Chương 44: Đi tỉnh thành
Lan Đình nghiến răng nghiến lợi: “Câm miệng!”
Giang Lạc ngoan ngoãn ngậm miệng, nhưng vẫn chớp chớp đôi mắt to nhìn chằm chằm Lan Đình, trong lòng cười thầm không ngớt. Anh thật không ngờ Lan Đình còn có chiêu này.
Khoảnh khắc này, Giang Lạc không nhịn được mà giơ ngón cái tán thưởng quyết định ban đầu của mình là bái Lan Đình làm sư phụ!
Vốn dĩ đến đây anh còn có chút không tình nguyện, giờ thì một chút không hài lòng cũng không còn, nơi này quả thực là phúc địa của anh! Nếu không đến đây, anh sẽ không gặp được Lan Đình, cũng không thể tìm được người lợi hại như vậy làm sư phụ.
Chờ khi anh học xong trở về, không khiến ông già nhà anh phải giật mình mới lạ!
Nghĩ đến đây, ánh mắt Giang Lạc nhìn Lan Đình lộ ra vẻ mong chờ nồng nhiệt: “Sư phụ, khi nào chúng ta học cái này?”
Anh nhất định sẽ học tập thật chăm chỉ.
Lan Đình liếc anh một cái: “Chờ thêm năm sáu bảy tám năm nữa hẵng nói!”
Thủ pháp điểm huyệt phức tạp, yêu cầu cực cao, không phải một sớm một chiều là học được. Huống chi trong người anh không có chút nội lực nào, muốn đạt đến cơ bản của điểm huyệt không biết phải bao lâu đâu!
Giang Lạc nghe vậy liền có chút xìu: “Sư phụ, lâu vậy sao? Không có cách nào nhanh gọn hơn à?”
Lan Đình thản nhiên nói: “Có chứ!”
Giang Lạc mừng rỡ: “Gì vậy?”
“Cậu đi đầu thai lại, cố gắng thêm chút nữa, may ra còn có thể đầu thai vào giới tu tiên để học tiên pháp đấy!”
Nụ cười của Giang Lạc cứng đờ trên mặt, oán giận kéo dài giọng: “Sư phụ~”
Lan Đình trừng mắt nhìn anh: “Nói chuyện tử tế!”
Giang Lạc bĩu môi, thở dài một hơi.
Hà Tằng bận xong việc, lau tay rồi đi tới: “Giang Lạc, ngày mai cậu có bận không? Lan Đình nói muốn lên tỉnh thành mua sách, nếu cậu tiện thì đi cùng con bé đi, chúng tôi cũng yên tâm hơn.”
Lan Đình: !!!
Cô có chút bất lực day trán: “Chị Hà Tằng, em tự đi được mà.”
Giang Lạc nghe vậy ngờ vực ngẩng đầu nhìn Lan Đình: “Sư phụ, người muốn lên tỉnh thành à?”
Sao anh không nghe cô nhắc tới? Trong đầu anh chợt nghĩ đến câu hỏi Lan Đình hỏi sáng nay, sắc mặt liền thay đổi, vẻ mặt đau khổ nhìn Lan Đình.
“Sư phụ, người không thể…”
Anh còn chưa nói hết câu, Lan Đình lại ra tay điểm huyệt câm của anh, không nói lời nào kéo tay anh đi ra cửa.
Hà Tằng nhìn hai người, có chút không hiểu chuyện gì.
Ngoài cửa.
Lan Đình trực tiếp đẩy xe đạp kéo Giang Lạc đi xa một chút, thấy xung quanh không có ai mới giải huyệt câm cho anh, nhíu mày nhìn anh: “Xóa sạch những suy nghĩ trong đầu đi, sự việc không phải như cậu nghĩ đâu.”
