Chương 17: Cô ấy bị dị ứng với lãng mạn
Trì Niệm đang phỏng vấn tại tập đoàn mỹ phẩm Kỳ Lệ, người tiếp đón cô là phó tổng giám đốc Trương Khang.
Xem qua lý lịch làm việc của Trì Niệm, cộng với mấy tin đồn râm ran mấy hôm nay, Trương Khang đẩy nhẹ gọng kính: “Cô Trì, thành tích của cô rất ấn tượng đấy. Tài năng như cô mà vào công ty chúng tôi, có khi nào là dùng dao mổ trâu để giết gà không?”
“Phó tổng Trương quá khen rồi. Tôi làm việc chưa lâu, kinh nghiệm chưa nhiều, còn nhiều điều phải học hỏi.” Trì Niệm bình thản đáp lời. Ở thành phố Lâm Kinh có rất nhiều công ty có vị trí phù hợp với cô, nhưng không ít chỗ là chỗ quen biết. Nếu đi phỏng vấn, khả năng đậu rất cao, nhưng kiểu gì cũng có tiếng là đi cửa sau.
Công ty Kỳ Lệ hoàn toàn xa lạ, nếu có thể làm việc ở đây, áp lực sẽ giảm bớt tương đối, lời ra tiếng vào cũng ít hơn.
Hơn nữa, bốn năm về nhà họ Tiêu cũng đủ mệt rồi, nên cô định kiếm một công việc nhẹ nhàng, coi như nghỉ ngơi, vừa không ảnh hưởng đến chuyện kiếm tiền, chỉ là lương hơi thấp thôi.
“Cô Trì nói đùa rồi. Tôi cũng từng nghe tiếng cô lẫy lừng mà.” Trương Khang im lặng một lát: “Cô Trì, tôi có thể tò mò hỏi một câu không? Sao cô không vào công ty của nhà họ Tiêu? Mà cô còn là cổ đông của Bảo Thác, như vậy cô có còn thời gian rảnh để lo công việc khác không?”
“Cổ phần Bảo Thác tôi đã bán rồi. Từ trước đến giờ tôi cũng chưa từng có ý định vào công ty nhà họ Tiêu. Bây giờ tôi là người tự do, không phải quá cần việc làm, nhưng có việc để làm, không để bản thân rảnh rỗi, cũng rất tốt.”
Sau một hồi trò chuyện chi tiết, Trương Khang rất hài lòng, đứng dậy bắt tay Trì Niệm: “Vậy cô Trì, chúc chúng ta hợp tác vui vẻ. Khi nào cô có thể đi làm?”
“Ngày mai là được ạ.”
“Tốt, hôm nay tôi cho người chuẩn bị hợp đồng lao động.”
“Cảm ơn phó tổng Trương đã cho tôi cơ hội. Tôi sẽ làm việc thật tốt.”
Hai người bắt tay, coi như chuyện đã xong.
Đúng lúc này, điện thoại của Trì Niệm reo lên, là số lạ.
“Xin lỗi, tôi nghe điện thoại một chút.” Trì Niệm bước sang bên nghe máy: “Alo, ai đấy ạ?”
Đầu dây bên kia vọng ra giọng nói có phần gấp gáp của Nhậm Tùng, bảo rằng Lâu Tây Yến không khỏe.
“Được, tôi biết rồi.” Trì Niệm cúp máy mà vẫn thấy khó hiểu. Lâu Tây Yến không khỏe thì tìm bác sĩ chứ, tìm cô có ích gì?
Cô có biết chữa bệnh đâu.
“Cô Trì, nếu cô bận thì tôi không giữ lại nữa. Ngày mai tôi mời cô ăn cơm.”
“Hẹn gặp lại phó tổng Trương.”
Trợ lý tiễn Trì Niệm ra về, quay lại hỏi Trương Khang: “Phó tổng, cô ấy vừa vào đã làm giám đốc bộ phận tiếp thị, thế này không ổn lắm đúng không ạ?”
Không nói gì khác, Trì Niệm còn quá trẻ, mới hai mươi hai tuổi, e rằng những người khác trong công ty sẽ không phục.
“Cậu biết gì? Trì Niệm được đánh giá rất cao trong giới. Đừng nhìn cô ấy nhỏ tuổi, mối quan hệ của cô ấy đều tự tay xây dựng, hợp tác qua lại với mấy gia tộc hàng đầu.”
Nếu không có bản lĩnh thực sự, sao có thể kết nối với nhiều gia đình quyền quý như vậy?
Chỉ riêng một bữa tiệc cách đây một tháng, không một ai mời rượu Trì Niệm, cũng đủ thấy cô ấy không hề đơn giản.
Thử hỏi có bữa tiệc thương mại nào mà nói không uống là thật sự không uống?
Mấy năm trước, vị đại thiếu gia nhà họ Lâu kia vì tiếp khách mà uống đến thủng dạ dày phải nhập viện, vậy mà Trì Niệm có thể không động đến một giọt rượu, đủ thấy cô ấy thiếu gì thủ đoạn.
…
Trì Niệm lái xe về Tây Hà Tiểu Trúc.
Vừa bước vào cửa đã thấy Lâu Tây Yến ngồi dưới giàn hoa, cả người mặt mày tái nhợt không ra gì, mồ hôi lấm tấm như hạt đậu lăn dài, hai tay buông thõng bên xe lăn nổi đầy gân xanh, hơi run rẩy.
Đây là phát bệnh gì thế?
