Chương 46: Được voi đòi tiên
“Qua đây kỳ lưng cho tôi.”
Người đàn ông xoay người, hai tay khoanh lại, nằm sấp trên thành hồ, lười nhác nói: “Không qua cũng được, đưa huyền tinh ra đây, còn cả giấy tạm trú của cô và tên thiên phú giả không biết điều kia nữa, đều sẽ bị giữ lại ở đây. Hai người có thể ra ngoài khu an toàn chơi, tiện thể trải nghiệm xem thế nào là quân đoàn zombie biến dị.”
“Vô sỉ! Ngoài uy hiếp tôi ra, anh còn biết làm gì nữa?” Trầm Tế Sở tức giận.
“Tùy cô, tự mình chọn đi.”
Trầm Tế Sở hít một hơi thật sâu, lề mề một lúc lâu mới chịu động đậy. Cô tiện tay cầm một cái khăn lau nhặt bên cạnh, đập lên lưng anh. Vừa định động tay thì thấy đầu ngón tay anh móc một sợi dây màu hồng, hơi dùng sức một chút, thứ dưới nước nổi lên.
Trầm Tế Sở nhìn rõ thứ đó xong, mắt liền trợn tròn, đưa tay muốn giật lại, nhưng động tác của anh nhanh hơn. Anh cầm mảnh vải đã thấm nước kia, vo vào lòng bàn tay, sau khi co lại chỉ còn một cục nhỏ xíu, nằm gọn trong bàn tay to lớn của anh, chẳng đáng là gì.
“Trả tôi đây!”
Người đàn ông không quay đầu lại, “Cất cái khăn lau rách kia của cô đi.”
“Vậy tôi lấy gì kỳ lưng cho anh?”
“Dùng tay, hoặc cái này.”
Anh ném mảnh vải trong lòng bàn tay qua.
Trầm Tế Sở mặt đỏ bừng, tay nắm chặt mép áo lót của mình, muốn mắng mà không dám lên tiếng.
Thứ vừa nãy anh móc lên, chính là dây áo lót của cô.
Tên biến thái chết tiệt này!
Trầm Tế Sở không còn cách nào, nghiến răng, chỉ đành giơ một tay lên kỳ lưng cho anh.
Nếu đây là cái gọi là tiền lãi, cô cam lòng chịu đựng.
Chẳng phải chỉ là kỳ lưng thôi sao? Trước đây đi nhà tắm công cộng, còn có bao nhiêu bà cô kỳ lưng cho cô, mấy đứa bạn cùng phòng cũng kỳ qua lại cho nhau, kiểu không kỳ tróc một lớp bẩn thì không được ra khỏi nhà tắm ấy.
Cô dùng tay không bị thương, nhưng vẫn không có sức, thêm việc chưa ăn gì, kỳ được hai cái đã mệt, không đành phải đổi tay làm tiếp.
Bàn tay nhỏ nhắn mềm mại như không xương lại hơi lạnh, tùy tiện xoa bóp trên sống lưng. Hạ Xuyên Dã nằm sấp trên thành hồ, cảm thấy hơi ngứa, lại có chút nóng. Cô kỳ không mạnh, cũng không ác miệng như đám người trong quân đội, nhưng anh lại khá hưởng thụ, dễ chịu vô cùng, chỉ là thiếu một chút nghiêm túc.
Lông mi Trầm Tế Sở vẫn còn vương nước, cúi mắt, trông rất ngoan ngoãn, nhưng thực ra trong lòng chửi anh không ngừng, mỗi lần kỳ một cái là cô lại lầm bầm một câu.
Mãi đến khi mắng mỏi, cô mới im lặng, đầu ngón tay cảm nhận được những chỗ lồi lõm trên lưng anh, còn có mấy vết sẹo dài hơn cả bàn tay cô, động tác khựng lại.
Người đàn ông cảm nhận được sự khựng lại của cô, đôi mắt vốn đang nhắm nghiền từ từ mở ra, “Tiếp tục đi.”
Trầm Tế Sở lúc đầu còn tức giận vì sự thô lỗ và ngang ngược của anh, nhưng lúc này đã bình tĩnh lại không ít. Nhìn những vết sẹo chi chít trên lưng anh, cô dần không còn cố ý dùng sức để trả đũa nữa.
Hạ Xuyên Dã không quay đầu lại, nhưng lại như biết được lúc này cô đang nghĩ gì, trên mặt có biểu cảm gì: “Không có sức nữa à? Hay là, sợ rồi?”
Trầm Tế Sở nói: “Tôi sợ gì chứ……”
“Zombie.”
“Cùng lắm thì chết, có gì đáng sợ.”
“Vết sẹo trên lưng tôi, vết dài nhất, chính là do zombie dùng dao chém.” Giọng anh không mặn không nhạt: “Năm mươi năm trước, tôi dẫn đội hai đi cứu một nhóm người bị vây khốn. Đợt zombie đầu tiên xuất hiện biến dị, quân đoàn zombie biến dị giết chóc điên cuồng, thực lực tăng vọt. Tôi bị thương trong lúc cứu viện. Khi đó đội hai xuất phát tổng cộng một trăm người, trở về kể cả tôi chỉ có năm người, coi như là một bài học.”
