Chương 100: Mừng Chúc
Chu Duệ Minh vuốt chòm râu, “Tốt tốt tốt, Lan Đình à, cháu đã lâu không đến, hôm nay ông cố ý chuẩn bị không ít món tủ cho cháu đấy,” ông quay đầu nhìn Thời Nguyên Bảo, ánh mắt từ ái, “Đây là Nguyên Bảo à!”
Lan Đình gật đầu, Chu Duệ Minh xoa đầu thằng bé, nghiêng người nói, “Đi chơi với chú Chu Vĩ nhé!”
Chu Vĩ bước lên một bước nắm tay Thời Nguyên Bảo, Thời Nguyên Bảo quay đầu nhìn Lan Đình, thấy chị gật đầu mới đi theo Chu Vĩ vào trong sân.
Chu Duệ Minh nhìn cảnh này rồi thu hồi tầm mắt, đưa tay nắm tay Lan Đình cũng đi vào.
“Vì bữa hôm nay ông đã suy nghĩ rất lâu, cháu phải nếm thử cho kỹ vào!”
Lan Đình cười, đi theo ông vào thư phòng.
Chu Tế Bạch vẫy tay, phía sau có người đưa tới một hộp gấm, Lan Đình nhận lấy đặt lên bàn nói, “Chu gia gia, đây là quà mừng khai trương cháu tặng ông, ông xem đi.”
Chu Duệ Minh vuốt râu nhìn Chu Tế Bạch rồi lại nhìn Lan Đình, “A Bạch đã xem rồi, còn giấu ông à! Để ông xem nào.”
Ông vừa nói vừa mở hộp gấm, bên trong là một cuộn tranh được bồi bằng lụa, vẻ mặt ông vui mừng, “Ồ, đây là tranh Lan Đình vẽ à?”
Ông lấy cuộn tranh ra từ từ mở ra, trên tranh mực nước chan chứa, núi đá sừng sững, mấy gốc tùng cổ dựa vào đá mọc giữa núi, cành lá sum suê như đang âm thầm kể câu chuyện năm tháng, dòng sông cuồn cuộn trước núi tụ thành một mặt nước mênh mông, gợn sóng lấp lánh, khói sóng mịt mù.
Bức tranh này thể hiện khí thế và sự tinh tế của sơn thủy một cách trọn vẹn, Chu Duệ Minh ngắm nhìn bức tranh, ánh mắt lấp lánh vẻ kích động.
“Tuyệt!”
“Tranh đẹp!”
“Lan Đình, đây là cháu vẽ à?”
Lan Đình gật đầu, “Chu gia gia thích là được rồi.”
Chu Duệ Minh nhìn bức tranh trước mắt rồi lại nhìn Lan Đình đang mỉm cười nhẹ, trong lòng không khỏi thầm khen, xem tranh biết người, người có bụng dạ sâu xa như vậy, thật khó có được.
Chu Duệ Minh cẩn thận cuộn tranh lại, ánh mắt rực rực nhìn Lan Đình, đưa tay nắm lấy tay cô nói, “Lan Đình, có nhiều người biết cháu biết vẽ không?”
Đứa nhỏ xuất thân bình thường này lại có tài vẽ kinh người như vậy, chỉ là nó còn nhỏ, chỉ lo vẽ có thể có chỗ không nghĩ tới, chuyện kỳ lạ như vậy vẫn nên che giấu một chút, kiếm cớ gì đó.
Nụ cười của Lan Đình chân thật hơn vài phần, “Anh A Bạch… đã mời cho cháu một thầy giáo.”
Chu Duệ Minh gật đầu, “Đáng lẽ nên mời thầy.”
Ông vỗ tay Lan Đình, “Cô bé có đại trí tuệ!”
Ông đứng dậy cầm cuộn tranh chậm rãi đi đến bên tường trong thư phòng, nhìn kỹ vị trí một lúc rồi quay đầu nói, “Lan Đình, ông treo bức tranh này ở đây, cháu thấy vị trí có hợp không?”
Lan Đình đứng dậy đi ra xem, “Dịch lên trên một chút là được.”
Chu Duệ Minh nhón chân, “Như vậy à?”
“Vâng.”
Chu Tế Bạch vội vàng qua giúp ông giữ tranh treo lên.
Hai người lùi lại vài bước thưởng thức bức tranh, ánh mắt đầy vẻ tán thưởng và yêu thích.
Chu Duệ Minh khen vài tiếng, vuốt râu cười ha hả, ông cười híp mắt nhìn Lan Đình, ánh mắt đầy từ ái và quan tâm, “Dạo này ở nhà thế nào, sống có thoải mái không?”
“Vâng, ngay cạnh nhà anh A Bạch, phòng được bố trí rất tốt, cháu rất thích.”
Chu Duệ Minh cười híp mắt nói, “Được, hai đứa ở gần nhau thì nó cũng có thể chăm sóc cháu, Lan Đình à, cháu còn nhỏ, đang tuổi lớn, nhìn cánh tay cháu gầy thế kia, không được học mấy cô gái khác ăn kiêng đâu.”
Ông dừng một chút quay đầu nhìn Chu Tế Bạch, “À, không phải nói muốn đặt sữa bò à, cho Lan Đình cũng đặt một phần, cháu làm anh trai cũng phải ra dáng anh trai chứ.”
Ông nhìn Lan Đình nói, “Mấy năm nay chúng ta ở nước ngoài, thấy họ cao lớn vạm vỡ, uống sữa như uống nước, chúng ta cũng phải uống, để cao lớn, khỏe mạnh.”
Chu Tế Bạch cười, “Ông, những chuyện này không cần ông nói cháu cũng sẽ sắp xếp ổn thỏa.”
