Chương 41: Đúng là mỹ sắc làm lỡ việc!
Hôm sau là một ngày nắng đẹp.
Khương Thất Ngư đang mơ đẹp thì bị một giọng nói làm ồn tỉnh giấc.
“Đại sư Bảo Mễ! Đại sư Bảo Mễ! Cô…”
“Á!”
Gã đeo mặt nạ còn chưa nói hết câu đã bị đá cho một phát!
“Đừng làm ồn cô ấy ngủ!” Mạnh Kỳ Yến lạnh lùng liếc gã đeo mặt nạ một cái.
Ánh mắt người đàn ông lạnh như dao, gã đeo mặt nạ đi giang hồ nhiều năm, biết bao biến thái ác ma cũng từng gặp, nhưng vẫn bị ánh mắt của người trước mặt dọa cho sợ hãi.
Hai cảnh sát phía sau gã đeo mặt nạ cũng có chút sợ hãi.
Ảnh đế Mạnh hơi đáng sợ thật.
Khương Thất Ngư mở mắt ra, liền thấy gã đeo mặt nạ và người phụ nữ tóc xoăn đang bị hai cảnh sát áp giải.
Mạnh Kỳ Yến quay lưng về phía cô.
Người đàn ông cao ráo, chân dài, vai rộng eo thon, ánh nắng rải lên đôi vai ưu việt của anh, bắt mắt vô cùng.
【Vừa tỉnh dậy đã thấy mỹ nam eo thon, niềm vui này ai hiểu được?】
Khương Tứ Hải vừa từ trên xe bước xuống: “…”
Khương Thất Ngư vươn vai, “Đến nơi rồi à?”
Mạnh Kỳ Yến nghe tiếng quay lại, đôi mắt hoa đào đa tình trở nên dịu dàng, “Ừ, đến rồi.”
Gã đeo mặt nạ cuối cùng cũng không nhịn được, hét lớn: “Đại sư Bảo Mễ! Tôi tin tưởng cô thế mà!”
Mọi người ơi! Ai hiểu được cảm giác này chứ!
Thân là tội phạm bị truy nã, một giấc ngủ dậy phát hiện mình đang ở đồn công an!
Còn có chuyện gì đáng sợ hơn thế này không?
Khương Thất Ngư xuống xe, đi tới trước mặt gã đeo mặt nạ, vẻ mặt không vui: “Anh nói vậy là không đúng rồi. Tôi tính cho anh thấy có kiếp nạn lao tù, nên đưa anh tới trước, giúp anh bớt đi đường vòng, vậy mà anh còn không cảm ơn tôi?”
Gã đeo mặt nạ: “…”
Người phụ nữ tóc xoăn vẻ mặt cam chịu: “Tôi biết ngay mà, lời của người phụ nữ xinh đẹp không thể tin được!”
Khương Thất Ngư chớp chớp mắt: “Chị nói nghe hay thật đấy, anh ta dọa tôi kìa!”
Người phụ nữ tóc xoăn trừng mắt nhìn gã đeo mặt nạ: “Lần sau nói chuyện chú ý chút!”
Gã đeo mặt nạ: “…”
Đây là đại sư bói toán gì chứ, đây là đại sư trà xanh mới đúng!
Thật ra người phụ nữ tóc xoăn đã chán ngán cảnh ngày ngày phải sống co ro trong núi sâu với gã đeo mặt nạ.
Cô phát hiện ra vài điều bất thường, nhưng không nói ra.
Cô còn thuyết phục gã đeo mặt nạ nghe theo lời Khương Thất Ngư.
Ngồi tù cũng tốt, đúng là an toàn tuyệt đối, không cần lo bị người khác phát hiện.
Vịt Lớn, Vịt Hai, Vịt Ba lúc này cũng bị cảnh sát áp giải xuống.
Bọn họ nhìn thấy Khương Thất Ngư cũng rất kích động!
Vịt Lớn bọc trong tấm ga giường, hét lớn: “Đại sư Bảo Mễ! Cô lại đi tố cáo bọn tôi!”
Ba người này thật ra chưa từng giết người, mấy năm nay trong tổ chức cũng chỉ làm mấy việc lặt vặt.
Khương Thất Ngư đi tới, nhìn ba người bọn họ, giọng nói nhàn nhạt: “Các anh nói xem, kiếp nạn máu me có được hóa giải không?”
