Chương 40: Thỏ rừng.
Hôm qua nhặt được khá nhiều hạt óc chó, tận hai bao tải đầy ắp.
Đồ vẫn còn nguyên, chỗ này khá kín đáo nên chẳng ai tới.
Hắc Đản nhặt củi, còn Tống Vi thì bắt đầu tìm nấm quanh đó.
Nấm cũng nhiều lắm, cô đi vài bước là thấy không ít, nhặt lên sướng không chịu được.
Tài nguyên trên núi nhiều vô kể, Tống Vi mặt mày hớn hở, nhặt nấm mà cứ như nhặt được tiền.
'Chỗ này có cái hang, chẳng lẽ là hang thỏ?'
Cô lập tức không thèm nhặt nấm nữa, nằm bò ra quan sát miệng hang.
Xung quanh có phân giống như phân dê, cùng với mấy sợi lông màu xám.
Không sai rồi, đúng là hang thỏ.
Mắt cô sáng rỡ, quay một vòng quanh khu vực rồi tìm thêm hai cái hang nữa.
Thỏ khôn có ba hang, Tống Vi bịt hai hang kia lại, rồi bắt đầu móc thỏ.
Cô lấy một cái que, cặm cụi cạy hang, chẳng mấy chốc đã làm sập hang thỏ.
Hắc Đản đang nhặt củi quanh đó vẫn luôn để ý động tĩnh của Tống Vi, sợ mình bị lạc.
Dĩ nhiên cũng nhanh chóng phát hiện ra hành động của cô.
Cậu lon ton chạy tới, vừa định hỏi chị Tống đang làm gì thì thấy cô thò tay từ trong hang ra, tay nắm chặt chân sau của một con thỏ béo.
'Thỏ!'
Giọng Hắc Đản đầy bất ngờ và phấn khích.
Tống Vi quăng con thỏ đang kêu chít chít và giãy giụa cho Hắc Đản.
'Nắm tai nó đi.'
Con thỏ này ít nhất cũng phải một cân, Hắc Đản nắm chặt tai con thỏ to, suýt không giữ nổi vì nó giãy quá mạnh.
Tống Vi lại nằm bò xuống, thò tay vào hang, rồi tiếp tục lôi ra một con thỏ to nữa.
Hắc Đản há hốc mồm không khép lại được.
'Đi lấy dây thừng lại đây.'
Tống Vi bịt miệng hang, nhận lấy con thỏ từ tay Hắc Đản.
Hắc Đản chạy như bay đi lấy dây, rồi nhìn cô vài đường đã trói chân hai con thỏ lại, quăng sang một bên.
Sau đó lại thò tay vào hang.
Hắc Đản phấn khích đến nỗi mắt sáng rực, ngồi xổm bên cạnh, nắm chặt tay nhỏ, chăm chú nhìn.
Đợi khi Tống Vi lại lôi ra một con thỏ nữa, cậu phấn khích hét ầm lên.
'Lại một con nữa, chị Tống ơi, đã ba con thỏ rồi!'
Tống Vi thành thạo trói chân thỏ, rồi tiếp tục bắt.
Lần này còn chưa kịp thò tay vào hang, một con thỏ đã hoảng loạn chạy ra ngoài.
Cô túm ngay lấy, xách tai lên.
'Bốn, bốn con!'
Hắc Đản mắt mở to tròn, giọng nói đầy hứng khởi và không thể tin nổi.
Hôm nay vận may thế nào vậy, bắt được tận bốn con thỏ.
'Hình như còn nữa.'
Tống Vi nằm bò nhìn vào hang đã bị phá, rồi thò tay vào, cuối cùng lôi ra sáu con thỏ con.
Hắc Đản: '!!!'
Nhiều... nhiều quá!
Xác định trong hang không còn nữa, Tống Vi vỗ tay đứng dậy.
Nhìn bốn con to sáu con nhỏ trên mặt đất, nụ cười cô rất mãn nguyện.
Hắc Đản cũng nhìn đám thỏ cười ngốc nghếch.
'Mình giết một con ăn trước đã.'
Bữa trưa nay chỉ ăn mấy củ khoai lang, đang thèm thịt thì không ngờ lại có thịt tự dưng tới cửa.
Hai người tìm một chỗ có nước, Tống Vi nhanh gọn giết một con thỏ.
Hắc Đản bên cạnh hì hục nhóm lửa, thỉnh thoảng lại liếc mấy con thỏ kia như sợ chúng chạy mất.
Cuối cùng cả lớn lẫn nhỏ đều nhìn chằm chằm miếng thịt thỏ nướng trên lửa.
'Chị Tống thật may mắn, bắt được nhiều thỏ thế này, giỏi quá.'
Người trong đại đội đều biết trên núi có gà rừng thỏ rừng, thậm chí còn từng thấy.
Nhưng mấy thứ này chạy nhanh quá, dù có phát hiện cũng khó mà đuổi kịp.
