Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế: Ta Muốn Tự Lập, Đại Lão Lại Không Cho > Chương 70

Chương 70

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 70 có bản audio.

Chương 70: Cô gái đơn thuần lương thiện?

 

“Mấy người đừng mơ tưởng nữa, cô ấy sẽ không giúp các người đâu, cút ngay.” Lưu Chương Vũ thẳng thừng đáp trả.

 

Bây giờ Lâm Nguyên Nguyên đã bị hỏng não rồi, không thể để bọn họ lừa cô ấy đi được.

 

Thanh niên nổi giận: “Mặt mũi anh to lắm hả, anh tính cái gì chứ, bọn tôi có cầu xin anh không?”

 

“Đúng đấy, cô bé còn chưa lên tiếng, anh ở đây lải nhải cái gì, nhiều chuyện.” Người phụ nữ gào lên.

 

“Chuyện này ông đây còn quản chắc rồi.” Lưu Chương Vũ nói lớn. “Không phục thì đánh tôi này!”

 

Hắn cực kỳ ngạo nghễ ra hiệu tay khiêu khích đối phương.

 

Làm mẹ con hai người tức đến giậm chân.

 

Lúc này Lâm Nguyên Nguyên bước ra, ấn ngón tay đang thách thức của Lưu Chương Vũ xuống.

 

“Không thể bất lịch sự với người lớn như vậy được.”

 

Lời của Lâm Nguyên Nguyên khiến mọi người rụng rời mắt kính.

 

Trời ơi! Đúng là lòng Bồ Tát mà!

 

Người ta vừa mới chửi cô, vậy mà cô còn giúp người ta.

 

Tấm lòng và khí độ này không thể không phục.

 

Lưu Chương Vũ nhìn Lâm Nguyên Nguyên, trong lòng kêu hỏng mất rồi, thật sự ngốc không nhẹ, đến nỗi tốt xấu cũng không phân biệt được.

 

Hắn nhìn về phía anh bạn của mình, hy vọng anh ta ra mặt nói với Lâm Nguyên Nguyên, đừng không phân biệt được người tốt kẻ xấu.

 

Ai ngờ Trình Tử Mặc không những không ngăn cản, còn một mặt cưng chiều nói: “Nguyên Nguyên nhà anh từ nhỏ vốn là… ừm… một cô gái lương thiện.”

 

Lưu Chương Vũ: Quên mất hắn là thằng yêu đương mù quáng rồi.

 

Sau đó hắn nhìn sang Trương Dục, hy vọng cô ấy giải thích cho Lâm Nguyên Nguyên hiểu hai mẹ con này là người xấu, dù sao con gái với nhau dễ nói chuyện hơn.

 

Ai ngờ Trương Dục kính râm đeo lên, chẳng thèm ai, tóc hất một cái, chẳng ngó tới ai.

 

Lưu Chương Vũ: …

 

Người khác: …

 

Hai mẹ con kích động nhìn Lâm Nguyên Nguyên, họ biết ngay mình không nhìn lầm người, cô gái này có lòng Bồ Tát, biết phải trái, rõ đạo lý.

 

Người phụ nữ tính toán, đợi con trai bà trở thành người dị năng, sẽ khuyên nó cưới cô gái này, coi như báo ân vậy.

 

May mà cô gái có tướng mạo tốt, miễn cưỡng cũng đủ làm con dâu nhà họ Ngô của bà.

 

Chính là cái chân tay mảnh khảnh đó bà không hài lòng lắm, nhưng không sao, đợi cô gái gả vào nhà họ Ngô, bà tự có cách dạy dỗ.

 

Không chỉ phải hầu hạ con trai bà, còn phải hầu hạ bà mẹ chồng này, giặt giũ nấu cơm quét dọn là những việc đàn bà phải biết.

 

Còn phải đẻ năm thằng cu béo tốt để nối dõi tông đường nhà họ Ngô, dù sao gen tốt nhà họ Ngô bỏ phí thì tiếc.

 

Bà cũng không phải mẹ chồng không hiểu chuyện, cô gái gả sang bà sẽ coi như con gái mà đối xử.

 

Người phụ nữ nhìn Lâm Nguyên Nguyên với ánh mắt, lúc này đã hoàn toàn coi cô là người nhà.

 

Trình Tử Mặc đôi mắt đen sâu thẳm, bước lên chắn trước mặt Lâm Nguyên Nguyên, ngăn cách ánh nhìn ghê tởm của người phụ nữ.

 

Một đôi mắt đại bàng sắc lẹm nhìn về phía người đàn bà.

 

Người phụ nữ giật mình một cái, dời tầm mắt đi.

 

Người này đáng sợ thế, sau này không thể để con dâu lại qua lại với hắn nữa.

 

Dù sao gả vào nhà họ Ngô, sống là người nhà họ Ngô, chết là ma nhà họ Ngô.

 

“Trình Tử Mặc, vừa mới nói không thể vô lễ với người lớn, anh lại thế rồi.”

 

Lâm Nguyên Nguyên kéo Trình Tử Mặc ra.

 

Khí tràng của Trình Tử Mặc lập tức trở nên lạnh buốt, cô ấy vì người ngoài mà trách hắn?

 

Xem ra lại thiếu dạy dỗ.

 

Lưu Chương Vũ: Vừa nãy không biết ai đó mặt mũi đầy sủng ái, giờ biết giận rồi hả?

 

Hai mẹ con hớn hở, cô gái lại đứng về phía họ.

 

Thanh niên nhìn chằm chằm gương mặt tuyệt đẹp của Lâm Nguyên Nguyên, tự cho là điển trai hất mái tóc thưa thớt đầy gàu,

 

cô ta giúp họ nhiều như vậy, nhất định là để ý đến hắn.