Ba con vịt: “…”
Cũng đúng! Kiếp nạn máu me biến thành kiếp nạn lao tù, sao lại không tính là hóa giải chứ?
Khương Thất Ngư vỗ vai Vịt Lớn: “Vào trong cố gắng cải tạo thật tốt, ra ngoài rồi liên lạc với tôi, tôi có một kế hoạch khởi nghiệp tốt đang chờ anh đấy!”
Ánh mắt Vịt Lớn sáng lên, nhưng sau đó lại ỉu xìu: “Đại sư lại lừa tôi rồi.”
Khương Thất Ngư khẽ nhếch môi cười: “Không có, thật đấy!”
Vịt Lớn lần đầu tiên nhìn thấy nụ cười rạng rỡ như vậy, nhất thời cảm thấy ngồi tù cũng không có gì là không tốt.
Anh nhất định sẽ cố gắng cải tạo! Tranh thủ được giảm án!
Khương Tứ Hải đứng cách đó không xa nhìn Khương Thất Ngư và tội phạm nói chuyện có vẻ rất vui vẻ, nhất thời trong lòng có một cảm giác khó tả.
Nhưng rất nhanh anh ta nghĩ đến, kế hoạch khởi nghiệp mà Khương Thất Ngư nói chẳng lẽ là chuyện để Vịt Lớn mở lớp dạy học đó sao?
Khương Tứ Hải bất lực, lớn tiếng nói: “Đưa vào trong, đưa tất cả vào trong!”
Khương Thất Ngư và Mạnh Kỳ Yến cũng phải ở lại làm bản khai.
Tối qua mười hai giờ lái xe về, đường đêm khó đi, hơn nữa tội phạm đã bị bắt, không cần phải nhanh.
Cho nên bây giờ đã là mười giờ sáng.
Mọi người trong đồn công an đều đã đi làm, người ra kẻ vào làm việc.
Tuy trên xe Khương Thất Ngư cũng ngủ, nhưng vẫn rất buồn ngủ.
Lúc làm bản khai, phần lớn là Mạnh Kỳ Yến nói.
Đầu cô gật gật, như gà con mổ thóc, đáng yêu vô cùng.
Nữ cảnh sát Nam Hoan tan chảy: “Cô Bảo Mễ, xong rồi, cô có thể về nghỉ ngơi được rồi.”
Một tiếng “cô Bảo Mễ” trực tiếp lộ ra thân phận fan của cô ấy!
Khương Thất Ngư cũng không để ý lắm, ngẩng đầu lên, dụi dụi mắt, hỏi: “Khương Tứ Hải đâu? Tôi có chuyện tìm anh ấy.”
Khương Tứ Hải đang thu xếp cho Khương Tử Nhâm.
Tối qua cô ấy bị lạnh, bây giờ hơi sốt.
Anh đã gọi điện báo cho tài xế và bác sĩ riêng ở nhà, sắp tới đón cô ấy rồi.
Khương Thất Ngư tìm thấy anh ta thì anh ta đang pha thuốc cảm cho Khương Tử Nhâm.
Khương Tử Nhâm khoác áo của Khương Tứ Hải, nhìn thấy Khương Thất Ngư đi vào, ánh mắt như muốn bốc hỏa!
Công lao vẫn bị cô ta cướp mất!
Bất quá may mà trái tim của tứ ca vẫn ở chỗ cô ấy.
Cô ấy phải cho Khương Thất Ngư thấy, tứ ca cưng chiều cô ấy đến nhường nào!
Khương Tử Nhâm chớp mắt một cái, giọng nũng nịu gọi: “Tứ ca, em chóng mặt quá.”
Khương Tứ Hải quả nhiên rất lo lắng, đến cả Khương Thất Ngư bước vào cũng không thấy.
Khương Thất Ngư trợn mắt.
【Màn diễn này đúng là Ngô Kinh đạp Châu Kiệt Luân – tuyệt cú mèo!】
Khương Tứ Hải tuy không nhìn thấy Khương Thất Ngư đi vào, nhưng vẫn nghe được tiếng lòng của cô.
Cô ấy lấy đâu ra mấy câu chêm lời kiểu này vậy?
Anh đi tới bên cạnh Khương Tử Nhâm, để cô ấy tựa vào vai mình, rồi mới nhìn về phía Khương Thất Ngư.