Ai trong làng bắt được một con gà rừng hay thỏ rừng là bị người khác ghen tị chết.
Giờ chị Tống của cậu lại bắt được nhiều thế này.
Tống Vi: 'Khiêm tốn chút, lúc về giấu thỏ trong gùi, đừng để người ta phát hiện.'
Hắc Đản ngoan ngoãn gật đầu.
Tuy còn nhỏ, nhưng cậu đã trải qua không ít chuyện.
Có đồ tốt phải giấu đi, không cần Tống Vi nói, trước đây cậu tìm được quả dại ngon trên núi thì hoặc là ăn ngay vào bụng hoặc tìm chỗ kín giấu, mang về mà bị người nhà họ Lâm phát hiện là bị cướp mất.
Đây là thịt, người trong làng dù không cướp nhưng chắc chắn sẽ nói xấu chị Tống.
Tống Vi chỉ mấy con thỏ con: 'Lúc về mấy con này cho em nuôi, lớn lên ba con của em, ba con của chị.'
Hắc Đản ngạc nhiên nhìn cô: 'Thật ạ? Cho em nuôi ạ? Em không cần đâu, đều là của chị Tống cả, em sẵn lòng nuôi mà.'
Tống Vi kiên quyết: 'Chị em mình mỗi người một nửa, lớn lên ba con của em muốn ăn hay bán lấy tiền đều do em tự quyết.'
Hắc Đản cãi vài câu, nhưng Tống Vi đã nói là không đổi.
Cuối cùng cậu cũng không cãi nữa, chỉ âm thầm quyết tâm nhất định phải nuôi lớn sáu con thỏ.
Lúc này có lẽ chính cậu cũng không biết nụ cười của mình vui đến thế nào.
Thịt thỏ chín, Hắc Đản ăn không nhiều, phần còn lại đều vào bụng Tống Vi.
Ăn uống no say, cô tiếp tục nhặt nấm, củi của Hắc Đản cũng gần đủ.
Họ còn phát hiện một lối ra khác, lối này có thể đi về phía Đại đội Bình An.
Thế là khi trời sắp tối, Tống Vi bỏ nấm cho Hắc Đản đeo, thỏ đều để vào gùi to của mình, phía trên xếp hai bao tải hạt óc chó, rồi dẫn Hắc Đản rời đi.
Nhớ tới đồ ăn cho thỏ, trên đường xuống núi Hắc Đản nhổ khá nhiều lá cây.
Tống Vi ở phía sau dùng tay đỡ củi giúp, Hắc Đản cảm thấy tuy mình đeo đồ nhưng nhẹ hều, cậu không nhịn được liên tục ngoái nhìn.
'Chị Tống ơi, em tự xách được mà, chị buông tay ra cho em tự đeo đi.'
Tống Vi thong thả đi sau cậu, không buông tay: 'Cứ đi đi em.'
Xuống núi gặp người trong làng, hai người đều chào hỏi đơn giản rồi rời đi.
Mấy bác gái lên núi hái rau dại nhặt nấm nhìn bóng lưng hai người mà than thở.
'Thằng Hắc Đản này đúng là mệnh khổ, ở nhà họ Lâm bị sai bảo như trâu, giờ còn phải làm việc cho thanh niên trí thức họ Tống nữa.'
Vụ ầm ĩ ở nhà họ Lâm hôm nay gần như cả Đại đội Bình An đều biết.
Khả năng tám chuyện của mấy bà mấy thím trong làng không phải dạng vừa.
'Tôi lại thấy Hắc Đản theo thanh niên trí thức họ Tống còn hơn ở nhà họ Lâm nhiều, ít nhất bây giờ có quần áo sạch mặc, ra nhặt củi còn có chị Tống đi cùng, có bạn hơn là một mình loanh quanh trên núi, xảy ra chuyện cũng chẳng ai biết.'
'Hừ, mấy người tưởng thanh niên trí thức là loại tốt sao? Biết đâu sai bảo Hắc Đản thế nào, nhỏ xíu mà phải đeo nhiều củi thế kia, thanh niên trí thức họ Tống cũng đủ nhẫn tâm.'
Người nói là một cô gái trẻ, nhìn bóng lưng Tống Vi rời đi với chút ghen tị.
'Cô nói thế chẳng lẽ trước đây Hắc Đản không phải đeo nhiều củi như vậy? Trước đây sao không thấy cô lên tiếng bênh vực Hắc Đản? Thanh niên trí thức họ Tống không bắt Hắc Đản trả ngay một trăm ba mươi mấy đồng kia đã là tốt bụng lắm rồi, đó là đồng hồ đấy nhé.'
Cô gái hừ lạnh: 'Các người đều bị Tống Vi lừa thôi, tôi không tin cô ta tốt bụng đâu.'
Nói xong xách giỏ đi thẳng.
