổ hộ khẩu, ghi tên Lộc Tiểu Tiểu vào: “Đúng là bác cả cháu giác ngộ cao. Tiểu Tiểu cũng quá được chiều chuộng rồi, ra ngoài rèn luyện một chút cũng tốt.”
“Bác cháu có nói muốn gửi nó đi đâu không? Nhưng cái này chỉ để tham khảo thôi, cuối cùng phân đi đâu còn phải xem quyết định của cấp trên.”
Vì nhà họ Lộc biết điều như vậy, chủ nhiệm Lưu định cho một chỗ hơi tốt một chút. Nhưng ông ta cũng không nói chắc, lỡ yêu cầu quá đáng thì mình đành cân nhắc vậy.
Lộc Văn Sanh làm sao có thể để nó đến chỗ tốt được? Cô chỉ mong Lộc Tiểu Tiểu chết ngoài kia. Cô hơi ngập ngừng rồi nói:
“Bác cả cháu muốn em Tiểu Tiểu đến chỗ khó khăn một chút, để rèn luyện ý chí tốt hơn.” Tốt nhất là đưa đến Tây Bắc ăn cát!
“Vậy thì đến Tây Bắc khai hoang đi!” Đảm bảo vừa khổ vừa mệt…
Tưởng sẽ yêu cầu đến chỗ giàu có, ai ngờ lại muốn nơi khổ cực thế này, chủ nhiệm Lưu sảng khoái đồng ý.
Lộc Văn Sanh: Đúng là biết điều mà!
“Vâng. Phiền chú Lưu rồi. Nhưng làm ơn hai ngày trước khi khởi hành đến nhà báo là được. Chú cũng biết đấy, bác gái cháu rất thương em Tiểu Tiểu, cháu sợ nói sớm bác ấy gây chuyện phiền phức, ảnh hưởng đến công việc của lãnh đạo.”
Chủ nhiệm Lưu suy nghĩ một lát, thấy lời Lộc Văn Sanh rất có lý, gật đầu nghiêm túc đồng ý.
Thế là Lộc Tiểu Tiểu cũng được sắp xếp gọn gàng.
(Tiểu thuyết hư cấu, đừng đối chiếu lịch sử nhé~)
