Chương 6: Cứu tôi với
Câu nói này khiến tất cả đều chấn động. Vương Cúc Hoa cũng giật mình, không ngờ bị Hạ Tiểu Khê nghe thấy. Nếu đã vậy, thì con nhóc này càng phải bị đưa đi lần này, nếu không sau này không trị nổi nó.
Cô Tào vội chạy lại giúp Hạ Tiểu Khê, Lý Hạo Nhiên và mấy nam sinh cũng lao tới ngăn Vương Cúc Hoa. Cảnh tượng nhất thời hỗn loạn.
Cuối cùng Hạ Tiểu Khê cũng giằng ra được khỏi tay Vương Cúc Hoa, cánh tay bị siết đến đỏ ửng.
“Lý Hạo Nhiên, em đi gọi hai chú công an ở đồn trường đến đây.” Cô Tào tức đến phát run, cô tin lời Hạ Tiểu Khê nói là thật.
Lý Hạo Nhiên nghe vậy liền quay người chạy ra ngoài.
Vương Cúc Hoa nghe thế liền đập đùi ngồi bệt xuống đất: “Trời ơi, tôi già rồi còn bị người ta bắt nạt, tôi không sống nổi nữa!”
Cô Tào nhìn Vương Cúc Hoa với vẻ mặt vô cảm, rồi nói với cả lớp: “Các em cầm sách ra sân đọc đi. Mai thi rồi, đừng lãng phí thời gian.”
Dù rất muốn xem kịch, nhưng vì cô chủ nhiệm đã lên tiếng, các bạn học đều cầm sách ra ngoài.
Ở sân trường, Trương Lam tiến về phía Vương Mỹ Lệ vẫn đang ngóng vào lớp: “Đồ tiểu nhân, lòng rắn rết, độc ác.” Cô tức quá nói một tràng để xả giận, nghĩ đến bộ dạng vừa rồi của Tiểu Khê mà lòng đau nhói.
Nói xong, hai người liền túm tóc đánh nhau. Mấy nữ sinh khác trên sân lại kéo nhau ra can.
Chẳng mấy chốc, công an đồn trường đến. Sau khi nghe cô Tào kể lại, chú công an họ Trương hỏi Vương Cúc Hoa về chuyện thuốc mê và đổi hôn.
Vương Cúc Hoa chết không chịu nhận, chỉ bảo lời nói về thuốc mê là do Hạ Tiểu Khê bịa đặt, chuyện đổi hôn cũng không có thật, bà chỉ muốn kiếm chỗ gả cho nó thôi.
Không có chứng cứ, công an cũng chẳng làm gì được Vương Cúc Hoa về vụ thuốc mê.
Chú Trương bảo: “Hạ Tiểu Khê còn nhỏ, chưa đến tuổi kết hôn hợp pháp, không thể ép nó lấy chồng.” Rồi bảo Vương Cúc Hoa về nhà trước, có gì thì sau khi thi xong hãy nói.
“Học hay không là chuyện nhà tôi, công an cũng không thể quản chuyện nhà người khác chứ?” Vương Cúc Hoa làu bàu.
“Cô chỉ là thím của Hạ Tiểu Khê. Người giám hộ hiện tại của Hạ Tiểu Khê là anh trai nó, Hạ Trí Viễn. Chuyện đi học quan trọng như vậy sao có thể do cô quyết định được?” Chú Trương nói. Nay Hạ Trí Viễn đã trưởng thành, nói vậy tự nhiên cũng có lý. Và rõ ràng ông thấy Vương Cúc Hoa có ý đồ xấu, nên đương nhiên nghiêng về Hạ Tiểu Khê.
“Anh nó cũng phải nghe tôi. Ý tôi là ý anh nó.”
Thấy bà ta ăn vạ trắng trợn, chú Trương cũng có cách: “Nếu cô chưa chịu đi, thì theo tôi về đồn ở mấy ngày. Cô đã gây rối trật tự nhà trường.”
Nghe vậy, Vương Cúc Hoa vừa ngồi dưới đất lập tức đứng bật dậy, chạy thẳng ra cổng. Trước khi đi còn ngoảnh lại trừng mắt nhìn Hạ Tiểu Khê.
Thấy Vương Cúc Hoa đi rồi, Hạ Tiểu Khê mới thở phào nhẹ nhõm. Cô cúi thật sâu chào cô Tào và hai chú công an. Nếu không có họ, hôm nay cô đã bị Vương Cúc Hoa hãm hại.
Chú Trương vừa nãy luôn bênh vực Hạ Tiểu Khê lại nhìn cô hồi lâu, rồi cười hỏi về tình hình gia đình cô.
Hạ Tiểu Khê kể sơ qua địa chỉ, hoàn cảnh gia đình.
Chú Trương lấy bút ra ghi chép từng thứ, lại hỏi:
“Bố mẹ và anh trai cháu tên gì?”
Hạ Tiểu Khê không nghi ngờ gì: “Bố cháu tên Hạ Sơn, mẹ cháu tên Trương Thu Hương, anh trai tên Hạ Trí Viễn.”
“Trương Thu Hương…” Chú Trương lẩm bẩm, nén sự xúc động trong lòng, vẻ mặt bình thản hỏi tiếp: “Cháu sinh ngày tháng năm nào? Có phải sinh ở Bệnh viện nhân dân huyện không?”
