Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Thập Niên 80: Bị Ép Gả Thay, Ta Trở Thành Thiên Kim Khiến Cả Nhà Hối Hận - Hạ Tiểu Khê > Chương 76

Chương 76

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 76 có bản audio.

Chương 76: Bầu chọn cán bộ lớp

 

Cao Huệ nằm bò ra bàn, nhỏ giọng nói với mấy người: “Năm nay, lớp thực nghiệm của Trung học số 1 Ninh Thành được chia thành ba lớp, mỗi lớp sáu mươi người. Nghe nói một phần là thi từ các huyện lên, chính là tụi mình – top 50 toàn thành phố.

 

Còn lại là học sinh khu vực nội thành Ninh Thành, chỉ cần top 200 toàn thành phố. Nhưng nghe nói cũng có vài người vào bằng quan hệ. Tôi thấy mấy đứa kia giống kiểu vào bằng quan hệ.”

 

“Cậu biết gì mà nói?” Tiền Hồng ngồi bên cạnh nghe thấy, liếc Cao Huệ một cái, “Thằng cao nhất, đẹp trai nhất, tay ôm quả bóng rổ tên là Hàn Nghị, cậu ấy là thủ khoa kỳ thi trung học phổ thông lần này, được 739 điểm. Không chỉ học giỏi, cậu ấy còn biết chơi bóng rổ, đàn guitar, piano, vẽ tranh. Cậu nghĩ người như thế cần dựa vào quan hệ à?”

 

Cao Huệ ngỡ ngàng. Anh chàng đó nhìn vừa thời trang vừa soái, thật chẳng giống kiểu học giỏi. Lại hỏi Tiền Hồng: “Mấy người bên cạnh cũng là top 200 thành phố hả?”

 

Tiền Hồng không biết, nhưng không muốn thừa nhận, bèn nói: “Cậu nghĩ sao? Thằng đeo kính tên Trịnh Thuận Lợi kia là top 30 toàn thành phố đấy.”

 

Cao Huệ không nói gì nữa.

 

Vương Mai vẫn nhìn về phía Hàn Nghị: “Hàn Nghị giỏi thật. Nhưng sao cậu ấy hơi đen nhỉ?”

 

Tiền Hồng cho rằng mấy người này là quê mùa, chẳng có kiến thức gì: “Người ta đi quân đội tập huấn cả tháng hè đấy. Nhưng cậu không thấy cái đen đó làm cậu ấy càng đẹp trai hơn à?”

 

Vương Mai đỏ mặt gật đầu.

 

Đang nói chuyện thì giáo viên chủ nhiệm đến.

 

Giáo viên chủ nhiệm họ Từ, dạy Văn. Ngoài bốn mươi tuổi, đeo kính, trông rất nho nhã. Nhưng nói chuyện lại rất dứt khoát, vào thẳng vấn đề: “Bầu cán bộ lớp”.

 

Đầu tiên là bầu lớp trưởng.

 

Thầy Từ cho ai có nguyện vọng thì giơ tay đăng ký.

 

Đa số giơ tay là học sinh thành phố. Học sinh từ huyện lên thì vẫn còn khá kín tiếng. Nhưng Lý Văn Khê có thể thấy, sự kín tiếng này không phải vì thiếu tự tin, dù sao họ cũng là những người xuất sắc nhất mỗi huyện. Chỉ là đến thành phố lớn hơn, nên họ khiêm tốn hơn thôi.

 

“Hàn Nghị, em không muốn tranh cử lớp trưởng à?” Thầy Từ thấy Hàn Nghị không giơ tay, cười hỏi.

 

“Không muốn.” Một giọng nói đầy khí thế đáp lại.

 

Mọi người không ngờ cậu ta gan lớn thế, một lúc sau lại cùng cười. Thầy Từ cũng cười theo, còn giả vờ chỉ vào cậu: “Em chỉ muốn lười biếng thôi.”

 

“Thầy Từ, tụi em đông người giơ tay thế mà thầy không hài lòng à?” Trịnh Thuận Lợi đeo kính nói.

 

“Được rồi được rồi, nhanh lên. Trịnh Thuận Lợi, em lên tự giới thiệu trước đi.”

 

Trịnh Thuận Lợi thong thả bước lên bục phát biểu, có thể thấy văn tài rất tốt.

 

“Trịnh Thuận Lợi và Hàn Nghị là bạn từ nhỏ, đều là con em cán bộ. Hai người họ trước đây ở trường rất được yêu thích, được gọi là Văn Võ Nhị Tướng. Hàn Nghị là võ tướng, Trịnh Thuận Lợi là văn tướng. Bởi vì Trịnh Thuận Lợi trông văn nhã, trắng trẻo, còn Hàn Nghị thì anh khí lại hơi đen.” Tiền Hồng thấy Trịnh Thuận Lợi xuống, lại đầy vẻ ưu việt, thao thao bất tuyệt kể cho Vương Mai những thông tin cô biết.

 

Sau Trịnh Thuận Lợi, lại có vài bạn lên tự đề cử. Cuối cùng bỏ phiếu, Trịnh Thuận Lợi thắng với số phiếu áp đảo.

 

Tiếp theo là tranh cử chức vụ ủy viên học tập. Tiền Hồng tham gia, nhưng cuối cùng bị một bạn nữ tên Kiều Hiểu Vân đánh bại.

 

Chính là cô gái vừa đeo băng đô, mặc quần yếm jeans, trông rất sành điệu.

 

Mấy bạn nam nữ ngồi khu Hàn Nghị cơ bản đều bỏ phiếu cho Kiều Hiểu Vân, nhìn là biết rất quen.

 

Còn Tiền Hồng chỉ có lẻ tẻ vài người bỏ phiếu. Trong ký túc xá 203 chỉ có Vương Mai bỏ cho cô.

 

Khi xuống, mặt cô đỏ bừng, liếc mấy cái về phía Lý Văn Khê và Trương Thư Lan. Đây là trách móc họ không bỏ phiếu cho mình.

 

Ngồi xuống lại bất bình nói với Vương Mai: “Với cái thành tích đó, Kiều Hiểu Vân đỗ được cấp 3 là tạ ơn trời đất rồi, còn muốn làm ủy viên học tập của lớp chúng ta. Lớp ta toàn học bá, cô ta cũng không ngại mất mặt sao.”

 

Vương Mai đảo mắt: “Vậy cô ta vào lớp mình là bằng quan hệ?”

 

Tiền Hồng vội nói: “Tôi có nói đâu nhé.”

 

“Có phải Hàn Nghị, Trịnh Thuận Lợi với đám đó rất quen Kiều Hiểu Vân không? Tôi thấy cơ bản đều bỏ phiếu cho cô ta.”

 

“Hừ, là Kiều Hiểu Vân thích bám theo họ chơi thôi. Nếu là tôi, tôi không dám mặt dày thế đâu.” Tiền Hồng nói nhiều như vậy, vẫn thấy chưa nguôi sự ngượng ngùng vì ít phiếu, lại nói: “Trong lớp mình muốn được chọn làm cán bộ khó quá, cơ bản đều bị đám con em cán bộ kia bao hết. Các cậu mà lên, sợ là còn ít phiếu hơn tôi.”

 

Lại quay đầu liếc về phía Lý Văn Khê và Trương Thư Lan: “Các cậu không thử tham gia à?”

 

“Không muốn.” Lý Văn Khê đáp thẳng.

 

Trương Thư Lan cũng trả lời ngắn gọn: “Không muốn.”

 

Tiền Hồng cười: “Các cậu là sợ trắng tay đúng không? Thực ra mấy người tự bỏ phiếu cho nhau thì cũng có một hai phiếu.”

 

“Thế chúng tôi lên để lót đáy cho cậu, cho phiếu của cậu đỡ xấu hổ à?” Lý Văn Khê nhìn Tiền Hồng nói.

 

Tiền Hồng nghẹn lời: “Cậu nói năng sao khó nghe thế.”

 

“Vì cậu nói khó nghe trước nên tôi mới nói khó nghe.”

 

Tiền Hồng hừ một tiếng, quay mặt đi.

 

Tiếp theo là bầu chọn đại diện từng môn, từ Văn đến Anh. Sau khi Trần Hồng Quân đắc cử đại diện Thể dục, thầy Từ vẫn chưa nói về việc bầu đại diện Toán.

 

Hàn Nghị không nhịn được hỏi: “Thầy Từ, không bầu đại diện Toán ạ?”

 

Thầy Từ cười nhìn Hàn Nghị: “Sao, em muốn làm đại diện Toán à?”

 

Hàn Nghị thẳng thắn: “Vâng.”

 

Thầy Từ cười nhìn Hàn Nghị: “Sao em lại chọn đúng cái đó nhỉ? Cái này không được. Em Lý Văn Khê, em làm đại diện Toán.”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn