Chương 58: Bách Vị Cư
Thời Nguyên Bảo thấy Lan Đình và Hà Tằng về, cười hì hì chạy tới, túm lấy vạt áo Lan Đình.
“Chị ơi, mua kẹo cho em chưa?”
Lan Đình cười hề hề, “Kẹo que có muốn không?”
Đôi tay cậu bé bẩn thỉu, chẳng biết bới từ đâu ra, Lan Đình nhanh chân tránh sang một bên, may quá, không bị dính vào.
Thời Nguyên Bảo đang chạy thì khựng lại, không kịp thắng, ngã sõng soài xuống đất. Cậu bé ngồi đó, chưa hiểu chuyện gì, thấy Lan Đình vẻ mặt chán ghét, cúi xuống nhìn tay mình.
Cậu vặn vẹo người, giấu đôi tay bẩn thỉu ra sau lưng, đứng dậy không dám khóc, rụt rè đứng bên cạnh, cúi đầu: “Chị ơi, em xin lỗi!”
Hà Tằng thấy bộ dạng đó thì bật cười.
“Cô vào làm trước đây, Tiểu Nguyên Bảo còn không vào rửa tay đi, vừa nãy cháu làm gì thế?”
“Vâng!” Thời Nguyên Bảo lập tức chạy chân nhỏ vào theo Hà Tằng.
Trong bếp.
Thời Nguyên Bảo ngồi xổm dưới đất, nước trong chậu vốn sạch tinh giờ đã đục ngầu, cậu càng thấy chột dạ, đều tại lúc nãy mải chơi bùn quá, không thì chị cũng chẳng mắng.
Đổi liền ba chậu nước, móng tay và mặt mũi Thời Nguyên Bảo mới sạch sẽ, cậu cầm khăn khô lau mặt, đứng dậy bê chậu nước ra ngoài hắt đi.
Một tiếng bíp bíp quen thuộc mà xa lạ vang lên.
Thời Nguyên Bảo quay đầu thấy một chiếc ô tô màu đen chạy về phía họ.
Cậu hai tay xách chậu nước đứng ngây ra đó.
Giật mình tỉnh lại, một tay xách chậu vội chạy vào trong: “Chị ơi, chị ơi, cái xe hôm trước lại đến kìa!”
Giọng trẻ con lanh lảnh lập tức thu hút sự chú ý của mọi người trong nhà.
Lan Đình khựng lại, đứng dậy đi ra ngoài, liền thấy Chu Tế Bạch trên mặt vẫn còn mấy vết bầm.
Chu Tế Bạch đứng ở cửa, mỉm cười, thấy ba người nhà họ Hà cùng Vương Đào và Lan Đình nghe tiếng đi ra, dừng bước, đứng ở cửa chào hỏi.
Bố Hà, mẹ Hà vội lùi lại một bước, cười nói: “Chào cháu, chào cháu.”
Nói xong, vừa định đẩy Vương Đào lên phía trước thì thấy ánh mắt cô ta dán chặt vào thứ Chu Vĩ đang xách trên tay, hai người cười gượng, kéo tay Vương Đào.
Vương Đào lúc này mới hoàn hồn: “Cậu đến tìm Lan Đình nhà tôi à! Người đến là được rồi, còn mang đồ gì chứ, thật là phí của quá, hì hì...”
Cô ta còn muốn nói gì đó, thì thấy Lan Đình mặt không cảm xúc đi ra nhìn mình.
Vương Đào lập tức nghẹn lời, theo bản năng lùi lại một bước, tay luống cuống lau vào tạp dề, ngượng ngùng nói: “Hai người nói chuyện đi, tôi đi làm đây.”
Nói xong, cắm đầu chạy vào bếp, Vương Đào giậm chân, đưa tay khẽ bụm miệng, cái miệng này sao lúc nào cũng không nghe lời, nói thật quá!
Cô ta mặt mày ủ rũ ngồi trong bếp, trong lòng đầy hối hận.
...
Trong phòng khách.
Chu Vĩ đặt quà mang đến lên bàn.
Lan Đình quan sát Chu Tế Bạch, thấy cơ thể cậu ta hồi phục khá tốt, chỉ là trên mặt vẫn còn nhiều vết bầm, bèn nghiêng người, duỗi tay ra hiệu.
“Vào trong ngồi đi!”
Chu Tế Bạch mỉm cười gật đầu, Chu Vĩ có phần rụt rè đứng trong phòng khách, ba người nhà họ Hà nhìn nhau, cuối cùng Hà Tằng lên tiếng: “Anh cứ tự nhiên ngồi đi!”
Chu Vĩ cười gượng, nghe lời ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, bộ vest trên người có vẻ không hợp với căn phòng khách.
Lan Đình thấy vậy, mím môi, ngẩng lên nhìn Chu Tế Bạch: “Anh bảo anh ấy vào trong ngồi đi, lát nữa trưa quán sẽ có khách, không tiện lắm.”
Chu Tế Bạch quay lại, Chu Vĩ vội đứng dậy đi ra mái hiên phía sau.
Trên chiếc bàn nhỏ đặt hai cốc nước, Lan Đình và Chu Tế Bạch ngồi đối diện nhau.
Thời Nguyên Bảo chơi đồ chơi bên cạnh, nhưng mắt thỉnh thoảng lại liếc sang, chăm chú dõi theo động tĩnh bên này.
Không chỉ cậu bé.
Ba người nhà họ Hà và Vương Đào người ở trong bếp, nhưng lòng thì không kìm được mà hướng ra ngoài.
