Chương 72: Đúng là ma quỷ
Từ Sơ Niệm kiếm một cái ghế nhỏ đặt ở góc, Châu Châu ngồi lên, tay nắm chặt con lợn nhỏ, tò mò nhìn quanh. Trẻ con không thể cưỡng lại mấy thứ lấp lánh, Châu Châu nhìn chằm chằm vào mấy món trang sức trong tủ trưng bày.
Từ Sơ Niệm lấy cuốn sách tranh trong túi ra đưa cho con, lại đặt cốc nước hoạt hình mang từ nhà sang bên cạnh, con bé liền ngoan ngoãn ngồi đợi cô làm việc.
Mọi người thỉnh thoảng lại liếc nhìn cục nếp nhỏ trong góc, nhưng Tần Viễn ở đó nên không dám lười biếng.
“Từ Sơ Niệm, cô mang cái nhóc này đến đây làm tôi chướng mắt à?” Tần Viễn nhìn Châu Châu ngồi trong góc.
“Mặt anh to lắm hả, đòi tôi lấy bảo bối của tôi ra làm anh chướng mắt?” Từ Sơ Niệm chỉnh máy ảnh.
“Chẹp.” Tần Viễn khẽ chép miệng, “Sao ngày nào cũng không cho tôi sắc mặt tốt vậy?”
“Anh rảnh lắm hả?”
“Chê tôi phiền à.” Tần Viễn ngồi xuống cạnh cô, “Tôi đã rất kiềm chế rồi, cố gắng ít xuất hiện trước mặt cô nhất có thể.”
“Ờ.”
“Ờ?” Tần Viễn bối rối trước thái độ thay đổi một trăm tám mươi độ của cô, “Từ Sơ Niệm, cô là nghệ sĩ trình diễn à, tôi đang hứng thì cô lại làm tôi thụt à.”
“Ừ.” Từ Sơ Niệm tắt cuộc gọi đến, “Không đủ tiền đền bù hợp đồng, không thì ai muốn dây dưa với anh chứ. Huống hồ, Trường Ninh nói…”
“Chị tôi nói gì?”
Mấy câu sau cô nói nhỏ, Tần Viễn không nghe rõ, vội vàng hỏi.
Từ Sơ Niệm sững lại, mắt đầy vẻ đã hiểu, chẹp chẹp hai tiếng rồi đi lấy đồ ăn.
Tần Viễn hơi bực mình vì phản ứng thái quá của mình khi nghe đến Quý Trường Ninh.
Từ Sơ Niệm xách đồ về, “Tôi mời mọi người uống trà sữa.”
Lúc đó Tần Viễn đứng dậy, “Hôm nay chụp sớm kết thúc, mọi người nghỉ đi, chiều làm tiếp.”
“Yeah~”
Mấy anh chàng có mắt liền đến giúp xách đồ. Từ Sơ Niệm cầm một hộp bánh nhỏ ngồi xuống cạnh Châu Châu.
“Châu Châu.” Từ Sơ Niệm xoa nhẹ túm tóc của con.
Châu Châu ngước nhìn cô, dụi đầu vào tay cô.
“Tối nay về nhà bà ngoại nhé? Bà hầm móng giò cho Châu Châu ăn.” Cuối cùng, cô bổ sung, “Mẹ cũng đi.”
Châu Châu vui mừng ra mặt.
Từ Sơ Niệm đút bánh cho con. Ánh nắng bên ngoài xuyên qua khe cửa sổ chiếu vào một tia sáng. Châu Châu giơ bàn tay nhỏ ra hứng, một vệt sáng nhảy múa trong lòng bàn tay con bé. Con bé cười toe toét, nâng niu đưa đến trước mặt Từ Sơ Niệm, nhưng khi con bé rời tay khỏi chỗ đó, tia sáng trượt khỏi lòng bàn tay mũm mĩm.
Con bé lại hứng, đưa đến trước mặt Từ Sơ Niệm, lại rơi mất. Từ Sơ Niệm cắm thìa vào bánh, đặt tay mình dưới tay Châu Châu, “Châu Châu bắt được ánh sáng rồi.”
Châu Châu lúc này mới vui vẻ.
Từ Sơ Niệm đưa tay lau vụn bánh bên miệng con, “Thành mèo hoa rồi.”
Cô cười, rực rỡ như hoa xuân, cả trường quay trang hoàng lộng lẫy cũng trở nên lu mờ.
Tia sáng nhảy múa trong tay Châu Châu là thứ ánh sáng duy nhất lọt vào studio, nhưng Từ Sơ Niệm còn chói lóa hơn cả tia sáng ấy. Khi cô mắng người, đôi mày sinh động, khi thấy người bị mắng nghẹn lời, vẻ ranh mãnh và đắc ý trong mắt cô không giấu nổi.
“Tiểu Tần tổng, của anh đây.”
Giọng cấp dưới kéo Tần Viễn về thực tại, anh thu hồi tầm mắt khỏi Từ Sơ Niệm, đưa tay nhận lấy, “Cảm ơn.”
Nhận lấy, anh uống một ngụm lớn, kìm nén những suy nghĩ hỗn loạn trong lòng.
Trước đây bị cô quấn lấy phiền muốn chết, giờ ánh mắt lại vô thức dừng lại trên người cô.
Đúng là ma quỷ.
