Chương 40: Y thuật khiến người ta khâm phục
Ông cụ Thẩm từ phòng khám về đến nhà, lúc đó tầm trưa.
Ban đầu cảm giác chưa rõ rệt, đến tối, nhìn đầu gối sưng đã xẹp hẳn, không còn đỏ nữa, ông vừa kinh ngạc vừa ngỡ ngàng.
Sao lại khỏi nhanh thế?
Không chỉ mình ông, ngay cả Thẩm Vũ Lâm và Tưởng Tân Lệ cũng thấy bất ngờ.
Họ nghĩ, ít nhất cũng phải một tuần, ai ngờ chỉ một buổi chiều, chân ông cụ đã đỡ nhiều như vậy.
Trời ơi, cô bác sĩ Giang trẻ vậy mà giỏi thật?
Thẩm Vũ Lâm lấy gói thuốc Giang Niệm Tư kê, pha nước cho ông cụ ngâm chân, vừa ngâm vừa hỏi: "Bố, bây giờ bố thấy thế nào rồi?"
Ông cụ trước đây duỗi chân còn khó, đi lại phải có người dìu.
Nghe Thẩm Vũ Lâm nói, ông thử nhấc chân lên co duỗi.
Tuy vẫn còn hơi nhói, nhưng so với cơn đau thấu xương trước kia thì chẳng thấm vào đâu.
Thẩm Trình từ trong nhà ra rót nước uống, thấy động tác của ông nội, liền bước nhanh đến trước mặt ông.
"Ông, chân ông khỏi rồi ạ?"
Chân có thể cử động thoải mái, ông cụ mừng lắm, xua tay: "Khỏi thì chưa, nhưng ông tin, không bao lâu nữa, sẽ như lời cô bác sĩ Giang nói, trở lại bình thường thôi. Chân ông, không biết bao lâu rồi chưa được thoải mái thế này."
Tưởng Tân Lệ thật lòng mừng cho ông cụ, từ ngày bà về làm dâu nhà họ Thẩm, ông bà đối xử với bà như con gái ruột.
Nghe ông cụ nói, Tưởng Tân Lệ cảm thán: "Không ngờ bác sĩ Giang trẻ vậy mà y thuật lại giỏi thế, thật là tài giỏi."
Còn Thẩm Vũ Lâm thì nghĩ đến con trai, biết đâu, cô bác sĩ Giang này lại có thể chữa khỏi bệnh cho con mình.
Thẩm Trình nghe một hồi, bắt được một từ khóa.
"Bác sĩ Giang?"
Nghe con trai đột nhiên hỏi, Tưởng Tân Lệ thấy lạ, vì con trai bà vốn không phải người hay tò mò chuyện bao đồng.
Mắt bà ánh lên ý cười: "Con quen bác sĩ Giang à?"
Thẩm Trình không chắc họ nói có phải vị bác sĩ Giang mà anh biết không.
Bèn hỏi: "Có phải bác sĩ Giang ở Đức Nguyên Y Quán không ạ?"
"Đúng đúng đúng, chính là cô ấy." Tưởng Tân Lệ vui vẻ kéo Thẩm Trình, đầy vẻ tò mò: "Con trai, con quen bác sĩ Giang đúng không? Hai đứa quan hệ thế nào? Có phải..."
"Không có."
Thẩm Trình giơ tay bịt mặt Tưởng Tân Lệ, ngăn bà tiếp tục tám: "Không phải mẹ nghĩ đâu, con với bác sĩ Giang... không tính là quen."
"Không tính là quen? Vậy sao con biết cô ấy, sao con để ý đến cô ấy?" Tưởng Tân Lệ càng thêm tò mò: "Hay là con thầm thích người ta?"
Gì đâu với đâu?
Chuyện này đúng là trùng hợp thật, không ngờ vị bác sĩ Giang đó không chỉ cứu mạng anh, mà còn chữa khỏi bệnh chân đã hành hạ ông nội anh bao lâu nay.
Y thuật giỏi, lại có tấm lòng lương thiện, đúng là một bác sĩ tốt.
Không thể đích thân cảm ơn ân nhân cứu mạng, vẫn luôn là điều tiếc nuối của Thẩm Trình.
Có cơ hội này, Thẩm Trình quyết định đi cùng ông nội.
"Ngày mai ông còn tái khám không ạ?"
Tưởng Tân Lệ nói: "Tất nhiên, bác sĩ Giang nói, thời gian điều trị ít nhất phải một tuần."
Thẩm Trình gật đầu: "Vâng, vậy mai con đi cùng ông."
Mắt Tưởng Tân Lệ sáng rỡ ngay, vừa nãy trong phòng nó, bà khuyên mãi, nó chỉ nói sẽ cân nhắc thôi, vậy mà nghe nói là bác sĩ Giang nó quen, nó lại chủ động đòi đi.
Thấy ánh mắt mẹ, Thẩm Trình sợ mẹ nghĩ lung tung rồi gán ghép bừa, quyết định nói rõ nguyên do trước.
