Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Thập Niên 80: Thiên Kim Thật Là Ma Vương > Chương 42

Chương 42

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 42 có bản audio.

Chương 42: Đàn em không ngoan

 

Theo tiếng bước chân nhẹ nhàng, bóng dáng mà họ cho rằng sẽ khiến họ nhớ mãi không quên lại xuất hiện trước mắt.

 

Hồ Vì: !!!

 

Dương An: !!!

 

Cả hai lăn một vòng từ trên giường xuống, vội vàng đứng nghiêm, chân run lẩy bẩy, khó khăn đứng nhìn Lan Đình thong thả bước vào, cố nặn ra một nụ cười nịnh nọt.

 

“Bà… bà cô, sao người lại đến nữa vậy?”

 

Bọn họ thật sự không còn gì cả!

 

Chỉ còn lại một thân đầy thương tích.

 

Lan Đình liếc họ một cái, đứng ở cửa, cô duỗi chân nhanh chóng khều một cái, chiếc ghế đẩu vốn còn cách cô vài bước liền bị khều tới, vững vàng đặt sau lưng cô.

 

Hồ Vì và Dương An trợn tròn mắt, nhìn Lan Đình kéo ghế ra sau rồi ung dung ngồi xuống ngay trước cửa nhà họ.

 

Hai người run rẩy, suýt thì không nhịn được mà bật khóc, tiếng nấc vừa định thốt ra thì thấy Lan Đình cau mày khó chịu liếc họ một cái.

 

Hồ Vì và Dương An vội vàng cắn chặt môi, không dám phát ra một tiếng động, đến khi thấy lông mày Lan Đình giãn ra mới thả lỏng môi.

 

Dương An nuốt nước bọt, lấy hết can đảm nói: “Bà cô, người đến có gì dặn dò không ạ?”

 

Hắn khom lưng, giọng nịnh nọt.

 

Lan Đình liếc họ một cái, số tiền hôm qua lấy được thì không thể trả lại, nhưng hôm nay Giang Lạc nói cũng khiến cô có chút lo lắng, cô không muốn ngồi tù mà cũng không muốn đưa tiền.

 

Nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có thể nắm người trong tay.

 

Vừa hay dạo này cô đang thiếu tiền.

 

Lan Đình ngẩng mắt lên, Dương An run rẩy bước lên một bước, cầm cốc trên bàn rót một cốc nước, dè dặt đưa tới: “Bà cô, mời dùng trà.”

 

Lan Đình liếc họ một cái, im lặng một lát rồi mới đưa tay nhận lấy cốc nước.

 

Khá tốt, rất biết nhìn thời thế, ánh mắt cũng tinh tường.

 

Cô nhấp một ngụm, ngẩng đầu đánh giá Hồ Vì và Dương An, hai người này trông cũng ưa nhìn, mày rậm mắt to, thân hình cường tráng. So ra thì người vừa rót nước cho cô hoạt bát hơn, trên cánh tay trái có một vết bớt đỏ, chiều cao hơi thấp hơn một chút nhưng cũng phải mét bảy tám.

 

“Tên gì?”

 

Dương An và Hồ Vì nhìn nhau, không hiểu đầu cua tai nheo thế nào, nhưng xem ra hôm nay bà cô tới không phải để đánh họ.

 

Dương An đứng trước mặt Lan Đình, nịnh nọt nói: “Tôi tên Dương An,” hắn chỉ tay về phía Hồ Vì, “cậu ấy tên Hồ Vì, chúng tôi là anh em kết nghĩa.”

 

Dương An thấy Lan Đình không có phản ứng gì, dừng lại một chút rồi tiếp tục giới thiệu.

 

Dương An thở dài, nói ra thì vốn dĩ hai nhà bọn họ đều khá giả, từ nhỏ đến lớn chưa từng chịu khổ, nhưng không ngờ mấy năm trước vì một số lý do mà cha mẹ đều qua đời, chỉ còn lại hai người họ nương tựa vào nhau.