Giang Lạc vừa hồi tưởng lại cảm giác bị điểm huyệt vừa nghiêm mặt: “Vậy người lên tỉnh thành làm gì?” Anh nhận lấy xe đạp Lan Đình đang đẩy, dừng lại một bên, vẻ mặt đầy nghi ngờ: “Đừng có nói là đi mua sách, cái cớ này nghe giả tạo lắm.”
Giống như hồi nhỏ anh lừa ông già là đi mua sách nhưng thực ra là lấy tiền mua kẹo vậy!
Anh nhìn chiều cao của Lan Đình, thầm thở dài, quả nhiên sư phụ vẫn còn là một đứa trẻ mà!
Lan Đình bĩu môi: “Chỉ là muốn đi xem thôi, tôi chưa từng lên tỉnh thành bao giờ! Thôi, cậu mau về đi, sáng mai tự ở nhà luyện công là được, không cần qua đây đâu.”
Thấy cô có vẻ không muốn nói nhiều, Giang Lạc cũng không hỏi nữa, vẫy tay cười tươi: “Vậy sư phụ, tôi về đây.”
Anh nhìn bóng lưng Lan Đình quay người rời đi, trong lòng suy nghĩ, sư phụ nhỏ này của anh có không ít bí mật nhỉ.
Giang Lạc lắc đầu cười, trèo lên xe đạp, cười khà khà.
Sư phụ của anh quả nhiên là cao thủ tuyệt thế, vừa biết bay lại biết điểm huyệt, anh đúng là con cưng của trời!
Đêm khuya như nước.
Kẻ vui người buồn.
Khi ánh nắng ban mai chiếu vào căn phòng.
Một ngày mới lại đến.
Lan Đình ăn sáng xong, mỉm cười nghe bố Hà mẹ Hà dặn dò vài câu rồi quay người ngồi lên xe đạp của Thời Đại Tráng ra cửa.
Thời Nguyên Bảo thở dài, vẻ mặt đầy thất vọng: “Chị đi chơi không dẫn em theo.”
Vương Đào vỗ vào người nó một cái: “Nó lên tỉnh thành dẫn mày theo làm gì, đường xa người đông, lỡ đi lạc thì sao? Mày ngoan ngoãn ở nhà viết bài đi!”
Thời Nguyên Bảo hừ một tiếng: “Rõ ràng vừa nãy mẹ nói với chị không phải như vậy!”
Vương Đào nhìn ánh mắt của bố Hà mẹ Hà, cười gượng, đưa tay nhanh chóng vỗ về phía mông Thời Nguyên Bảo, ai ngờ thằng nhóc này lanh lợi thật, thấy tình hình không ổn đã chuồn mất sau lưng bố Hà mẹ Hà.
Tay Vương Đào giơ ra giữa không trung, vẻ mặt nghiêm nghị: “Còn không mau đi viết bài, lát chị mày về kiểm tra đấy.”
Thời Nguyên Bảo bĩu môi: “Đi thì đi, mẹ đánh con làm gì, con vừa nãy có nói sai đâu!” Nó ngẩng đầu cười ngọt xớt với mẹ Hà: “Dì Hà, cháu cũng lo cho chị cháu mà!”
Nói xong còn thở dài ra vẻ người lớn.
Mẹ Hà xoa đầu nó: “Nguyên Bảo nhà chúng ta lo cho chị là chuyện bình thường mà!”
Mẹ Hà vừa nói vừa dắt tay Thời Nguyên Bảo đi vào trong, để lại Vương Đào đứng nguyên tại chỗ, vẻ mặt xấu hổ cứng đờ.
Thời Đại Tráng nhìn bóng lưng Lan Đình khuất dần ở góc phố, đứng tại chỗ do dự một lúc rồi thở dài một hơi, quay người đi về phía nhà máy.
Vốn định hôm nay Lan Đình không có ở đây thì hắn có thể nghỉ một ngày, nhưng nghĩ đến lát nữa Lan Đình đến nhà máy lĩnh lương mà thấy tiền không đúng thì hắn lại bị đánh, Thời Đại Tráng méo mặt đẩy xe đạp vào cổng xưởng sản xuất đồ gỗ.
