Chương 35: Ấm Ức
Dưới sự dẫn đường của bảo vệ, Từ Sơ Niệm đến văn phòng của cô giáo Châu Châu.
Cô gõ cửa, rất nhanh, cửa đã mở từ bên trong.
“Xin chào, tôi xưng hô với chị thế nào ạ?” Người nói là cô giáo của Châu Châu, đã gặp lần trước.
“Tôi là mẹ của Châu Châu, họ Từ.” Từ Sơ Niệm bước qua cô ấy, đưa mắt nhìn quanh phòng một lượt.
Châu Châu đứng yên lặng trong góc, mặt hướng vào tường, một tay bồn chồn bóp con lợn đồ chơi trong tay. Phía bên kia còn có một cậu bé, có một người lớn đang ngồi trong góc chơi xe đồ chơi cùng cậu, tiếng ồn rất lớn, còn có thể nghe thấy tiếng cười của cậu.
Hai đứa trẻ cách nhau một khoảng, cũng như hai thế giới.
“Cô Từ, tình hình là thế này.”
“Xin lỗi, tôi muốn xem Châu Châu trước được không?”
Cô giáo vội vàng tránh ra, “Tất nhiên là được, chị cứ dỗ con trước, khi nào phụ huynh của Hạo Hạo đến rồi chúng ta nói chuyện.”
“Vâng, làm phiền chị rồi.”
Từ Sơ Niệm lúc này mới đi về phía góc.
“Châu Châu.” Cô nhẹ nhàng gọi một tiếng.
Châu Châu theo bản năng run lên.
Từ Sơ Niệm ngồi xổm sau lưng con, “Cho mẹ xem nào, có bị thương ở đâu không?”
Châu Châu lúc này mới quay lại, rụt rè nhìn cô. Trán Châu Châu bị va vào một chút, đỏ một mảng.
“Có đau không?” Từ Sơ Niệm nhìn con với ánh mắt xót xa.
Gần như ngay lập tức, đôi mắt to của Châu Châu ngấn đầy nước mắt, môi chu ra, nhìn cô với vẻ tội nghiệp. Từ Sơ Niệm không biết diễn tả cảm xúc này thế nào, chỉ riêng việc nhìn thấy một đứa trẻ có người chơi cùng, còn đứa kia đứng cô độc trong góc đã đủ khiến cô xót xa rồi.
Người ở đây ai mà chẳng nhìn mặt mà bắt hình dong, bình thường cũng toàn trợ lý đến đón.
Khi Châu Châu nhìn thấy Từ Sơ Niệm, đầu tiên là sợ hãi, nhưng khi nghe những lời quan tâm, giống như kẻ lênh đênh lâu ngày vớ được khúc gỗ trôi, cả trái tim cũng bình an trở lại.
Từ Sơ Niệm nhẹ nhàng ôm con vào lòng, “Đừng sợ, có mẹ đây, mẹ bảo vệ con.”
“Hu hu…”
Gần như ngay lập tức, Châu Châu òa khóc nức nở trong lòng cô.
Từ Sơ Niệm suýt nghẹn ngào, lần đầu tiên trong lòng mắng chửi chính mình.
Cửa văn phòng lại bị đẩy ra.
“Phu nhân Vương.”
Phu nhân Vương đẩy người cô giáo trước mặt ra, bước đến trước mặt con trai, kiểm tra kỹ lưỡng, “Con trai yêu quý, có bị thương không?”
Cậu bé kiêu hãnh ưỡn ngực, “Con không bị thương, con thắng rồi.”
Phu nhân Vương thở phào, sau đó đứng dậy, đưa mắt trách móc nhìn cô giáo đứng bên cạnh, “Cô Du, thời gian của mọi người rất quý giá, sau này chuyện như thế này đừng có làm quá lên.”
Cô giáo chưa kịp mở miệng, Từ Sơ Niệm đã không nhịn được, “Phu nhân Vương phải không, con trai bà thiếu giáo dục cũng là chuyện nhà trường phải quản sao?”
Phu nhân Vương liếc nhìn cô với vẻ khó chịu, “Giáo dục? Giáo dục của cô là tuổi trẻ đi làm bồ nhí cho người ta à?”
Có Châu Châu ở đây, Từ Sơ Niệm không muốn nói nặng lời, “Chỉ bằng tôi trẻ đẹp, còn bà già nua xấu xí nên mới mở miệng là chửi bậy?”
“Cô…” Sắc mặt phu nhân Vương thay đổi dữ dội.
“Khoan đã, cô Từ, phu nhân Vương.” Cô giáo kịp thời ngắt lời hai người, “Sự tình là thế này, chiều nay hai đứa trẻ tranh nhau đồ chơi nên xảy ra xô xát.”
Vừa dứt lời, Châu Châu trong lòng thò cái đầu nhỏ ra, mắt đỏ hoe, vừa đúng lúc một giọt nước mắt to như hạt đậu lăn xuống.
Con giơ con thú đồ chơi thường mang theo lên cho Từ Sơ Niệm xem. Châu Châu đi đâu cũng mang con lợn đồ chơi đó theo, khi không tiện cầm thì kẹp nó dưới cằm. Con lợn hồng trắng đó đã bị giặt đến bạc màu, những đường chỉ trên đó cũng đã xiêu vẹo.
Lúc này, lưng con lợn bị xé toạc, lộ ra bông trắng bên trong.
