Chương 25: Đồ nhát gan
Trình Tử Mặc cúi đầu nhìn Lâm Nguyên Nguyên đang ngây ngốc trong lòng, khóe miệng hơi nhếch lên, hiếm khi cúi xuống hôn lên trán cô.
Rồi anh thả cô ra.
“Nguyên Nguyên, em đứng đây chờ một lát, anh đi giải quyết hai con quái vật trước.”
Trình Tử Mặc không muốn máu bắn lên người cô.
“………” Lâm Nguyên Nguyên che trán, dường như vẫn còn cảm nhận được hơi ấm từ môi anh, má cô hơi nóng lên.
Cái đồ chân giò to này, tưởng cô không dám đánh anh chắc?
Ừm…
Thôi, đúng là cô không dám thật.
Trình Tử Mặc đưa tay ra nắm, thanh hắc kiếm dưới đất bay vút về tay anh.
Tay cầm hắc kiếm, anh từng bước từng bước đi về phía hai con quái vật.
Hai con quái vật cũng không chịu thua, lao thẳng về phía anh, quyết sống mái.
Trình Tử Mặc giải phóng tinh thần lực, bao trùm khắp không gian, khóa chặt chúng.
Hai con quái vật đang lao nhanh bỗng chốc đứng khựng lại.
Chúng chỉ cảm thấy bị một thứ lực lượng nào đó áp chế, không thể động đậy, miệng phát ra những tiếng kêu thất thanh kinh hoàng.
Trình Tử Mặc định tốc chiến tốc thắng, với tinh thần lực yếu ớt hiện tại của anh, chưa đủ để khống chế cả hai cùng lúc.
Nhiều nhất chỉ một phút.
Anh giơ hắc kiếm lên, chuẩn bị lấy đầu hai con quái vật.
“Đoàng… đoàng…”
Bỗng nhiên từ xa vọng lại hai tiếng súng.
Hai viên đạn “vèo” ghim thẳng vào đầu hai con quái vật.
Một phát nổ sọ, tiếng kêu thất thanh im bặt.
Trình Tử Mặc thu hồi tinh thần lực đang áp chế chúng, chúng lập tức ngã xuống.
Không còn động tĩnh.
Lúc này, một chiếc bán tải lao tới.
Năm người đàn ông bước xuống.
Người dẫn đầu là một gã mặt sẹo, tay cầm một khẩu súng, bốn người phía sau thì cầm rìu.
“Đại ca, thiện xạ quá! Không tốn chút sức lực đã giết được hai thể đột biến, tinh thể trong đầu bọn chúng là thứ tốt đấy!” Một gã thanh niên ốm nhom nịnh hót.
Gã mặt sẹo được gọi là đại ca, trên mặt có một vết sẹo ngang sống mũi.
Lúc này bị đàn em thổi phồng đến mũi sắp vểnh lên trời.
“Học cho kỹ vào.”
“Đại ca, không ổn, thằng nhóc kia đang móc tinh thể của chúng ta.” Gã ốm kêu lên.
Gã mặt sẹo nhìn lại, quả nhiên tinh thể trong đầu hai con quái vật đã bị hắn moi ra hết.
Lập tức tức điên lao tới.
“Thằng nhóc, tao cứu mày, mày không cảm ơn thì thôi, còn cướp tinh thể của bọn tao.”
Trình Tử Mặc không thèm để ý, lấy khăn tay gói tinh thể lại.
Gã mặt sẹo bị thái độ ngạo mạn của hắn chọc giận.
Giơ súng chỉ vào Trình Tử Mặc, quát: “Đưa tinh thể của bọn tao đây, nếu không tao nổ súng đấy.”
Bốn tên đàn em phía sau cũng giơ rìu lên, hung hăng chĩa vào Trình Tử Mặc.
Lâm Nguyên Nguyên thấy cảnh này, mắt sáng rỡ, có kịch hay rồi.
Cô lập tức ngồi xổm xuống, móc từ túi ra một gói khoai tây chiên nhỏ, “rột rột” nhai và xem kịch.
Trương Dục nhìn đám người kia với ánh mắt đầy thương hại, đúng là tự tìm đường chết.
Cô nhìn Lưu Chương Vũ vẫn còn nằm bất tỉnh dưới đất, đạp vào chân hắn.
“Dậy đi, anh em mày gặp nguy rồi.”
Lưu Chương Vũ đang hôn mê lập tức bật dậy như lò xo.
“Gì cơ? Thật quá đáng!”
Hắn vươn mình, nhảy vọt lên.
Lạ thật, sao sàn nhà mềm thế nhỉ?
Lưu Chương Vũ dậm mạnh hai cái.
Đạp cho hai thằng xui xẻo dưới chân kêu lên đau đớn.
“Á…”
Mẹ kiếp!
Làm Lưu Chương Vũ giật mình.
Mặc kệ, cứu anh em trước đã, lát nữa tính sổ với bọn chúng sau.
“Bỏ anh em tôi ra!” Lưu Chương Vũ vừa hét vừa lao tới.
Hai tên đàn ông bị đè dưới chân mặt mày đầy máu, loạng choạng đứng dậy.
Thấy Trương Dục, chúng lùi ngay sau năm mét, mặt đầy kinh hãi.