Uống hết một cốc nước.
Chu Tế Bạch thấy Lan Đình vẻ mặt bình tĩnh, khẽ thở dài, chẳng trách ông nội bảo cậu phải học hỏi Lan Đình nhiều, chỉ riêng sự trầm tĩnh này thôi cậu đã không bằng.
Cậu ngẩng đầu lén quan sát sân và phòng ốc, trong lòng nghĩ đến lời Chu Vĩ nói lúc nãy.
Chu Tế Bạch mím môi, đặt cốc nước xuống, tiếp tục tìm chủ đề: “Lan Đình, tôi nghe nói cô sắp vào cấp hai, là trường Nhất Trung đối diện à?”
Lan Đình gật đầu. Người này vừa vào đã cảm ơn cô, nói đi nói lại mấy vòng, cô cũng thấy hơi sốt ruột, nên trả lời qua loa.
Nhưng Chu Tế Bạch vẫn ngồi yên, giờ lại còn kiếm chuyện để nói.
Cô ngẩng lên nhìn thẳng vào cậu ta: “Ra ngoài đi dạo chút không?”
Chu Tế Bạch cầu còn không được: “Được thôi, chúng ta vừa đi vừa nói.”
Bị mấy ánh mắt chăm chăm nhìn, cậu vẫn thấy không được tự nhiên, mấy năm ở nước ngoài, ông Chu bảo bọc cậu quá kỹ, Chu Tế Bạch tuy trong lòng có nhiều hoài bão, nhưng nhìn vẫn còn non nớt.
Chu Vĩ đang định đứng dậy đi theo sau hai người, bị Chu Tế Bạch liếc mắt ngăn lại, cậu nghĩ đến võ công của Lan Đình, mới yên tâm phần nào.
Thời Nguyên Bảo lập tức chạy theo: “Chị ơi, chị đi đâu thế, em cũng đi!”
Lan Đình liếc cậu: “Rảnh rỗi thế à? Lấy bài tập ra viết tiếp đi, viết xong để mẹ em kiểm tra.”
“Hả?” Thời Nguyên Bảo mặt xịu xuống, không nhịn được mà rên lên một tiếng.
Vương Đào trong bếp nghe thấy lời Lan Đình, mặt càng dài ra, bảo cô kiểm tra bài tập cho nó, cô tức chết mất!
Thời Nguyên Bảo mặt mày ủ rũ nhìn Lan Đình và Chu Tế Bạch đi ra cửa, thở dài như người lớn, chống tay sau lưng, chậm rãi lên lầu, lấy từ trong phòng ra sách vở bút mực, lề mề mãi mới ngồi xuống trước bàn, trải sách ra.
Chu Vĩ tốt bụng nhắc: “Ở đây có ghế, cháu ngồi viết đi!”
Thời Nguyên Bảo nhếch mép: “Cháu cảm ơn chú, cháu không ngồi đâu.”
Vết thương trên mông vẫn chưa lành hẳn mà!
Ngoài cửa, trên đường phố.
Lan Đình dẫn Chu Tế Bạch đi thong thả, thỉnh thoảng có người đi ngang qua, tò mò nhìn Chu Tế Bạch một cái.
Dần dần, Chu Tế Bạch cũng quen, nói chuyện thoải mái hơn hẳn.
Cậu quay sang nhìn Lan Đình, thành thật nói: “Cô giỏi hơn tôi nhiều.”
Lan Đình không khách sáo gật đầu: “Đúng vậy.”
Chu Tế Bạch thấy cô thoải mái nhận lời, trong mắt càng thêm tò mò: “Tôi thấy cô cứ như người lớn ấy.”
Lan Đình dẫn cậu ra bờ sông, tìm một chiếc ghế sạch sẽ ngồi xuống, vỗ vỗ bên cạnh: “Ngồi xuống nói đi, hôm nay cậu đến có chuyện gì à?”
Chu Tế Bạch ngồi xuống, trên mặt có chút ngại ngùng, cậu hơi xấu hổ: “Thật ra cũng không có gì, chỉ là đến cảm ơn cô thôi.”
Thấy Lan Đình vẫn vẻ mặt như thường, cậu dừng lại, thêm một câu: “Còn nữa, tôi ở đây cũng không có bạn bè gì, sau này tôi có thể thường xuyên đến tìm cô không?”
Nói câu này, Chu Tế Bạch có phần dè dặt.
Lan Đình ngẩng lên nhìn cậu: “Tùy cậu, nhưng tháng chín tôi sẽ nhập học rồi.”
Chu Tế Bạch thở phào nhẹ nhõm: “Không sao, tôi rảnh lắm, mà thành tích học tập của tôi cũng khá, cô có gì không hiểu thì tôi có thể chỉ cho!”
Lan Đình trợn mắt, người này đúng là bị ông Chu nuông chiều đến ngốc rồi.
Chu Tế Bạch thở dài, tự nói: “Thật ra hôm đó tôi định đến quán xem thế nào, không ngờ lại bị bắt cóc, may mà cô kịp thời cứu tôi, không thì ông tôi chắc phải đưa tiễn người trẻ trước người già rồi.”
“Gần đây việc kinh doanh của quán cũng đều do ông tôi lo liệu, sau chuyện này, ông hận không thể nhốt tôi ở nhà, cũng không biết Bách Vị Cư bây giờ thế nào nữa.”
Lan Đình khựng lại, ngẩng lên nhìn Chu Tế Bạch: “Bách Vị Cư?”
