Chương 84: Chiếc chuông nhỏ
“Yên tâm.” Lục Thu nghe giọng điệu thấm thía của đối phương cũng có chút bất đắc dĩ, “Tôi biết nặng nhẹ, sẽ không đâu.”
Hạ Vãn Ca nhìn anh, ánh mắt có chút hoài nghi.
Lục Thu không còn cách nào, dù sao anh cũng từng có tiền sử. Anh nghĩ ngợi một lát rồi tập trung tinh thần, dùng vật nhọn đâm vào ngón trỏ, ép ra hai giọt máu, mỗi giọt bôi lên một mắt của con hồ ly ngọc trắng. Kỳ diệu thay, máu không chảy xuống bề mặt ngọc trơn bóng mà dừng lại ở đó một cách chắc chắn.
Chưa kịp để Lục Thu quan sát kỹ, Hạ Vãn Ca đã nhanh như chớp dùng hai lá bùa phong ấn con hồ ly ngọc trắng lại.
Sau đó cô lại nhìn Lục Thu, mãi đến khi lần này thật sự không có chút xui xẻo nào bám lấy cô, Hạ Vãn Ca mới thở phào nhẹ nhõm, vỗ vai Lục Thu: “Lão Lục, lần này làm tốt lắm, cố gắng phát huy nhé.”
Khích lệ xong, Hạ Vãn Ca lại tất bật đặt con hồ ly ngọc lên chính giữa cây cầu lớn.
“Đại công cáo thành.” Hạ Vãn Ca vỗ tay.
“Ôi chao, đây là thuật phong khí, tôi còn lần đầu thấy có người khống chế khí thuần thục đến vậy.”
“Khó trách, khó trách tôi thấy tướng bại vong của vị quý nhân kia bị ngăn lại, thì ra là Hạ đại sư dùng thuật hóa khí tinh thông để dẫn khí sang cho người bị cướp mất vận may. Như vậy không những ngăn được quý khí tự phạt trên người quý nhân mà còn bảo vệ sự bình an của cây cầu này. Tinh diệu tuyệt luân, tinh diệu tuyệt luân!”
“Không biết là do máu của quý nhân quá lợi hại hay con hồ ly ngọc này đã hóa linh, lúc quý nhân điểm nhãn tôi thấy nó suýt nữa có dấu hiệu phá lồng mà ra.”
“Có lẽ cả hai.”
Giữa tiếng khen ngợi liên tiếp của mọi người, người phụ trách yếu ớt lên tiếng: “Đại sư, thứ này chỉ có thể đặt ở đây thôi sao? Tôi có thể cho nó vào hộp thép không gỉ rồi treo lên hoặc đặt dưới cầu không? Đặt trực tiếp ở đây, xe cộ qua lại, dù sao cũng không an toàn.”
“Được, nhưng phải để tôi tự tay đặt, không biết...”
“Vậy đại sư, ngài chờ một chút, tôi gọi người đến làm ngay, nhiều nhất một tiếng.” Người phụ trách vội nói, “Chỉ một tiếng thôi, đại sư ngài đợi một chút.”
Hạ Vãn Ca gật đầu.
Những việc còn lại cũng chẳng có gì cao siêu, chỉ là Hạ Vãn Ca đặt con hồ ly ngọc trấn giấy vào hộp sắt, giám sát treo nó lên, không có kỹ thuật gì, nên cô bảo mọi người giải tán hết, cô ở lại trông là được.
Nhiều vị đại sư tuổi đã cao, có lòng nhưng không đủ sức, muốn xem thêm thủ đoạn nhưng quả thực không thức khuya nổi, nên lần lượt chào tạm biệt Hạ Vãn Ca, nhiều nhất để lại một đệ tử rồi rời đi. Chỉ còn lại mấy vị đại sư đang ở tuổi tráng niên còn đứng trên cầu chờ, muốn có đầu có cuối, mở rộng tầm mắt.
Đỗ Vân bị người phụ trách là bạn thân kéo đi giúp tiễn khách. Dù các đại sư này không lợi hại bằng Hạ Vãn Ca, nhưng đều là những người có bản lĩnh, họ cũng khó lòng đắc tội.
Hạ Vãn Ca cũng hơi chán, định chạy qua chỗ Lục Thu một vòng, khen anh vừa rồi đâm thủng ngón tay mà không hề truyền chút xui xẻo nào sang cô, cố gắng để sau này anh tiếp tục phát huy, giữ vững bản tâm.
Đang tính xem nên nói những lời hay ho gì để làm nền cho những chuyện không tốt đẹp mình sẽ làm trong tương lai, thì chị Đậu bước tới nói với Hạ Vãn Ca: “Hạ đại sư, lúc nãy tôi lạc âm, tiên gia nhà tôi cũng quan sát khu vực xung quanh nơi Lý đại sư bị hút. Tiên gia nhà tôi nói, cây cầu này thỉnh thoảng lại xảy ra vấn đề, có lẽ có thứ gì đó oán khí hoặc cực âm bị kích hoạt vào những thời điểm không xác định.”
Hạ Vãn Ca nhìn cô ấy, hơi nhíu mày, lặp lại: “Bị kích hoạt vào những thời điểm không xác định?”
Chị Đậu gật đầu: “Tiên gia nhà tôi nói, trước đây bên họ có khi dựng sân khấu hát tuồng, sẽ có người thu tiền. Người thu tiền này trên chân hoặc tay sẽ đeo một chiếc chuông, cử động là kêu leng keng. Tiếng không to nhưng cũng coi như là một lời nhắc nhở. Vì vậy tiên gia nhà tôi nói, có lẽ khi sửa cầu, mở rộng kênh, chiếc chuông này bị đào lên rồi lại vùi trong bùn. Có khi lúc thủy triều lên, dòng nước chảy vừa đủ làm chiếc chuông kêu.”
“Chuyện kiểu này thường là người có tiền thì góp tiền, không có tiền thì góp vui. Người hiện đại không mang tiền mặt, trên người cũng chẳng có đồ gì giá trị. Dù có mang tiền thì cũng không phải đồng xu hay bạc nén gì, nên bị kéo đi góp vui.”
Hạ Vãn Ca chợt hiểu ra: “Ra là còn có chuyện như vậy, đây đúng là nằm ngoài hiểu biết của tôi.”
Chị Đậu vội nói: “Tiên gia nhà tôi nói, không phải sân khấu nào cũng có quy định như vậy, có nơi trực tiếp gõ chiêng đánh trống để xin tiền. Bà ấy từng thấy sân khấu như thế nên mới nói với tôi. Hơn nữa lúc nãy đi gọi Lý đại sư, tiên gia nhà tôi có nhìn, quả thực không thấy người thu tiền, nên mới nghĩ đến khả năng này.”
“Dù không phải chuông thì cũng nhất định là thứ có thể kêu. Chỉ khi kêu mới xảy ra chuyện. Hạ đại sư bản lĩnh lớn, có phương hướng rồi thì bỏ chút thời gian nhất định sẽ tìm ra. Thứ âm sát lợi hại như vậy chỉ có để trong tay cô mới an toàn. Vừa rồi đông người khó tránh khỏi có ánh mắt tò mò nên tôi mới không nói.”
Hạ Vãn Ca gật đầu, vẻ mặt trầm ngâm.
Đúng vậy, thứ chỉ cần kêu một tiếng là có thể ảnh hưởng đến con người, đúng là hung dữ khôn lường. Để người khác biết được, quả thực không thích hợp. Hơn nữa cô cũng đang cần thứ này để khắc chế tử khí trên người Lục Thu. Hiện tại chỉ dùng con hồ ly ngọc này chia bớt từng chút một, không biết phải chia cho bao nhiêu người thì chân Lục Thu mới hồi phục đến đầu gối. Theo kiểu không xác định thời gian, phải chờ kêu mới thành công như vậy, thì đúng là phải chờ đến năm khỉ tháng nào mất.
Chị Đậu nói xong liền rời đi, không làm phiền Hạ Vãn Ca suy nghĩ.
Cô ấy nói chuyện không tránh Lục Thu, nên Lục Thu nghe rõ. Thấy xung quanh không còn ai, anh nói: “Khi nào cô đi tìm?”
Nói xong, anh lại nhanh nhảu: “Đi tìm thì nhớ gọi tôi cùng. Cô nói tôi vận khí tốt, chắc sẽ tìm nhanh hơn.”
Ánh mắt Hạ Vãn Ca khẽ động, mím môi, nhìn thẳng vào mắt Lục Thu, hạ giọng nói: “Ai nói tôi sẽ đi tìm? Giữ nguyên như bây giờ không tốt sao? Chuyện này cứ để vậy, những người bị hút sẽ tiếp tục xuất hiện, rồi tử khí dư thừa của anh sẽ tiếp tục bù đắp cho họ. Như vậy có lợi cho anh. Mà cũng chẳng thiệt hại gì cho người qua đường. Giữ nguyên hiện trạng không tốt sao?”