Trương Dục: …
Hai tên đàn ông nhìn thấy tình hình bên phía Trình Tử Mặc, chúng liếc mắt nhau.
Rồi lôi súng ra lao tới.
“Đứng im!’ Hai tên lao tới hét lớn, chĩa súng vào bọn mặt sẹo. “Bỏ vũ khí xuống.”
Lâm Nguyên Nguyên thấy vậy, tay đang ăn khoai tây chiên khựng lại. Này, đại ca, mấy người chỉa nhầm người rồi đúng không?
Chẳng phải kẻ thù của kẻ thù là bạn sao?
Thế thì đáng lẽ họ phải chỉa súng vào Trình Tử Mặc mới đúng chứ?
Mục đích của hai tên này là muốn tỏ ra thân thiện với đám đại ca kia bằng cách làm vậy. Các đại ca thấy họ liều mạng hộ giá thì nhất định sẽ tha cho họ một lần.
Gã mặt sẹo vốn đang nắm chắc phần thắng, không ngờ đối phương lại đột nhiên xông ra hai thằng có súng.
Trong lòng bỗng mất đáy.
Bên hắn chỉ có một khẩu súng, đối phương tới hai, ai thắng ai thua cũng đều là lưỡng bại câu thương.
Lưu Chương Vũ nhìn hai tên đột nhiên đứng về phía họ với vẻ mặt châm biếm, lương tâm của chúng bây giờ mới thức tỉnh có phải hơi muộn không?
Khóe miệng Trình Tử Mặc nhếch lên một nụ cười lạnh, vung kiếm.
Cổ hai tên đàn ông lập tức phun ra máu tươi, mắt trợn to không thể tin nổi.
Bọn họ đã tỏ thái độ tốt rồi cớ sao vẫn…
Cả hai người thẳng đơ ngã xuống.
Co giật vài cái rồi tắt thở.
Lâm Nguyên Nguyên nhún vai, chẳng thương hại hai tên ngu ngốc đó tí nào.
Đã đắc tội với Trình Tử Mặc rồi,
còn dám mơ mộng kết minh với loại người máu lạnh như hắn, không chết thì ai chết.
Nếu là cô, cô sẽ xông thẳng vào hắn bằng súng, chết cũng phải liều một phen.
Chứng kiến tất cả, bọn mặt sẹo mặt mày kinh hãi.
Tên này còn giết cả đồng đội của mình, nó điên rồi sao?
Thấy ánh mắt lạnh lùng của Trình Tử Mặc quét tới.
Chúng đồng loạt rùng mình, sợ hãi lùi lại mấy bước.
Đến cả đồng đội của mình cũng hạ thủ được, tàn nhẫn và vô nhân tính như thế, không, hắn không thể gọi là người nữa, hắn là ác quỷ.
Lưu Chương Vũ nhổ một bãi nước bọt vào hai xác chết dưới đất.
“Chết thế này là còn nhẹ cho chúng mày đấy, để tao làm thì phải chém mười nhát tám nhát mới hả.”
Năm tên mặt sẹo lại run lên, lạnh toát xương sống.
Hắn còn chê đồng đội chết nhẹ, lại thêm một thằng biến thái nữa.
Trong lòng bọn chúng lúc này hối hận vô cùng vì đã gây chuyện với mấy kẻ biến thái này, bọn chúng nhìn hung dữ nhưng chưa từng làm chuyện thương thiên hại lý, cao lắm chỉ dọa dẫm người khác.
Đâu như hai thằng trẻ này, thực sự minh họa cho cái gọi là nhân diện thú tâm.
Lúc này Trương Dục bước tới, không cẩn thận giẫm phải đầu một trong hai tên đàn ông.
Cái đầu vỡ tung như quả dưa hấu chín, óc phun đầy đất.
Năm tên mặt sẹo sợ đến mức mặt trắng bệch ngã lăn ra đất, như đã thấy trước kết cục của mình.
Toàn một lũ điên, một lũ biến thái.
Trương Dục: Tôi có xấu đến mức làm người ta sợ thế này không?
Trình Tử Mặc chậm rãi lau tinh thể bằng khăn tay, lạnh lùng liếc gã mặt sẹo, thờ ơ nói: “Còn muốn cướp tinh thể nữa không?”
Gã mặt sẹo điên cuồng lắc đầu: “Không… không dám nữa.” Rồi run rẩy quỳ xuống trước mặt Trình Tử Mặc, dập đầu.
Đàn em cũng vội vàng dập đầu theo.
“Xin lỗi, bọn tôi có mắt như mù, không biết các vị anh hùng, xin các vị nương tay tha cho chúng tôi một mạng.”
Đến lúc này rồi còn nói gì thể diện khí khái.
Giữ mạng mới quan trọng.
Lâm Nguyên Nguyên ngồi xem kịch đến đây, buột miệng nói: “Mấy người quỳ xuống làm gì, súng cầm trong tay không dùng, rìu chém chúng nó đi!! Đúng là đồ nhát gan vãi.”
Chà…
Tan tành… tan tành…
Hết hay rồi…
Cô tiểu thư họ Lâm dường như quên mất bản thân cũng là một kẻ nhát gan.