Phía bên kia.
Hồ Vì và Dương An đêm qua không ngủ ngon, sáng sớm đã tỉnh, hai người nhìn chằm chằm ra cửa, thở dài ngao ngán, vẻ mặt sống không bằng chết.
Tiếng “bịch” quen thuộc vang lên.
Hồ Vì và Dương An giật mình, đứng bật dậy, thu lại vẻ mặt, nặn ra nụ cười nghênh đón: “Đại ca, ngài đến rồi!”
Hôm nay Lan Đình mặc áo xanh quần đen, trên người còn đeo một chiếc túi vải, mái tóc đen buộc cao thành đuôi ngựa phía sau, tràn đầy sức sống tuổi trẻ.
Cô nhìn hai người với vẻ mặt nửa cười nửa không: “Sao, bác sĩ chữa không khỏi à?”
Dương An cười khổ: “Đại ca, chuyện này chẳng phải ngài đã biết từ lâu rồi sao!”
Lan Đình bước vào trong nhà, Hồ Vì và Dương An lập tức đi theo sau, như hai cái đuôi nhỏ: “Đại ca, ngài đến sớm vậy, ăn sáng chưa? Lát nữa em đi mua cho ngài cái bánh bao thịt to.”
Hồ Vì giơ cánh tay lên lắc lắc: “Ngài xem?”
Lan Đình cũng không làm khó hai người, thấy Hồ Vì lại gần liền đưa tay “rắc rắc” hai cái nắn lại cánh tay cho cả hai, rồi vỗ tay: “Thu dọn xong chưa, chuẩn bị xuất phát thôi!”
Hồ Vì và Dương An cười hề hề: “Đi ngay đây ạ, đi ngay đây.”
Mười mấy phút sau.
Ba người đến bến xe, Lan Đình nhìn thấy Giang Lạc đứng ở cửa, thẳng tắp như cây dương non, khóe miệng mỉm cười, liền khựng lại. Giang Lạc lập tức vẫy tay, hớn hở bước tới.
“Sư phụ, chào buổi sáng! Xem này, thật trùng hợp, tôi cũng lên tỉnh thành có việc, mình đi cùng nhau nhé!”
Phía sau, sắc mặt Hồ Vì và Dương An biến đổi, cả hai không kìm được lùi lại một bước. Người này bọn họ đã gặp, là cảnh sát!
Đã từng cướp vài lần nên trong lòng hai người khá chột dạ.
Lan Đình nhếch khóe miệng: “Cậu không cần đi làm à?”
Giang Lạc cười hì hì: “Sư phụ, tôi thật sự không lừa người, tôi cũng lên tỉnh thành có việc, đi cùng nhau đi!” Nói xong anh quan sát Hồ Vì và Dương An đứng sau Lan Đình: “Hai người này là?”
“Tiểu đệ của tôi.” Lan Đình thản nhiên nói, “Đi cùng thì đi cùng.” Rồi cô bước lên trước một bước, Hồ Vì và Dương An cười gượng lập tức đi theo. Đại ca thân phận không đơn giản, còn quen biết cả cảnh sát!
Giang Lạc vội vàng đuổi theo, lấy vé xe ra: “Sư phụ, tôi đã mua vé rồi.”
Lan Đình khựng lại một chút, ánh mắt nhìn anh dịu đi vài phần. Hồ Vì và Dương An thấy vậy đành tự đi xếp hàng mua vé.
Mười phút sau.
Mấy người cầm vé lên xe.
Trên xe chật kín người, Lan Đình nhanh chân chiếm một chỗ cạnh cửa sổ, Giang Lạc ngồi phịch xuống bên cạnh cô, Hồ Vì và Dương An thấy vậy cũng ngồi xuống hàng ghế sau.
Xe khởi hành, Lan Đình nhìn cảnh vật bên ngoài cửa sổ, bắt đầu mong chờ.