"Mẹ, mẹ đừng làm mấy chuyện khiến người ta khó chịu. Con là con trai mẹ, mẹ nói thế nào cũng được, nhưng bác sĩ Giang với mình chưa thân, mẹ nói chuyện phải giữ ý một chút. Con muốn tìm bác sĩ Giang, chỉ là muốn đích thân cảm ơn cô ấy thôi."
"Cảm ơn? Vì ông nội con à?" Thẩm Vũ Lâm hỏi.
Thẩm Trình lắc đầu: "Không phải ạ, lần trước lũ ở Đại Mộc Thôn, bọn con đến cứu hộ, con không may bị nước cuốn trôi. Nghe Lý Văn nói, chính bác sĩ Giang đã nhảy xuống nước cứu con lên."
Thẩm Trình nói nhẹ nhàng như mây gió, nhưng sự nguy hiểm trong đó khiến cả nhà họ Thẩm nghẹn ngào.
Lũ lụt bị cuốn trôi, nguy hiểm biết nhường nào?
Ngay cả Thẩm Trình còn không tự cứu được mình trong dòng nước lớn thế, vậy mà cô bác sĩ Giang dám nhảy xuống cứu anh?
Chỉ nghĩ thôi, Tưởng Tân Lệ đã thấy sợ hãi.
Đồng thời cũng không dám sinh ra ý nghĩ gì nữa.
Tuy nhiên, chuyện chữa bệnh, Tưởng Tân Lệ vẫn kéo Thẩm Trình ra nói riêng cho rõ.
Thẩm Trình giật mí mắt: "Mẹ nói với bác sĩ Giang là con... không được ạ?"
Tưởng Tân Lệ thấy giọng nó kỳ lạ: "Thì con không phải không được sao? Con trai, bệnh thì đừng ngại thầy thuốc, con yên tâm, bác sĩ Giang tuy là con gái, nhưng trong mắt người ta, con chỉ là bệnh nhân thôi. Bác sĩ Giang giỏi vậy, sao con không đi khám thử, biết đâu chữa được thì sao?"
Thẩm Trình im lặng hồi lâu, muốn phản bác, nhưng dường như chẳng có gì để phản bác.
Tuy mẹ anh hiểu lầm bệnh của anh là gì, nhưng có câu nói đúng, nếu chữa được, sao anh không thử?
Không thể sinh con, anh không quá để tâm, nhưng nếu anh muốn kết hôn, chắc chắn đối phương sẽ để ý...
Trước đây anh chưa từng có ý định kết hôn.
Từ khi...
Nhận ra trong đầu lại hiện lên cô bé mới mười tám tuổi ấy, Thẩm Trình đập một bàn tay lên mặt.
"Đúng là đồ khốn!"
Nghĩ gì thế không biết?
Cô bé ấy còn nhỏ như vậy, huống hồ, còn có gặp lại được không hay là chuyện khác.
"Đồ khốn gì?" Tưởng Tân Lệ tai thính, bà nghe thấy.
Thẩm Trình quay người bỏ đi, chỉ để lại một câu nhẹ hẫng: "Mẹ nghe nhầm rồi..."
Hả?
Tưởng Tân Lệ nghi ngờ, nó nói rõ ràng thế, chắc chắn bà nghe nhầm sao?
-
Bên kia, hôm nay Giang Niệm Tư về nhà, vì mua ít đồ nên muộn giờ.
Gần đến làng thì trời đã tối.
Cách đầu làng chừng vài chục mét, là một khu rừng nhỏ cây cối um tùm.
Giang Niệm Tư vừa đến đó, nghe thấy bên trái có tiếng động nhỏ.
Cô nhíu mày, quay lại.
Là Giang Nhị Cương.
Bên cạnh hắn còn có một người đàn ông rất xấu xí.
Người đàn ông đó chạy nhanh tới, chặn đường Giang Niệm Tư, còn Giang Nhị Cương thì chặn phía sau.
Vẻ mặt Giang Niệm Tư không đổi, từ lúc thấy Giang Nhị Cương xuất hiện, cô đã hiểu tên lưu manh này không cam tâm vì lần trước bị anh trai cô đánh, lần này đến gây chuyện.
Muốn lúc cô đi một mình mà làm chuyện bẩn thỉu?
Quả nhiên, Giang Nhị Cương lên tiếng, mặt hắn vẫn còn sưng tím, chỗ xanh chỗ tím.
Nói mà còn kéo miệng, đau đến nỗi mặt hắn biến sắc.
Hắn hừ lạnh nói: "Giang Niệm Tư, là mày tự đi vào rừng, hay để tao lôi mày vào? Mày tự liệu mà xem, ngoan ngoãn nghe lời thì còn đỡ khổ."
Giang Niệm Tư mặt không đổi sắc, nhẹ nhàng nói: "Vậy thì tôi chủ động qua đó vậy, đi xa một chút, tôi không muốn bị người khác nghe thấy hay nhìn thấy."
Nói xong, cô quay người, đi trước vào rừng.
Giang Nhị Cương không ngờ cô biết điều như vậy.