Ba người vừa nói vừa cười đi ra cửa, Chu Duệ Minh giơ tay lên, “A Bạch, cháu dẫn Lan Đình đi dạo quanh sân một chút, ông đi nấu ăn đây!”
“Vâng ông.”
Hai người tiễn Chu Duệ Minh đang cười híp mắt đi, Chu Tế Bạch dẫn Lan Đình đi dạo trong sân, khác với cái sân nhỏ của nhà họ, ở đây trong sân còn bày trí non bộ nước chảy, có một vẻ tao nhã khác lạ.
Chu Tế Bạch nhìn vẻ thích thú trong mắt cô nói, “Căn nhà này trước đây vốn là của nhà chúng tôi, chỉ là năm đó đi vội, sau này quay lại dù đã lấy lại được nhà nhưng cũng phải sửa sang lại một phen mới khôi phục như cũ.”
Lan Đình gật đầu, “Nhà như vậy mà bảo quản không tốt thì cũng đáng tiếc.”
Chu Tế Bạch nhìn khu vườn trước mắt, đầy hoài niệm, “Đúng vậy, ông cũng nói vậy, nên mới cố chấp khôi phục như cũ.”
Từ xa vọng lại tiếng cười giòn tan của trẻ con.
Lan Đình và Chu Tế Bạch nhìn nhau rồi bước tới, bên hồ sen, Thời Nguyên Bảo bị Chu Vĩ nhấc bổng lên, đưa tay với lấy đóa sen đang nở trên mặt hồ.
“Thời Nguyên Bảo!”
Thời Nguyên Bảo quay đầu nhìn, rụt tay lại, vẻ mặt buồn buồn, “Chị.”
Chu Vĩ cũng cười gượng một tiếng rồi đặt Thời Nguyên Bảo xuống.
Lan Đình nghiêm mặt, “Làm gì đấy!”
Thời Nguyên Bảo đưa tay chỉ đóa sen đang nở, liếc nhanh Lan Đình một cái, nhỏ giọng nói, “Hoa sen đẹp quá, em muốn hái một đóa tặng chị.”
Lan Đình nghiêm mặt, “Rơi xuống thì làm sao?”
Thời Nguyên Bảo quay đầu chỉ, “Chú Chu Vĩ giữ em mà!”
Nụ cười trên mặt Chu Vĩ cứng lại.
Lan Đình vỗ vào người nó một cái, “Không được nghịch nước!”
Thời Nguyên Bảo “ồ” một tiếng, chị vỗ nhẹ một cái, chẳng đau chút nào.
Trong lòng nó ngọt ngào.
Mấy người đi dạo quanh sân một lúc, có người đến mời họ ra phòng ăn, khi mấy người đến nơi thì thấy trên bàn đã bày đầy những món ăn phong phú tinh xảo.
Chu Duệ Minh tay bưng một đĩa thức ăn đặt lên bàn, cởi tạp dề và mũ xuống, nhiệt tình nói, “Mau ngồi mau ngồi, những món này đều do ông vừa nấu, phải ăn nóng mới ngon.”
“Chúng ta đều là người một nhà, không cần khách sáo.”
Chiếc bàn vuông bốn người, tuy không lớn nhưng đặt bảy tám đĩa thức ăn, mấy người lần lượt ngồi xuống.
Thời Nguyên Bảo đảo mắt, liếm mép thèm thuồng lắm, nhưng Lan Đình không để ý đến nó nên nó đành phải quản cái miệng của mình, ngoan ngoãn ngồi yên.
Chu Duệ Minh cười híp mắt nhìn họ, đưa tay cầm muôi múc cho Lan Đình một muỗng canh trước, “Phật nhảy tường, làm mất cả ngày của ông rồi, nếm thử đi.”
Lan Đình nhận bát canh, cầm thìa nhấp một ngụm, vị canh đậm đà tan ra đầu lưỡi, tươi ngon, trên mặt cô không khỏi lộ ra nụ cười mãn nguyện, “Chu gia gia, tay nghề của ông thật tuyệt.”
Những công thức nấu ăn đó cũng không uổng phí.
Chu Duệ Minh cười ha hả.
Thời Nguyên Bảo há miệng cuối cùng cũng bắt đầu gắp thức ăn.
Bữa cơm vui vẻ hòa thuận, tiếng cười vang vọng trong phòng ăn, Chu Tế Bạch nhìn cảnh tượng trước mắt, lòng đầy cảm xúc, ánh mắt nhìn Lan Đình đang khẽ nói chuyện với Chu Duệ Minh làm ông cười ha hả trở nên mềm mại hơn rất nhiều.
Sau bữa ăn.
Thời Nguyên Bảo ăn quá nhiều, xoa cái bụng tròn vo, gật gù buồn ngủ, Chu Tế Bạch ra hiệu, Chu Vĩ đến bế Thời Nguyên Bảo sang phòng khách nghỉ ngơi.
Chu gia gia tuổi đã cao, ăn xong trò chuyện một lúc cũng đi ngủ trưa.
Chu Tế Bạch nhìn Lan Đình đang tinh thần phấn chấn, “Ra ngoài dạo một chút không?”
Lan Đình gật đầu, cô nói, “Ở đây có tiệm thuốc không? Cháu muốn mua ít đồ.”
Ánh mắt Chu Tế Bạch sâu hơn vài phần, “Thuốc bắc à?”
Lan Đình gật đầu.
Chu Tế Bạch hiểu ý trong lòng, “Có, cách đây không xa, anh dẫn em đi.”
Hai người ra khỏi cửa, cũng không đi xe, vừa đi vừa ngắm cảnh.