 

Bây giờ tình hình đã khá hơn một chút, nhưng vì vấn đề thân phận, bọn họ ra ngoài muốn tìm một công việc tử tế cũng khó, bách bất đắc dĩ mới phải đi làm chuyện phi pháp.

 

Hồ Vì bổ sung thêm một câu, oán giận nhìn Lan Đình: “Số tiền đó là chúng tôi để dành được khá lâu, anh em chúng tôi tuy làm chuyện phi pháp, nhưng mỗi lần chỉ lấy một nửa.”

 

Lan Đình nhướng mày: “Hừ, sao, muốn tôi khen à?”

 

Dương An trừng mắt nhìn Hồ Vì một cái, vội vàng nói: “Đương nhiên không phải, chỉ là, bây giờ chúng tôi thật sự không còn tiền nữa.”

 

Nên người đừng đánh chủ ý vào bọn họ nữa, đổi con cừu khác mà vặt lông đi!

 

Lan Đình ho khan một tiếng, đổi chủ đề: “Các người có biết làm gì kiếm được nhiều tiền nhất không?”

 

Hồ Vì và Dương An sửng sốt, hai người nhìn nhau một lúc rồi thận trọng nói: “Cướp… cướp bóc.”

 

Nếu bọn họ biết làm gì để kiếm tiền thì còn cần phải đi cướp sao?

 

Lan Đình có chút bất lực.

 

Dương An chợt nảy ra ý, dò hỏi: “Bà cô, người tìm chúng tôi là muốn cùng nhau cướp… à không, kiếm tiền?”

 

Lan Đình gật đầu: “Đương nhiên.”

 

Lúc này Hồ Vì và Dương An mới thở phào nhẹ nhõm, rồi nghiêm túc đánh giá Lan Đình. Cô gái trước mắt trông thật xinh đẹp, làn da trắng như ngọc, tay chân mảnh khảnh, trông cũng chẳng khác gì những cô gái khác.

 

Ngồi đó trông ngoan ngoãn, xinh xắn, chẳng ai nghĩ được rằng thân thể đầy thương tích của họ là do cô đánh ra.

 

Hơn nữa, ý nghĩ này cũng không phải cô gái bình thường nào cũng có được.

 

Dương An cũng kéo một chiếc ghế đẩu tới, vừa định ngồi xuống thì bị một ánh mắt của Lan Đình dọa cho đẩy ghế sang một bên, ngồi phịch xuống đất. Hắn thầm thở phào, quả nhiên, bà cô vẫn là bà cô.

 

Nhìn dáng vẻ này có vẻ như cô muốn thu nhận hai người họ làm đàn em.

 

Hồ Vì ngồi sau lưng Dương An, nháy mắt ra hiệu với hắn, hai người cúi đầu thì thầm to nhỏ ngay trước mắt Lan Đình. Với Dương An, chuyện này nói không chừng có thể làm được.

 

Tuy Lan Đình trông còn nhỏ tuổi, nhưng chỉ riêng khí chất và võ công quái dị của cô, sớm muộn gì cũng nổi tiếng. Bây giờ bọn họ có thể gặp được Lan Đình, theo lời cha hắn nói thì chính là vận may đến, có muốn tránh cũng không tránh được.

 

Người làm ăn quan trọng nhất là phải có con mắt nhìn người.

 

Dương An một tay giấu sau lưng ra hiệu cho Hồ Vì, khi ngẩng đầu lên, nụ cười trên mặt càng thêm nịnh nọt: “Đại ca, anh nói làm gì thì chúng tôi làm đó.”

 

“Anh em chúng tôi từ hôm nay trở đi là người của anh, anh bảo đi đông chúng tôi tuyệt đối không đi tây, anh bảo đứng chúng tôi tuyệt đối không ngồi.”

