Chương 34: Đột phá sáng tạo
Lâm Thất Hạ vội vàng gọi cấp cứu. Lâm Chính chạy ra thấy Hạ Nhu mặt mày trắng bệch cũng cuống lên không kém.
Anh vội lấy thuốc trong hộp.
Tính ngày tháng, lẽ ra thuốc đã gần hết, vậy mà chai vẫn còn hơn nửa.
Mắt Lâm Chính đỏ hoe.
Hạ Nhu lại không chịu uống thuốc đều đặn, vì thuốc này quá đắt.
Lâm Chính vội cho vợ uống thuốc.
“Đừng gọi cấp cứu, bệnh viện thường không chữa được.”
“Rốt cuộc mẹ con bị bệnh gì vậy?”
“Bố, đừng giấu con nữa!”
“Là con gái của bố mẹ, con có quyền được biết sự thật.”
Lâm Chính nhìn sắc mặt tái nhợt của Hạ Nhu.
“Tại bố vô dụng.”
Thấy Hạ Nhu uống thuốc xong, sắc mặt đã dịu đi nhiều, Lâm Chính bế vợ vào phòng, đắp chăn cẩn thận.
Ra ngoài, thấy con gái vẫn ngồi chờ ở phòng khách.
Con gái lớn thật rồi.
“Mẹ con không phải bị bệnh, mà là bị người ta đánh bị thương, kể cả bố cũng vậy.”
“Còn kẻ đó là ai, bố sẽ không nói.”
“Trừ khi sau này con và anh trai có thực lực đủ sánh ngang, nếu không thì đừng nghĩ đến chuyện báo thù cho bố mẹ.”
Lâm Thất Hạ hơi cau mày, không ngờ lại là kết quả này.
“Mẹ con cũng là chức nghiệp giả?”
Tuy là câu hỏi, nhưng giọng điệu đầy khẳng định.
“Phải, mẹ con là Pháp Sư.”
“Bố và mẹ con đến từ Ma Đô.”
Ma Đô? Lâm Thất Hạ sững người. Khó trách thành phố này chẳng có bà con họ hàng nào.
Ma Đô là một trong bốn thành phố xa hoa nhất Tung Của.
Ma Đô lớn gấp mấy lần Thanh Hàng Thị.
“Tóm lại, trước khi các con đủ mạnh, đừng đến Ma Đô.”
Đó cũng là lý do vợ chồng họ chỉ mong con gái và con trai thi đỗ đại học ở Kinh Đô là tốt rồi.
Lâm Thất Hạ có chút buồn bực. Rốt cuộc là thực lực thế nào mà khiến bố mẹ cô bị thương nặng đến vậy, phải chạy đến thành phố khác sinh sống?
Thanh Hàng Thị cách Ma Đô xa vời vợi.
Rốt cuộc là năng lực gì có thể đánh bay thực lực của người ta?
Chính xác mà nói, ấn ký phù văn của bố mẹ đã bị người ta làm tan chảy.
Có được sức mạnh như vậy đúng là đáng sợ. Hiện tại Lâm Thất Hạ chỉ là con tôm nhỏ, chẳng giúp được gì.
Tuy nhiên, cô cũng biết thuốc giảm đau mẹ uống chỉ có thể xoa dịu cơn đau, nhưng loại thuốc này cực kỳ đắt.
Bởi vì nó được làm từ viên thú trong cơ thể ma thú.
Lâm Thất Hạ đã quyết định, kỳ nghỉ hè này cô sẽ đi làm nhiệm vụ. Chỉ có làm nhiệm vụ mới kiếm đủ tiền.
Mẹ cô chịu đựng đau đớn quanh năm, bố phải đi làm nuôi cô và anh trai.
Anh trai học ở Kinh Đô hầu như chưa từng xin tiền nhà.
Tối đó, cô thức gần như suốt đêm để đọc hết tài liệu của Lâm Mộ Hạ.
Tài liệu về Hệ Phụ Trợ thì có, nhưng kỹ năng lại là bí mật.
Muốn học thì chỉ có cách thi đỗ vào khoa Hệ Phụ Trợ của Đại học Kinh Đô.
Không có kỹ năng, mấy phù văn Hệ Phụ Trợ tạm thời không dùng được.
Quả nhiên, ngành học ít người theo, dù đã chọn thì việc học cũng khó khăn hơn người khác nhiều.
Nhưng điều này không làm khó được Lâm Thất Hạ.
Biện pháp luôn nhiều hơn khó khăn.
Bỗng nhiên, trong đầu Lâm Thất Hạ lóe lên một ý tưởng táo bạo.
Nếu kết hợp kỹ năng hiện có với phù văn Hệ Phụ Trợ thì sẽ có hiệu quả gì?
Hiện tại Lâm Thất Hạ mới chỉ học được một kỹ năng.
Đó là Khuất Quang Bình Chướng.
Nếu thêm phù văn Tịnh Hóa của Hệ Phụ Trợ vào kỹ năng Khuất Quang Bình Chướng, vừa có thể phòng ngự, vừa có thể tịnh hóa.
Nghĩ là làm, Lâm Thất Hạ lập tức thử nghiệm.
Quả nhiên, quầng sáng của Khuất Quang Bình Chướng xuất hiện thêm ánh sáng xanh nhạt, đó là hiệu ứng tăng cường do phù văn Tịnh Hóa bao phủ.