Đầu ngón tay Trầm Tế Sở cẩn thận chạm vào từng vết sẹo trên lưng anh, mỗi một chỗ dường như đều khiến cô có thể tưởng tượng ra, trên chiến trường, anh đã giết ra khỏi vòng vây như thế nào.
Cô im lặng, hồi lâu không nói gì.
Đột nhiên người đàn ông lại lên tiếng: “Sờ nghiện rồi à?”
Trầm Tế Sở giật mình tỉnh lại, rụt tay về, muốn chìm xuống nước.
“Một vết sẹo là một bài học.”
Anh xoay người lại, trước ngực còn có một vết sâu đến mức dù đã hồi phục, da đã liền lại, vẫn không thể biến mất, màu nâu sẫm.
Xung quanh là một mảng lỗ kim dày đặc.
Cô chỉ để lộ phần đầu trên mặt nước, ánh mắt nhẹ nhàng nhìn anh: “Vì sao zombie lại xuất hiện biến dị vào năm mươi năm trước?”
Hạ Xuyên Dã nói: “Hiện tại chưa có kết quả thí nghiệm chính xác nào giải thích được, suy đoán duy nhất là, ý thức trong cơ thể chúng từng bị đánh thức, lại rất nhanh bị đè xuống, trở thành vật chủ của virus cấp cao, không ngừng biến dị thành zombie.”
Đôi mắt đẹp của Trầm Tế Sở hơi kinh ngạc, “Ý thức từng bị đánh thức, có phải nói rằng, có khả năng cứu được, chỉ cần nắm bắt thời cơ.”
Hạ Xuyên Dã dựa vào thành hồ, “Cũng có thể nói như vậy.”
Trầm Tế Sở gật gật đầu, thấy ánh mắt anh trầm xuống nhìn chằm chằm mình, cô vội nói: “Kỳ đủ rồi chứ? Tiền lãi trả xong rồi, tôi đi đây……”
Còn chưa kịp xoay người, trên cổ tay cô lại bị quấn lấy thứ gì đó. Cô thực sự sợ xúc tu, giơ tay lên xem, thì ra là một sợi dây leo màu xanh lục có nở một đóa hoa nhỏ màu vàng, vừa mảnh vừa non, còn đưa hoa đến lòng bàn tay cô.
Khóe miệng cô theo bản năng mím lại, sau đó liền bị người đàn ông phía sau áp tới khóa chặt trong lòng.
“Cái này tổng được rồi chứ.” Anh từ phía sau áp sát vành tai cô, lại mắng một câu, “Mẹ nó, hoa gì mà nở bậy bạ thế.”
Dây leo quấn quanh đầu ngón tay Trầm Tế Sở mấy vòng, để lại bông hoa rồi tự rụt về.
Trầm Tế Sở bị anh áp sát, trong nháy mắt liền bắt đầu không tự chủ được nóng lên. Cô cẩn thận cầm bông hoa, “Dị năng của anh ngay cả bản thân còn quản không được à? Anh mắng người ta làm gì?”
Dị năng mà còn có ý thức của riêng mình sao?
Cô kinh ngạc đến mức suýt nữa không cầm vững bông hoa trong tay.
Đột nhiên, cằm bị anh nắm lấy, hơi nghiêng sang một bên. Hạ Xuyên Dã nhìn chằm chằm khuôn mặt trắng nõn của cô, bị cảm giác mềm mại non mịn của cô chạm đến, ánh mắt chậm rãi di chuyển xuống, dừng lại vài giây trên đôi môi đang kiều diễm ướt át của cô.
Ai mà nhịn được chứ, Hạ Xuyên Dã anh chắc chắn phải bội phục vài phần.
Dù sao anh cũng không nhịn nổi.
Hạ Xuyên Dã cúi đầu hôn lên, đôi môi mỏng day nghiến trên làn môi đỏ rực kia, điên cuồng lại như sói đói hổ đói mà chiếm đoạt.
Mấy hiệp qua lại, Trầm Tế Sở đã chống đỡ không nổi, chân mềm nhũn, suýt nữa ngã xuống nước.
Anh rảnh tay vớt lấy eo nhỏ mềm mại của cô, áp sát vào lồng ngực mình, “Vừa nãy chút đó, tính là tiền lãi gì chứ?”
Đầu óc Trầm Tế Sở trống rỗng, chỉ kịp đẩy cái đầu đang áp tới của anh, hơi thở không ổn định: “Anh…… đừng có được voi đòi tiên……”
“Được voi đòi tiên?” Hạ Xuyên Dã vỗ một cái vào phần mông tròn trịa mềm mại của cô, “Cừu non tự mình đưa tới miệng sói, ra khỏi cánh cửa này, có ai có thể bảo vệ cô? Đây là C1 chứ không phải C3, cô thật sự nghĩ dị năng giả ở C1 đều ăn chay à? Ngay từ lúc vào thành, đã có vô số ánh mắt đang ngấm ngầm nhìn chằm chằm miếng thịt ngon này của cô rồi.”