 

Hắn còn muốn bày tỏ lòng trung thành thì thấy Lan Đình giơ một ngón tay về phía hắn, Dương An lập tức ngậm miệng, Lan Đình lúc này mới lên tiếng: “Các người có biết trong thành phố này nhà hàng của ai ăn nên làm ra nhất, ông chủ nào giàu nhất không?”

 

Chỉ dựa vào một mình Hà Tằng làm ăn thì vẫn hơi chậm, trong đầu cô còn không ít công thức nấu ăn, để đó thì không ăn được cũng không uống được, phải tìm cách đổi thành tiền.

 

Hôm nay Giang Lạc nói về chuyện xây nhà đã cho cô ý tưởng, nói cho cùng thì xây nhà kiếm tiền nhanh nhất, chỉ là vốn ban đầu yêu cầu khá cao.

 

Dương An và Hồ Vì lập tức cúi đầu suy nghĩ, một lúc sau cả hai đều lắc đầu, Hồ Vì nói: “Đại… đại ca,” gọi một cô bé là đại ca đúng là ngượng miệng, không biết Dương An sao lại nói trôi chảy được như vậy.

 

Hắn dừng lại một chút rồi tiếp tục: “Hiện tại thị trường vừa mới mở cửa, những nhà hàng nổi tiếng nhất trong thành phố đều là quốc doanh, anh mà muốn làm ăn với họ thì thôi bỏ đi!”

 

Đó đều là những kẻ mắt cao hơn đầu, theo hắn thấy thì chẳng bao lâu nữa sẽ đóng cửa hết.

 

Dương An suy nghĩ một lúc, mắt sáng lên: “Đại ca, hay là chúng ta lên tỉnh thành xem sao, ở đây không có không có nghĩa là tỉnh thành không có! Hơn nữa, người tỉnh thành giàu hơn chúng ta.”

 

Lan Đình ngẩn ra một lúc: “Tỉnh thành?”

 

Cô cúi đầu suy nghĩ, không thể phủ nhận, đây quả thực là một ý kiến hay, cũng tiện thể lên tỉnh thành xem tình hình phát triển hiện tại.

 

Cô đứng dậy nói: “Được rồi, chuẩn bị đi, ngày mai chúng ta cùng lên tỉnh thành xem sao.”

 

Dương An và Hồ Vì liên tục gật đầu, nhìn Lan Đình có vẻ muốn nói lại thôi, Lan Đình cau mày: “Còn chuyện gì nữa à?”

 

Dương An và Hồ Vì cười hề hề, xoa xoa tay: “Đại ca, chúng tôi không có tiền.”

 

Làm đại ca thì phải lo cho đàn em chứ!

 

Lan Đình nheo mắt, xem ra hai người này vẫn chưa thực sự tâm phục khẩu phục, nhưng điều này cũng bình thường. Cô chớp mắt, nhanh chóng tiến lại gần hai người, đưa tay nhanh chóng tháo khớp vai của cả hai.

 

Sau đó vỗ tay, quay người bỏ đi mặc cho hai người gào thét, khi đi đến cửa, cô quay đầu lại mỉm cười dịu dàng: “À, các người có thể đến bệnh viện tìm bác sĩ xem có nối lại được không.”

 

Nói xong cô không ngoảnh đầu lại mà đi thẳng, Hồ Vì và Dương An ở trong phòng nhìn cánh tay mình, không khỏi lạnh sống lưng, cơn đau quen thuộc lại ập đến.

 

Hồ Vì nhổ nước bọt: “Đây là đang ra oai với chúng ta đây mà!”

 

Dương An lạnh mặt trừng mắt nhìn hắn, mồ hôi lạnh trên trán không ngừng chảy ra: “Tôi đã bảo đừng có làm mấy trò này, anh cứ tự chuốc lấy khổ.”

 

Hai người vừa cãi nhau vừa nghiến răng vội vã đi về phía bệnh viện.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi