Chương 70: Thích làm thầy thiên hạ
Vốn dĩ hôm nay định đưa Châu Châu về nhà họ Từ, nhưng Châu Châu hơi bám người. Hỏi con có muốn đi nhà bà ngoại không, nó chỉ gật đầu, nhưng khi nhìn Từ Sơ Niệm thì rõ ràng đầy vẻ luyến tiếc.
Từ Sơ Niệm không nỡ, bèn hỏi người phụ trách, và hứa chắc chắn Châu Châu sẽ không quậy phá, tuyệt đối không phải trẻ hư. Sau khi xin phép xong, cô mới dẫn Châu Châu đến.
Làm việc liên tục ở đây mấy ngày, con bướm hoa kia thỉnh thoảng lại chạy tới câu like, cộng thêm khí chất và phong thái của Từ Sơ Niệm, ban đầu mọi người đều mặc định cô là tiểu thư danh môn nào đó đi trải nghiệm cuộc sống, nên ai cũng giữ khoảng cách.
Nhưng Từ Sơ Niệm hoạt bát, làm việc nghiêm túc, cũng biết khiêm tốn lắng nghe ý kiến rồi kết hợp với quan điểm của mình, thành phẩm cả hai bên đều hài lòng.
Cả anh chị phụ trách đèn phản quang lẫn người quay phim đều bị tính cách của cô chinh phục. Vừa xinh đẹp, năng lực lại xuất sắc, tính tình còn tốt. Quan trọng nhất là, khi gặp mấy nghệ sĩ có tài mà còn làm giá, cái miệng của Từ Sơ Niệm như tẩm độc.
Cho nên, trong trường quay chỉ có mấy nhân viên nam thích làm thầy thiên hạ và vài kẻ thích đặt điều từng bị Từ Sơ Niệm mắng cho tơi tả. Có lúc đến cả ông chủ mà cô cũng mắng không tha, nổi máu lên là mắng luôn ông chủ.
Sáng nay Từ Sơ Niệm dẫn Châu Châu đến, quả thực làm mọi người hết hồn.
“Niệm Niệm, tôi tưởng cô mới tốt nghiệp đại học đi thực tập, con cô đã lớn thế này rồi à?” Họ suýt rớt cằm.
Từ Sơ Niệm mỉm cười gật đầu, “Châu Châu rất ngoan, cháu sẽ không ồn ào đâu.”
Hôm nay Từ Sơ Niệm ra ngoài có dùng chút tâm kế, tỉ mỉ phối đồ cho Châu Châu. Châu Châu da trắng lại xinh xắn, mặc váy công chúa bồng bềnh màu xanh lam, tóc chia làm hai phần tết sát da đầu kiểu xương cá đôi, phần đuôi tết thành nụ hoa thả sau tai, bên cài một chiếc kẹp hình ngôi sao màu xanh.
Đôi mắt to chớp chớp làm tan chảy lòng người.
“Không sao không sao, đúng lúc sáng nay quay không nhiều, coi như tô điểm thêm chút màu sắc cho cuộc sống khô khan của tôi vậy.”
“Dễ thương quá, cháu tên Châu Châu à?”
Châu Châu hơi sợ, trốn sau lưng Từ Sơ Niệm, thò cái đầu nhỏ ra nhìn.
“Đừng sợ, bé yêu.” Từ Sơ Niệm vỗ nhẹ tay con.
Mọi người lần lượt lấy sô-cô-la và kẹo trong túi ra đưa cho nó. Chỉ khi Từ Sơ Niệm gật đầu nó mới nhận. Nhận xong, Châu Châu còn nở một nụ cười ngượng ngùng.
Từ khi có ký ức, Châu Châu nhận được rất ít thiện ý. Giang Hoài Tự thường đưa nó đến công ty, nó ở trong phòng làm việc, tiếp xúc với trợ lý và thư ký nhiều hơn, nhưng cũng chỉ là những ánh mắt ngạc nhiên hoặc đã quen, phần lớn thời gian nó chỉ ở một mình.
Các chị gái trong công ty đều rất tốt, có lẽ vì Châu Châu không biết nói nên họ càng thương hại hơn.
Dĩ nhiên cũng có vài giọng điệu khác.
“Tuy sếp vẫn chủ trương coi công ty như nhà, nhưng cô Từ này, cô có hơi tùy tiện quá không?”
Vốn dĩ Từ Sơ Niệm hơi đuối lý, “Xin lỗi, Châu Châu không gây chú ý lắm đâu, cháu sẽ rất yên tĩnh.”
“Cô có chắc không? Trường quay có nhiều đồ đạc đắt tiền dễ vỡ thế này, mất một hai món, ai chịu trách nhiệm?” Người đàn ông đẩy gọng kính trên sống mũi.
“Tôi chịu.” Từ Sơ Niệm hơi cao giọng.
Trẻ con có thể trực quan cảm nhận được thiện ý và ác ý xung quanh. Châu Châu ấm ức nhìn người đàn ông cao lớn trước mặt, luống cuống nắm lấy váy.
“Cô chịu nổi không?” Nhân viên nam khinh thường cười một tiếng, “Cô vào công ty chưa lâu, nhìn cô cũng còn trẻ, mới ra lò, nhiều chuyện cô chưa hiểu. Cô nghĩ cô nhận được câu trả lời khẳng định là cô chắc chắn làm được à?”
Lại đến rồi, Từ Sơ Niệm phát phiền nhất loại đàn ông thích ra vẻ này, chẳng làm được gì mà còn thích dạy đời.