“Đã như thế này rồi, sao không đi bệnh viện?” Trì Niệm hỏi Nhậm Tùng: “Đã hỏi bác sĩ chưa?”
Nhậm Tùng mím môi, nói: “Là… nghiện thuốc lá tái phát ạ.”
Trì Niệm ngẩn người: “…”
Nghiện thuốc lá mà dữ dội vậy sao? Sao giống như nghiện ma túy vậy?
À phải rồi, thuốc lá cũng là một loại chất kích thích, trên mỗi bao thuốc đều ghi ‘hút thuốc có hại cho sức khỏe’.
Nhưng người hút thuốc chẳng ai quan tâm.
“Đại thiếu gia nghiện thuốc rất nặng. Thời gian này đang cố gắng cai, nhưng mỗi lần không chịu nổi lại hút. Hôm nay bác sĩ nói mấy câu khiến anh ấy rất lo, nên kiên quyết không hút. Anh ấy…”
Nhậm Tùng còn muốn giải thích thêm, thì thấy Lâu Tây Yến tiều tụy giơ bàn tay đầy gân xanh lên, nắm lấy cổ tay Trì Niệm, giọng yếu ớt: “Em về rồi à? Làm xong việc rồi?”
Nhậm Tùng biết, bây giờ không cần mình nữa, liền lặng lẽ lui ra.
“Ừm, xong rồi.”
Trì Niệm rút tay về, rồi lục tung túi xách một hồi, tìm ra viên kẹo bạc hà xanh duy nhất còn sót lại. Cô bóc vỏ rồi đút cho Lâu Tây Yến: “Ba… ba nuôi tôi trước đây cai thuốc cũng ăn cái này, bảo là giảm cơn thèm.”
Đây là loại kẹo bạc hà đậm đặc, vừa cho vào miệng đã thấy một luồng lạnh buốt, vị the xộc thẳng lên mũi, rất tỉnh táo. Lâu Tây Yến rùng mình một cái, cổ họng toàn mùi bạc hà, hơi cay.
“Sao rồi? Có quen không?” Trì Niệm vẫn còn đang khom lưng, thấy mặt anh nhăn nhó, cau mày. Có người không chịu nổi mùi vị này.
“Cũng tạm.” Lâu Tây Yến nói, rồi đưa tay ôm lấy eo Trì Niệm.
Trì Niệm theo bản năng kháng cự, giãy giụa, lại nghe thấy giọng anh: “Lại gần một chút, vừa ra mồ hôi, lạnh quá.”
“Để tôi đi lấy chăn cho anh.”
“Không cần.” Người đàn ông từ chối, mạnh mẽ ôm cô vào lòng. Trì Niệm bất đắc dĩ, phải quỳ một gối lên chân anh, để mặc anh ôm như vậy.
Một lúc lâu sau, Trì Niệm thấy tê chân, bên tai lại vọng ra giọng Lâu Tây Yến.
Anh nói: “Niệm Niệm, trên người em thơm quá.”
Trì Niệm vừa khóc vừa cười, nghiêm túc giải thích: “Tối qua em dùng sữa tắm và dầu gội của anh đấy.”
Lâu Tây Yến cứng họng: “…”
Sao cô ấy lại như vậy chứ? Anh như hòn đá cố gắng tạo lãng mạn, còn cô ấy thì bị dị ứng với lãng mạn.
Không chỉ vậy, cô còn đàng hoàng hỏi anh: “Anh đỡ hơn chút nào chưa? Có thể buông em ra được không? Chân em tê rồi.”
Đồng thời, trong lòng Trì Niệm đã có kết luận.
Lâu Tây Yến ở nhà họ Lâu chắc hẳn rất khổ sở, anh ấy thiếu thốn tình cảm, thiếu sự quan tâm, nếu không thì không thể nào hiểu được tại sao lúc này nhất định phải ôm một người.
“Xin lỗi.” Lâu Tây Yến vội buông tay, vừa rồi chỉ lo cảm xúc của mình, quên mất cô đang đứng, bị anh ôm trong tư thế này nhất định rất khó chịu.
Vòng tay quanh eo biến mất, Trì Niệm đứng dậy ngay.
Kết quả là cả hai chân đều tê cứng, như có hàng vạn con kiến bò lên, tê dại đến mức đứng không vững, vừa đứng lên đã ngã.
“Cẩn thận.” Lâu Tây Yến nhắc nhở, và đưa tay đỡ, ai ngờ dùng lực quá tay, lại kéo cô vào lòng mình.
Lần ngã này rất đột ngột, Trì Niệm sợ làm anh bị thương, liền đưa tay chống lên vai anh để khỏi đổ ập xuống. Ai ngờ trong lúc giằng co, xe lăn bị đẩy lùi về sau một chút, khiến tay cô chống hụt, rơi thẳng vào vị trí dưới bụng Lâu Tây Yến khoảng ba tấc.
“Suýt… ưm…”
Lâu Tây Yến cũng không kìm được, cảm giác như linh hồn bị nắm lấy, cơ thể cứng đờ ngay lập tức, vẻ mặt trên khuôn mặt cũng chẳng biết nên diễn tả thế nào.
Cúi đầu xuống, liền thấy ‘cậu nhỏ’ của mình đang bị cô nắm gọn trong tay.
Mùa hè quần áo mỏng, cách một lớp vải vẫn có thể cảm nhận được nhiệt độ lòng bàn tay cô. Cơ thể thành thật của Lâu Tây Yến lập tức đưa ra phản ứng trực tiếp nhất…
