Chương 68: Ti vi và điều hòa
Tại xưởng đồ gỗ.
Thời Đại Tráng đang vừa uống nước ngọt vừa tán gẫu với Anh Lý và mấy người kia thì bỗng hắt hơi một cái. Anh xoa xoa mũi, cảm giác có gì đó là lạ.
Anh Lý nhìn anh cười bảo: “Đại Tráng, trời nóng thế này, anh đừng có bị cảm nắng đấy nhé.”
Nói xong, anh ta khẽ giơ tay ra hiệu ở bên chân. Thời Đại Tráng hiểu ý, hít hít mũi: “Chắc không sao đâu, tôi ra ngoài rót cốc nước nóng.”
Anh vừa bước ra cửa, Anh Lý cũng theo sau. Mấy người khác tỏ vẻ không có gì lạ.
Hai người đến góc khuất sau phòng nước sôi. Thời Đại Tráng xoa tay vui vẻ: “Anh Lý, dạo này làm phiền anh quá.”
Anh Lý rút mấy tờ tiền trong túi đưa cho anh: “Đây là công sức của anh, anh đếm thử xem. Dạo này làm được ba con điêu khắc gỗ, một con 20, tổng cộng 60.”
Thời Đại Tráng cười đến mang tai, nâng niu đếm đi đếm lại mấy lần rồi mới gật đầu: “Đúng rồi, 60.”
Anh cẩn thận cất tiền vào túi, vỗ vỗ, rồi chân thành nói: “Anh Lý, tôi không biết cảm ơn anh thế nào cho phải!”
Anh Lý xua tay: “Không có gì, tôi chỉ làm người trung gian thôi, chẳng tốn công gì. Lần sau có việc lại gọi anh!”
Thời Đại Tráng gật đầu lia lịa: “Anh Lý có gì sai bảo cứ nói, tôi Thời Đại Tráng nhất định làm cho tử tế.”
Hai người lại nói chuyện thêm vài câu rồi cười cười trở vào xưởng. Mấy người kia thấy vẻ mặt hớn hở của Thời Đại Tráng, liếc nhau rồi cũng bật cười theo.
...
Nhà họ Hà.
Vương Đào thấy Lan Đình khẽ gật đầu, trong lòng vui như nở hoa. Ai bảo Thời Đại Tráng kiếm tiền riêng mà không nói với mình, giờ thì mọi người đều như nhau, không ai hơn ai!
Cô tươi cười bê khúc gỗ ra bàn sau sân: “Mình để tạm ở đây, tối nay đợi Đại Tráng về, cho anh ấy một bất ngờ!”
Thời Nguyên Bảo hào hứng: “Vâng! Con biết giấu ở đâu!”
Cậu bé chỉ tay về phía gốc cây hạt dẻ: “Để ở đó, bố sẽ không để ý đâu.”
Vương Đào gật gù: “Ừ, Nguyên Bảo thông minh thật, mình để ở đó, tối ăn cơm xong sẽ nói với bố con, lúc đó chắc chắn sẽ làm bố giật mình.”
Hai mẹ con hí hửng bận rộn với khúc gỗ.
Giang Lạc đứng nhìn mà khóe miệng giật giật.
Đúng là nên cho ông già nhà mình xem cảnh này, còn bảo mình không có hiếu, chứ mình có bao giờ làm chuyện gì hại ông đâu.
Giang Lạc ngồi trên ghế một lúc, Hà Tằng bước ra thấy dáng vẻ thảnh thơi của anh liền nói: “Giang Lạc, bây giờ cậu có rảnh không?”
Giang Lạc vắt chân, rung đùi rồi đặt cốc xuống: “Sao thế?”
Mông còn chưa ngồi ấm chỗ!
Hà Tằng: “Tôi định đi mua cái ti vi. Bố mẹ tôi bận không đi được, tôi lại sợ trên đường có chuyện gì, phiền cậu đi cùng nhé!”
Giang Lạc quay sang nhìn Lan Đình: “Chị sợ xảy ra chuyện thì nên nhờ sư phụ tôi ấy! Có cô ấy ở đó là được rồi.”
Lan Đình ngẩng lên: “Chị Hà Tằng, hay là giờ chúng ta đi luôn, đi sớm về sớm.”
Hà Tằng trầm ngâm một lát rồi gật đầu: “Được. Ti vi mấy hôm trước tôi đã xem rồi, đợi tôi một chút, tôi lên lấy tiền.”
Cô vội vàng cởi tạp dề rồi chạy lên lầu, lát sau lại hấp tấp bước xuống.
Hà Tằng chỉ chiếc xe ba bánh: “Mình đi xe này, không thì tí nữa khó mà chở ti vi về.”
Giang Lạc gật đầu: “Được!”
Anh trèo lên xe, loay hoay một lúc rồi đạp xe phóng đi. Hà Tằng và Lan Đình ngồi ở thùng xe phía sau, ba người nhanh chóng khuất dạng trên phố.
Thời Nguyên Bảo đi vệ sinh xong bước ra sân, đứng ngẩn người một lúc.
Nhìn cái sân trống trải, cậu bé vừa chạy vừa gọi: “Mẹ ơi, chị con đâu rồi?”
Vương Đào đứng dựa vào cửa, hai tay dính đầy bột mì, cười bảo: “Đi ra ngoài rồi!”
Thời Nguyên Bảo xịu mặt: “Hả?”
Chị lại đi chơi mà không cho con đi!
Vương Đào ngắm nghía vẻ mặt thất vọng của cậu con trai ngốc nghếch một lúc rồi đâm thêm một nhát: “Lúc đi, Lan Đình có dặn, bảo con giúp bố mẹ làm mấy việc vặt, đừng suốt ngày chỉ chơi đồ chơi.”
Thời Nguyên Bảo nghi ngờ nhìn mẹ: “Mẹ lừa con đúng không?”
Chị con chỉ toàn bắt con đọc sách viết bài, sao lại bắt con làm việc được?
Hay là mẹ muốn bắt con làm việc?
Vương Đào hắng giọng, “chậc” một tiếng. Thằng nhóc này xem ra cũng chưa ngốc hẳn. Cô nhìn sang bố Hà, mẹ Hà đang đứng cười xem kịch: “Đấy, không tin thì hỏi bác Hà xem.”
Mẹ Hà bật cười, gật đầu. Thằng bé ở nhà thế này cũng tốt, ra ngoài chơi còn sợ nó nghịch nước dưới sông.
Thời Nguyên Bảo nhăn nhó, bán tín bán nghi: “Thôi được rồi!”
Vương Đào không khách khí ra lệnh: “Vậy thì lau hết bàn ghế trong phòng khách đi. Này, chậu và khăn lau mẹ chuẩn bị sẵn rồi đấy, làm nhanh lên!”
“À, lau bàn xong nhớ quét sân nữa nhé, sáng nay mới có tí bụi đấy.”
Bố Hà, mẹ Hà trong bếp nghe Vương Đào sai bảo liên hồi, cuối cùng không nhịn được bật cười khẽ.
Thời Nguyên Bảo ủ rũ đi lấy chậu nước, vò khăn rồi nghiêm túc lau bàn.
Lan Đình vốn sạch sẽ, việc nhà mà Thời Nguyên Bảo làm thành thạo nhất chính là lau bàn quét nhà. Cậu vừa lau vừa tưởng tượng lát nữa chị về thấy bàn ghế sạch sẽ, sân nhà quang quẻ sẽ khen mình.
Nghĩ vậy,
Thời Nguyên Bảo lại tràn đầy sức lực.
Bên kia.
Hà Tằng dẫn Lan Đình và Giang Lạc đến trung tâm thương mại. Ba người gửi xe rồi thẳng tiến đến chỗ bán ti vi.
Vừa đến nơi, họ đã giật mình vì đám đông chen chúc kín mít.
Hà Tằng sửng sốt một lúc, vội kéo Lan Đình lùi lại. Cái cảnh này, lần trước cô đến xem ti vi đâu có đông thế này!
Giang Lạc gãi đầu, nhón chân nhìn vào trong: “Bây giờ mua ti vi đông vậy sao?”
Xem ra đời sống của mọi người khá lên thật rồi!
Ai nấy đều có tiền!
Một người phía trước không chen vào được, quay lại nói với anh: “Mua ti vi ở đằng kia kìa, chỗ này không phải chỗ bán ti vi đâu.”
Hà Tằng ngạc nhiên: “Chuyển chỗ rồi à?”
Không thể nào!
Mấy hôm trước cô đến vẫn thấy ở đây mà!
Người đó nói: “Chỗ này giờ bán điều hòa! Điều hòa, cô biết không? Là thứ mà bật lên là cả nhà mát lạnh. Mùa hè có thứ này thì đỡ khổ hơn nhiều. Nó đắt hơn ti vi nhiều đấy.”
Ba người bị người ta phổ cập một tràng kiến thức về điều hòa, nhìn nhau rồi đi vòng sang phía bên kia của trung tâm thương mại.
Quả nhiên thấy mấy chiếc ti vi được bày bên trong, trong đó có chiếc ti vi nhãn hiệu Gấu Trúc mà Hà Tằng đã để ý trước đó.
Hà Tằng trao đổi với nhân viên bán hàng một lúc rồi chốt mua chiếc ti vi. Đến lúc trả tiền, cô vẫn nghe nhân viên nhắc đến điều hòa ở phía bên kia.
“Nó thoải mái lắm, hôm qua mới lắp, cả trung tâm thương mại mát hơn hẳn. Đúng là đồ tốt.”
Một người khác nói: “Đồ tốt thì tốt, nhưng đắt lắm, một cái điều hòa bằng bốn năm cái ti vi đấy.”
Hà Tằng và Giang Lạc trợn mắt: “Đắt vậy sao!”
Nhân viên lại nói thêm: “Thế chưa là gì, mua điều hòa về còn phải tốn tiền điện, một mùa hè tiền điện cũng không phải ai cũng chịu nổi.”
“Đúng thế, thời buổi này dùng được điều hòa đều là nhà giàu có!”
Hà Tằng và Giang Lạc nhìn nhau, lắc đầu kinh ngạc, vội trả tiền rồi khiêng ti vi ra ngoài. Lan Đình cầm ăng-ten đi sau.
Khi đi ngang qua cửa, họ vẫn thấy trước cửa hàng bán điều hòa đông nghịt người, chen chúc như nêm cối. Họ vừa đi vừa nói “tránh đường, tránh đường” mới lách ra được.
Giang Lạc đặt ti vi lên xe ba bánh, lau mồ hôi trên trán, nhìn cảnh tượng nhộn nhịp bên trong mà than: “Hồi trước lúc trung tâm thương mại mới bán ti vi cũng thế này, người đông đến mức không chen nổi.”
Anh vỗ vỗ chiếc ti vi: “Bây giờ đúng là thời thế xoay vần.”
Hà Tằng lau mồ hôi ở cằm, có chút hoài niệm: “Nói thật, trong trung tâm thương mại này đúng là mát hơn ngoài trời một chút. Điều hòa quả là thứ tốt.”
Giang Lạc leo lên xe đạp, cười nhạt: “Chị bị ảo giác rồi đấy!”
Lan Đình quay đầu nhìn trung tâm thương mại, ánh mắt đầy tò mò.
