Chương 26: Làm quen
Hôm sau
Từ Sơ Niệm ngủ không được ngon giấc, mơ màng mở mắt ra, trong lòng vẫn còn cảm giác mềm mại.
Cô cúi xuống, bắt gặp đôi mắt to tròn long lanh của Châu Châu đang nhìn mình.
“Chào buổi sáng nha.” Từ Sơ Niệm nhéo nhéo khuôn mặt mềm mềm của con bé.
Hôm nay là một ngày rất đặc biệt với Châu Châu, bởi vì đây là lần đầu tiên kể từ khi đi học mẫu giáo ba tháng nay, cả bố và mẹ cùng đưa con bé đi học. Hai bím tóc trên đầu cũng do Từ Sơ Niệm buộc, con bé còn tự chọn một chiếc váy yếm màu vàng nhạt.
Khi bị cô giáo dẫn đi, Châu Châu còn ngoảnh đầu lại nhìn bố mẹ một lần.
“Đi đi, đi đi, tan học mẹ đến đón con.” Từ Sơ Niệm vẫy vẫy tay với con bé.
Trên xe
Từ Sơ Niệm ngồi ở ghế sau, “Sao Châu Châu bé thế mà đã phải đi mẫu giáo rồi?”
Giang Hoài Tự liếc cô qua gương chiếu hậu, “Trường mẫu giáo là nơi an toàn nhất ngoài ngôi nhà có anh ở.”
“Đối với Châu Châu.” Anh nói thêm.
Từ Sơ Niệm mím môi không nói.
Một lúc lâu sau, cô mới lên tiếng, “Sau này em sẽ chăm sóc Châu Châu, nếu anh không yên tâm, có thể cho người đi theo em.”
Đáp lại cô vẫn là sự im lặng. Không hiểu sao, Từ Sơ Niệm hơi sợ Giang Hoài Tự ở độ tuổi này, sợ đôi mắt sắc bén của anh, và khí thế của một người ở vị trí cao. Năm cô 18 tuổi thích anh, cũng chỉ là thích đơn thuần.
Nhưng cô lại không nhịn được mà nhìn vào mắt anh, đôi mắt sâu thẳm ấy chất chứa những cảm xúc mà cô không hiểu. Không hiểu sao, tim cô cũng quặn đau theo.
“Anh thả em ở ngã tư đó là được.” Từ Sơ Niệm chỉ vào biển báo gần đó.
Giang Hoài Tự làm theo lời, “Chiều nay anh có cuộc họp, sau khi đón Châu Châu em đến thẳng công ty. Tối nay có tiệc, nếu em muốn đi anh sẽ bảo người chuẩn bị lễ phục.”
“Có!” Từ Sơ Niệm đáp.
Xe dừng hẳn, Từ Sơ Niệm bước xuống.
“Cảm ơn anh nhé.”
Nhìn chiếc xe khuất dần, Từ Sơ Niệm chạy vào siêu thị bên cạnh mua một cái mũ bảo hiểm, rồi quét mã thuê một chiếc xe máy điện.
Khác hẳn với sự gượng gạo khi ở cạnh Giang Hoài Tự, cô phóng xe máy điện theo chỉ dẫn của GPS.
Tại ngã tư
Giang Hoài Tự đeo tai nghe bluetooth, nghe trợ lý báo cáo lịch trình.
Bỗng nhiên, một bóng dáng quen thuộc lọt vào tầm mắt. Dáng lưng thon thả quen thuộc, nhất thời khiến anh có chút ngỡ ngàng, cho đến khi cô khuất khỏi góc cua, người đàn ông vẫn chưa hoàn hồn.
“Bíp bíp”
Tiếng còi xe sốt ruột phía sau kéo anh trở lại.
Trợ lý cũng ở đầu dây điện thoại khẽ gọi, “Giám đốc Giang?”
Giang Hoài Tự trầm giọng thở ra một hơi, đánh vô lăng, “Ừ, cứ sắp xếp như vậy.”
————
Định vị báo đến nơi, Từ Sơ Niệm mua hai cốc trà sữa với một ít đồ ăn vặt, đứng dựa vào cửa.
Chẳng mấy chốc, cô nghe thấy tiếng gọi.
“Niệm Niệm.”
“A Lê.” Từ Sơ Niệm đưa cốc trà sữa cho cô ấy, “Của cậu.”
“Vào nhanh đi, hôm nay nóng quá.” Thẩm Thanh Lê nhận lấy đồ từ tay cô.
Từ Sơ Niệm tự nhiên khoác tay cô ấy, “Chỗ này lòng vòng quá ha.”
“Trong này có khá nhiều đoàn phim, cậu đừng đi nhầm đấy.”
“Có được gặp nhiều ngôi sao không? À, thế cậu từng gặp cái người đó chưa, có giống trên TV không?”
Từ Sơ Niệm lần đầu đến đây, đám đông qua lại có người mặc đồ lính Nhật, có người mặc trang phục cung đình nhà Thanh, đúng kiểu tạp nham.
“Người nào?” Dù sao giữa hai người cũng cách nhau sáu năm, Thẩm Thanh Lê suýt quên mất.
Từ Sơ Niệm nói một cái tên.
Thẩm Thanh Lê “ồ” một tiếng, “Ngủ với fan, sập rồi.”
Từ Sơ Niệm kinh ngạc, “Thế Thịnh Khẩu Thiên thì sao?”
“Ngủ với trẻ vị thành niên, vào tù rồi.”
Từ Sơ Niệm: “…”
