Chương 80: Coi ông chủ của bọn tôi như chó mà chơi
Cảnh quay cuối cùng kết thúc, Từ Sơ Niệm xoa xoa cái cổ mỏi nhừ, Đại Thành ngồi xuống bên cạnh cô.
“Xong rồi à?”
“Ừm, xong rồi.” Cô lật xem tấm ảnh cuối cùng, hài lòng giao máy ảnh lại cho đội ngũ hậu kỳ chuyên nghiệp hơn.
Từ Sơ Niệm tẩy trang xong, ngồi trong phòng trang điểm của Đại Thành.
Đại Thành tấm tắc khen làn da của cô, “Cô thường dưỡng da kiểu gì thế? Trắng mịn như trứng gà bóc vậy.”
Vừa mịn vừa mềm.
Từ Sơ Niệm cười gượng hai tiếng.
“Sếp bảo cô đề xuất yêu cầu, sao cô lại từ chối?” Đại Thành vừa thuần thục làm bước dưỡng da trước khi trang điểm cho cô, vừa hỏi.
“Tôi không có chí hướng đó.” Từ Sơ Niệm trả lời ngắn gọn.
Đại Thành bật cười, “Công ty to như Tần Thị cũng không giữ nổi cô à?”
Từ Sơ Niệm không nói gì, Đại Thành tự suy diễn: “Tuy cậu Tần nhà ta nổi tiếng ăn chơi, chẳng ra gì, nhưng đúng chuẩn cao giàu đẹp trai, vừa ngầu vừa lãng tử. Nếu cậu ấy thích đàn ông thì tôi đã tán rồi.”
“Mẫu người lý tưởng của tôi không phải dạng đó.”
“Thế mẫu lý tưởng của cô là… là chồng cô hả?” Mặt Đại Thành nhăn nhó không biết nói sao.
“Ừ, đúng đấy.” Từ Sơ Niệm gật đầu chẳng hề né tránh, “Tôi thích anh ấy từ năm 18 tuổi, đã thích suốt bao nhiêu năm rồi.”
Đại Thành xuýt xoa một tiếng, rồi xoa bóp mặt cô một hồi.
“Chẹp, làm gì đấy!” Từ Sơ Niệm bị anh bóp đau.
“Cũng có phải dao kéo đâu nhỉ? Cô đẹp thế này thì ai nhìn cũng phải theo đuổi mới đúng chứ.”
Từ Sơ Niệm nhớ lại chuyện thầm thương hồi cấp ba, hơi chua xót, “Ai mà biết được, biết đâu người ta không thích mẫu người như tôi.”
Đại Thành thường im lặng trước những người yêu đương mù quáng như cô, nhưng lần này anh nói: “Thế thì đổi người khác mà thích, thế nào cũng có người vừa mắt. Hay là chọn sếp của bọn tôi đi, nhìn tình hình hiện tại thì cô coi ổng như chó mà chơi còn có khả năng hơn ấy.”
“Không.”
Đại Thành bất lực thở dài, nếu mà khuyên được mấy người yêu đương mù quáng thì anh đã mở lớp dạy rồi.
“Thôi được.”
Một tiếng sau.
Từ Sơ Niệm nhìn người trong gương. Đại Thành được fan thân mật gọi là “bạn thân của chị em” vì anh có thể kéo độ phù hợp giữa lớp trang điểm và nét mặt tự nhiên lên mức tối đa.
Cái hay nhất là nhìn như chẳng đánh gì, nhưng trông đã khác hẳn. Từ Sơ Niệm chưa bao giờ thử kiểu trang điểm gợi cảm đến thế, đúng như Đại Thành nói, chớp mắt một cái cũng toàn điện.
Đuôi mắt kéo xéo lên như một cái móc câu, suýt thì câu luôn trái tim của chính cô.
Đại Thành búng tay một cái, “Bé yêu à, tôi sắp yêu cô mất rồi, đẹp xuất sắc.”
“Đại Thành, đệ đệ bái phục bái phục.”
Đại Thành bị cô chọc cười, “Cô có nền tảng tốt, vẽ đại cũng đẹp. Thôi được, chiến bào của chúng ta đến rồi, mặc vào đi, tối nay cô sẽ đốn tim cả đám!”
Hai người từ phòng trang điểm bước ra, trợ lý của Tần Viễn cầm tài liệu đi vào, “Mọi người ở lại một chút, tối nay có một nghệ sĩ bị réo tên, bên PR đã đưa phương án, kế hoạch thay đổi, ngày mai đổi người quay, quyết định đột xuất. Vậy mọi người bàn bạc lịch quay ngày mai, mọi người vất vả, tí nữa Tổng Giám đốc Tần mời ăn khuya.”
Cả phòng rên rỉ ầm ĩ.
Đại Thành huých khuỷu tay vào Từ Sơ Niệm, “Bên cô có kịp không?”
“Tôi không sao. Kế hoạch ban đầu là tôi đến công ty anh ấy đợi anh ấy tan làm, giờ muộn một chút cũng không sao. Tuy…” Cô ngập ngừng, “nhưng tôi muốn nộp một bài làm ưng ý, coi như không phí cơ hội này.”
Trong mắt Đại Thành lóe lên tia tán thưởng, miệng anh động đậy, cuối cùng chỉ thở dài một tiếng.
Vợ tốt thế này, thằng chồng chết tiệt kia còn không biết trân trọng. Yêu đương mù quáng không nên tí nào, không nên tí nào.
