Chương 39: Rào cản trong lòng
Châu Châu thấy Giang Hoài Tự, liền nhe răng cười, mắt híp lại thành hai vầng trăng. Từ Sơ Niệm vẫy tay với con bé: “Châu Châu, chào bố đi nào.”
Châu Châu giơ cánh tay nhỏ như ngó sen lên vẫy vẫy.
Giang Hoài Tự khẽ nhếch môi.
Khi vòng ngựa gỗ dừng lại, Từ Sơ Niệm mới dắt Châu Châu bước ra.
Giang Hoài Tự cầm sẵn chai nước, vặn mở một chai đưa cho Từ Sơ Niệm.
“Cảm ơn anh.”
Sau đó anh vặn chai còn lại, đút cho Châu Châu uống.
Mặt trời ngả về tây, cả tòa lâu đài đều tắm trong ánh sáng.
Kể từ khi Từ Sơ Niệm đến đây, cô hiếm khi thấy Châu Châu cười vui vẻ không phòng bị như thế này. Khi tương tác với mấy con thú nhỏ, con bé cũng chủ động sờ, còn cọ cọ vào tay thú bông. Giang Hoài Tự đưa Châu Châu đi chơi xe đụng, Từ Sơ Niệm đứng ngoài hò reo cổ vũ. Cả ba người đều có nhan sắc cao, khiến nhiều người dừng lại ngắm nhìn.
“Chồng ơi cố lên! Chồng ơi cố lên!”
“Vợ ơi, cố lên!”
Bên ngoài cũng có nhiều người nhà hò reo cổ vũ.
Từ Sơ Niệm không chịu thua kém, đưa tay loa lên miệng: “Chồng ơi cố lên! Con gái cố lên!”
Hô xong cô hơi ngượng, không biết anh có nghe thấy không.
Trong sân, Giang Hoài Tự một tay chống bên cạnh Châu Châu để bảo vệ con, khóe mắt liếc ra ngoài nhìn Từ Sơ Niệm. Anh lái một tay, một cú drift, bất ngờ hất văng hai xe bên cạnh ra sau.
“Woa, đẹp trai quá!” Từ Sơ Niệm không nhịn được nổi sao.
“Ha ha ha, xem ra chồng cô nhận được sự cổ vũ của cô rồi.” Người bên cạnh không nhịn được trêu.
Từ Sơ Niệm hơi ngại ngùng gãi đầu, cười với người đó.
Anh ấy thực sự nghe thấy sao?
Quay đầu lại, cô vừa lúc thấy Giang Hoài Tự nhìn về phía mình, nhưng rất nhanh anh đã quay đi, lao vào trận chiến mới.
*
Từ Sơ Niệm từ nhỏ đã thích chụp ảnh, hồi đại học cũng học chuyên ngành nhiếp ảnh. Tuy không có máy ảnh chuyên nghiệp, nhưng trong điện thoại có rất nhiều ảnh của Châu Châu, và cả Giang Hoài Tự đang diễn cool ngầu. Chỉ khi nhìn Châu Châu, ánh mắt anh mới trở nên dịu dàng.
“Nhìn đây này.” Từ Sơ Niệm giơ điện thoại lên.
Hai người cùng quay đầu. Châu Châu đang há miệng ăn kem mà Giang Hoài Tự đút, ăn lem nhem như mèo hoa.
Từ Sơ Niệm bấm máy, mãn nguyện chụp được gương mặt cười của Giang Hoài Tự.
Không thể không thừa nhận, ngoài kỹ thuật chụp ảnh tuyệt vời của mình ra, thì gương mặt Giang Hoài Tự đúng là không góc chết.
Từ Sơ Niệm liếm que kem sắp chảy trong tay, nhìn quanh, rồi chỉ vào cửa xếp hàng không xa: “Giang Hoài Tự, tụi mình chơi cái kia đi.”
Giang Hoài Tự nhìn theo hướng tay cô chỉ, cái tên là Thoát Khỏi Tử Thần.
“Ừm.” Giang Hoài Tự lấy khăn ướt lau miệng cho con mèo hoa: “Không được ăn nhiều đồ lạnh, bỏ đi, được không?”
Châu Châu gật đầu. Đợi lau sạch sẽ, con bé mới ngước lên nhìn que kem trong tay Từ Sơ Niệm.
Từ Sơ Niệm giơ ngón trỏ lắc lắc: “Mẹ là người lớn rồi, không bị đau bụng đâu.”
Giang Hoài Tự tiện tay lấy que kem từ tay cô: “Trước đây em cũng bị đau, ăn ít một chút.”
“Á.” Từ Sơ Niệm rên rỉ: “Em mới ăn có hai miếng, vừa nãy chụp ảnh cho hai người mà.”
“Cho em ăn thêm một miếng nữa thôi.” Từ Sơ Niệm mặc cả.
Giang Hoài Tự đưa tay, đưa que kem đến trước mặt cô. Từ Sơ Niệm cắn một miếng thật to ngay trên tay anh.
Dường như không ngờ cô lại làm vậy, người đàn ông sững lại.
“A, lạnh quá.” Cô nhai mấy lần trong miệng.
Giang Hoài Tự theo bản năng đưa tay ra: “Nhả ra.”
“Không.” Từ Sơ Niệm đợi cơn lạnh qua đi mới lắc đầu từ chối.