Khương Thất Ngư cười hì hì đi tới: “Tôi tính là đã hỗ trợ bắt được tội phạm truy nã đúng không?”
Khương Tứ Hải gật đầu: “Đúng vậy.”
Đây là cố tình nhấn mạnh với anh, để anh nhớ kỹ công lao của cô ấy sao?
Hiện tại anh cũng không còn ghét Khương Thất Ngư nữa.
Nhưng chắc chắn vẫn không thể so với Nhâm Nhâm đã ở bên cạnh hai mươi năm.
Nhâm Nhâm yếu đuối lương thiện, cần được bảo vệ.
“Tôi sẽ nhớ…”
Lời phía sau Khương Tứ Hải còn chưa nói xong.
Đã nghe Khương Thất Ngư mắt sáng rực lên nói: “Vậy năm mươi vạn tiền thưởng truy nã tội phạm, khi nào thì đưa cho tôi?”
Khương Tứ Hải: “???”
Khương Tứ Hải kinh ngạc ngồi thẳng người dậy, đầu Khương Tử Nhâm bị hất xuống.
“Cô đặc biệt tới tìm tôi chỉ để hỏi cái này?”
Khương Thất Ngư chớp chớp mắt: “Vậy thì còn gì nữa?”
【Mặc dù bây giờ tôi đã đạt được tự do tài chính, muốn không mua gì thì không mua đó.】
【Nhưng năm mươi vạn đối với tôi vẫn có sức hấp dẫn rất lớn! Tôi không dám tưởng tượng, nếu tôi có năm mươi vạn, tôi có thể mua được bao nhiêu bánh ngọt, sô cô la, khoai tây chiên, bánh tráng trộn, cổ vịt, bánh trứng…】
Khương Tứ Hải có chút xấu hổ: “Tôi biết rồi, tôi sẽ báo cáo lên trên, đến lúc đó sẽ thông báo cho cô.”
Khương Thất Ngư vui vẻ tươi cười, nhảy nhót rời đi.
Khương Tử Nhâm ở bên cạnh có chút không vui: “Tứ ca, em…”
Khương Tứ Hải vừa định quay đầu nói chuyện với Khương Tử Nhâm, thì nghe thấy âm thanh.
【Vụ trộm này không chỉ mất một sợi dây chuyền, mà còn…】
Khương Tứ Hải trợn to mắt.
Vụ trộm mà Khương Thất Ngư nói chẳng lẽ là vụ mất trộm két sắt của phu nhân Dương sao?
Không chỉ một sợi dây chuyền, vậy còn có gì nữa?
Vụ án này đồn công an tiếp nhận đã hơn nửa tháng rồi, vẫn không tra ra được manh mối gì.
Phu nhân Dương ngày nào cũng tới đồn công an làm ầm ĩ mấy lần.
Nhà bà ta cũng có quan hệ, cấp trên vẫn luôn tạo áp lực, nhưng chính là không phá được!
Cả vụ án cũng rất đơn giản, chính là một sợi dây chuyền đắt tiền trong két sắt của phu nhân Dương không cánh mà bay, nên bà ta báo án.
Nhưng tất cả người hầu trong nhà đều bị hỏi cung, không ai chịu nhận, mà đều có chứng cứ ngoại phạm.
Đoạn camera hôm đó trùng hợp bị hỏng, nên mãi không phá được.
Trước khi nhận được tin nhắn của Mạnh Kỳ Yến, anh vẫn luôn theo đuổi vụ án này.
Thật ra cảnh sát phần lớn thời gian đều điều tra mấy vụ án nhỏ, dù sao thời buổi bây giờ thái bình thịnh trị, mấy vụ án giết người cũng tương đối ít.
Đối với vụ án này, đội trưởng đã cho anh thời hạn.
Khương Tứ Hải vểnh tai nghe tiếp.
Liền nghe Khương Thất Ngư nói tiếp: 【Tiểu mỹ nam đẹp thật!】
Khương Tứ Hải: “…”
Không phải chứ, Mạnh Kỳ Yến xuất hiện lúc này làm gì?
Đúng là mỹ sắc làm lỡ việc!
Anh không còn tâm trí nào lo cho Khương Tử Nhâm nữa, đứng dậy đi thẳng ra ngoài.
Anh phải nghe tiếp phần sau!