 

Nên mới nhiều lần đứng về phía họ.

 

Đợi sau khi sóng gió này giải quyết xong, để hắn nhận lời cô ta cũng không phải không thể cân nhắc.

 

Một đám người bị màn hất tóc dầu của thanh niên khiến buồn nôn.

 

Gàu bay lả tả, như tuyết rơi vậy.

 

“Úi chà, sao lại có tuyết rơi thế này.” Lưu Chương Vũ thốt lên kinh ngạc.

 

Mọi người: ………

 

Chẳng biết Lưu Chương Vũ lấy đâu ra một cái ô, che cho anh bạn mình.

 

Quyết không cho một mảnh tuyết nào chạm vào người anh bạn.

 

Lâm Nguyên Nguyên: Không hổ là tay sai đầu tiên của nam chính, năng lực làm việc đỉnh thật.

 

Trương Dục: Không ngờ Lưu Chương Vũ nịnh nọt tài thật.

 

Mọi người: Phục sát đất.

 

“Để tôi cầm cho, tay anh bị thương không tiện.” Trình Tử Mặc chu đáo đỡ lấy ô từ tay Lưu Chương Vũ.

 

Lưu Chương Vũ vừa định cảm động rơi nước mắt, thì thấy anh bạn hắn giơ ô xoay một hướng khác, kéo Lâm Nguyên Nguyên vào dưới ô.

 

Để hắn lộ ra ngoài màn tuyết.

 

Lưu Chương Vũ: !! Mẹ kiếp!

 

Hắn đúng là có phúc ba đời mới có được thằng bạn chó này.

 

Lâm Nguyên Nguyên: Lại một ngày thương Lưu Chương Vũ.

 

Thanh niên tức giận nhìn Lâm Nguyên Nguyên, thích hắn mà còn nhận sự tốt của đàn ông khác.

 

Đúng là dâm đãng.

 

Đợi sau này xem hắn dạy dỗ con đàn bà trăng hoa này thế nào.

 

Xem nàng ta còn dám tán tỉnh đàn ông không.

 

Trình Tử Mặc phóng ánh nhìn sắc lẹm tới.

 

Thanh niên run lên, lập tức biết điều cúi đầu.

 

Trong lòng thì không ngừng chửi rủa.

 

Có gì giỏi đâu, chờ hắn thành người dị năng hệ Thủy, một ngón tay cũng bóp chết hắn.

 

Người phụ nữ đã nắm chắc phần thắng, cô gái này đứng về phía họ, người khác không dám làm gì họ.

 

Bà có thể nhìn ra, lời nói của cô gái này khá có trọng lượng.

 

Chỉ cần cô đứng ra nói một câu, hơn họ nói trăm câu.

 

May mà cô ấy lương thiện, không như người khác ác độc.

 

Bà mặt đầy tươi cười, giọng dịu dàng nói với Lâm Nguyên Nguyên:

 

“Con dâu… à không, cô gái tốt, con mau ra nói vài lời công bằng đi, để khỏi mấy kẻ này cứ ném bùn vào người chúng ta.”

 

Mọi người trố mắt một cái, mụ đàn bà già không biết xấu hổ này thật trơ trẽn.

 

Không ít người không nỡ để Lâm Nguyên Nguyên bị lừa, lần lượt khuyên ngăn.

 

“Cô bé, đừng nghe lão yêu bà này, nó chẳng có ý tốt đâu.”

 

“Đúng đấy, cả nhà này đều tâm địa rắn rết, bọn tôi bị chúng hãm hại không ít rồi.”

 

“Cô bé, con mau về với người nhà đi. Ngoài kia nhiều kẻ xấu lắm.”

 

…

 

Hai mẹ con tức đến mặt xanh mặt trắng, căng thẳng nhìn Lâm Nguyên Nguyên, sợ cô nghe lời bọn ác nhân.

 

Lâm Nguyên Nguyên lòng Bồ Tát mỉm cười với hai mẹ con.

 

Trái tim hai mẹ con đang treo lơ lửng cuối cùng cũng đặt xuống, cũng cười với Lâm Nguyên Nguyên.

 

May mà cô gái ủng hộ nhà họ Ngô rất kiên định.

 

Mọi người thấy vậy, lắc đầu, cô gái này đơn thuần và lương thiện quá.

 

“Tôi chỉ nói vài lời công bằng thôi.” Lâm Nguyên Nguyên nói.

 

“Nói to lên, tốt nhất để mọi người đều nghe thấy.” Người phụ nữ sốt ruột.

 

“Được, đảm bảo to.”

 

Lâm Nguyên Nguyên khóe miệng nhếch lên, chỉ vào người phụ nữ nói lớn:

 

“Mụ đàn bà già này, vừa già vừa xấu, thân hình như lợn, nếp nhăn trên mặt còn có thể kẹp chết ruồi, ghê tởm vô cùng.”

 

Ngón tay Lâm Nguyên Nguyên di chuyển chỉ vào thanh niên.

 

“Còn thằng đàn ông nham nhở này, gàu bay đầy trời, còn tự cho là điển trai hất hai sợi tóc của nó, mắt chuột mày tặc, thân hình ngũ đoản, như thằng lùn, đúng là đồ xấu xí hay gjỏi gây sự.”

 

Lâm Nguyên Nguyên nói liên hồi tốc độ cực nhanh một tràng.

 

!!

 

Mọi người hàm dưới rơi mất.

 

Cô gái đơn thuần lương thiện???

 

Sao chửi người còn ác hơn bọn họ thế không biết.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn