Chương 2: Không phải xuyên sách, mà là...
Đóng cửa phòng ngủ lại, Từ Sơ Niệm mới vỗ ngực thở phào, suýt thì lộ tẩy.
Bình tĩnh lại, cô mới bắt đầu quanh quẩn trong phòng. Thường thì căn phòng này chắc chắn phải có manh mối gì đó, ví dụ như thân phận của cô chẳng hạn.
Quả nhiên, đầu giường có một chiếc điện thoại, còn chứng minh thư thì ở trong tủ đầu giường.
Từ Sơ Niệm?
Trùng tên trùng họ với cô, cô có nghĩ nát óc cũng không nhớ nổi trong cuốn tiểu thuyết nào đã đọc, nữ chính hay nữ phụ có tên Từ Sơ Niệm.
"Trời ạ, ngày sinh cũng giống hệt." Cô lẩm bẩm.
Cầm chiếc điện thoại trên đầu giường lên, cô ngồi bệt xuống đất chẳng còn hình tượng gì, mật khẩu đã được mở khóa bằng vân tay của cô.
Xem ra là xuyên hồn rồi, không chạy đâu được.
WeChat có một cuộc trò chuyện được ghim: A Viễn, đây không phải là chồng cô chứ?
Mang theo nghi ngờ, cô mở giao diện chat lên.
Cả màn hình toàn màu xanh lá, khiến nguyên chủ trông như một thằng hề. Tin nhắn cuối cùng là từ hôm qua, kéo lên trên, cơ bản đều là một mình cô nói, chuyện vụn vặt gì cũng chia sẻ.
"Tôi có hơi ship hai người rồi đấy." Từ Sơ Niệm nhíu mày, trong đầu tự động ghép khuôn mặt của anh chồng giấy vào.
Cô tưởng tượng ra một màn kịch: anh chồng cao lãnh bị kéo xuống khỏi thần đàn.
Lên trên nữa, ngày 1 tháng 5, anh ta có trả lời một tin.
【A Viễn】Cô cũng đủ mất giá rồi đấy.
Phía sau là dấu chấm than màu đỏ, không biết tại sao lại được kết bạn lại.
Chẳng lẽ đây là kịch bản ngược tâm?
Từ Sơ Niệm ấn về màn hình chính, nhìn thoáng qua thời gian.
25 tháng 5 năm 2023.
Khoan đã?
Xuyên sách còn có chênh lệch thời gian à?
Tối qua là ngày 20 tháng 5 năm 2017, vì ngày đó có ý nghĩa kỷ niệm nên cô mới chọn hôm đó để tỏ tình.
Chợt nhớ ra điều gì, cô chạy đến trước bàn trang điểm.
Trong gương, cô so với hồi 18 tuổi trưởng thành hơn nhiều, nhưng có thể nhận ra đây là cô khi lớn lên. Tóc đã thành màu hạt dẻ uốn xoăn sóng lớn, ngũ quan rõ nét và quyến rũ. Từ Sơ Niệm đột nhiên xòe bàn tay phải, lòng bàn tay có một nốt ruồi son nhỏ xíu, màu rất nhạt. Hồi nhỏ mẹ nói, lúc cô đến không ngoan, bị Mạnh Bà châm cho.
Vậy ra, cô không phải xuyên sách? Cô đã xuyên đến năm 2023, vậy bây giờ, là cô 24 tuổi?
À đúng rồi, ngực, ngực cô cũng có một nốt ruồi. Kéo áo ra, cô ngạc nhiên trợn tròn mắt, rồi vội vàng kéo lại.
Không ngờ mình còn là quả cổ phiếu tiềm năng.
"Không đúng không đúng." Từ Sơ Niệm lại kéo cổ áo ra, kìm nén khóe miệng đang cong lên.
Quả nhiên, có một nốt ruồi, hơi kín đáo.
Cô cắn ngón tay phân tích, "Vậy bây giờ tôi xuyên đến sáu năm sau, không gả cho Giang Hoài Tự mà gả cho một người đàn ông tên A Viễn, còn biến thành oán phụ nhà giàu?"
Chẹp.
Chẳng phải Giang Hoài Tự đã đồng ý tỏ tình sao? Vậy rốt cuộc là ai đã chia tay?
À đúng rồi, "A Lê!"
Không biết A Lê 24 tuổi thế nào rồi.
Từ Sơ Niệm cầm điện thoại, gọi dãy số quen thuộc đó.
"Xin chào, số máy quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được, xin vui lòng gọi lại sau, sorry…" Giọng nữ lạnh lùng vang lên từ điện thoại.
Gọi liên tiếp mấy lần.
Từ Sơ Niệm nhíu mày, lướt WeChat từ trên xuống dưới, không tìm thấy số của Trầm Thanh Lê.
Cô nhìn vào vòng bạn bè của mình, toàn là những dòng trạng thái sầu thương cảm, đọc mà muốn bới đất chui xuống. May mà mấy câu nói ngượng chín mặt đó chỉ để A Viễn nhìn thấy. Từ Sơ Niệm xóa sạch vòng bạn bè.
Cô còn chưa thấy giấy đăng ký kết hôn, đến cả ảnh cưới cũng không có. Rốt cuộc cái hôn này kết kiểu gì vậy?
Một loạt thắc mắc, Từ Sơ Niệm chợt nhớ ra điều gì, kéo cửa phòng ngủ, chạy xuống lầu.
