Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Hôn Nhân Thế Gia: Cưới Nhầm Người, Đổi Cả Vận Mệnh > Chương 43

Chương 43

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

043 Một cái tát

 

Ô Niệm Niệm cởi chiếc áo lụa bên ngoài, ôm một nắm nhỏ quả tầm ruột mà Ô Kiến Nghiệp vừa hái, trước tiên đưa cho Tô Mạt Ngân một quả, cười hì hì nói: "Con đã bảo mẹ đừng lo lắng vớ vẩn mà, bố vẫn còn trẻ chán, hái mấy quả tầm ruột nhẹ nhàng như không."

 

Tô Mạt Ngân cười chấm vào chóp mũi cô: "Cái con bé này chỉ biết sai bảo bố mày, cả nhà này chỉ có mày sai được ổng thôi."

 

Ninh Hạo bế bé Nữu Nữu đứng dưới gốc cây, Ô Na cầm một quả tầm ruột trêu chọc bé.

 

Nghe vậy, cô cười nói: "Bố, nếu bố thiên vị thế này con không vui đâu nhé."

 

Ô Kiến Nghiệp đỡ thang đi xuống, Tô Mạt Ngân vội vàng đến cầm khăn tay lau mồ hôi cho ông.

 

Ô Kiến Nghiệp nhìn con gái lớn: "Bố thiên vị chỗ nào, những thứ con học được ở công ty chẳng phải bố đều cầm tay chỉ dạy sao. Hử?"

 

Ô Na cười to: "Con là trâu ngựa làm việc cho mấy đứa em thôi."

 

Tô Mạt Ngân nhìn cô: "Trâu với ngựa gì chứ, con là chủ nhân tương lai của cái nhà này, đợi khi bố con già rồi, con phải kế nghiệp ổng."

 

Ô Na cười.

 

Đó là sự thật hiển nhiên.

 

Ô Niệm Niệm ôm tầm ruột chạy về phía Ô Na, bóc một quả đút cho cô: "Nào, em nịnh chị trước, sau này khỏi phải phấn đấu."

 

Ô Na nghiêng đầu, vừa đưa tay đón quả tầm ruột vừa đập vào người Ô Niệm Niệm: "Cút cút cút, son môi của chị sắp bị dính hết rồi đây!"

 

"Em tự tay bóc đấy, ăn nhanh đi!"

 

"Ô Niệm Niệm, tao thấy mày lại ngứa da rồi đúng không!"

 

Hai người lại ầm ĩ lên.

 

Bé Nữu Nữu ở bên vỗ tay cười ngô nghê.

 

Tô Mạt Ngân đã quen với cảnh chúng nó ầm ĩ thế này.

 

Ô Kiến Nghiệp cười khà khà, quay đầu nhìn thấy Ô Đường đang đứng không xa.

 

Giữa mùa hè, cô đứng dưới nắng, nhìn về phía này.

 

Chỉ có một mình cô.

 

Ô Kiến Nghiệp cau mày.

 

Tô Mạt Ngân thấy vậy liền ra hiệu cho ông, bảo ông kìm cảm xúc lại, bà vẫy tay gọi Ô Đường.

 

Ô Kiến Nghiệp thở dài: "Biết ngay là với cái tính trầm lặng như hũ nút của nó thì không làm nên trò trống gì mà."

 

Tô Mạt Ngân nói: "Đừng nói nữa, tí nữa Đường Đường nghe thấy."

 

Ô Niệm Niệm tò mò: "Chuyện gì thế ạ?"

 

"Không liên quan đến con, đừng hỏi." Ô Na buông cô ra, nói: "Chị hai con về rồi, cầm quả tầm ruột của con sang cho chị ấy một quả."

 

Ô Niệm Niệm trợn mắt: "Cho chó ăn còn hơn cho chị ấy, bố hái cho con mà."

 

Cô và Ô Đường vốn không ưa nhau.

 

Ô Na lắc đầu, cũng đã quen.

 

Khi Ô Đường đi tới, Tô Mạt Ngân lấy từ chỗ Ô Niệm Niệm một quả tầm ruột đưa cho cô, giọng đầy yêu thương:

 

"Con ngốc, đứng dưới nắng có nóng không, không gọi con thì con không biết lại đây à? Về lúc nào thế?"

 

Ô Đường cụp mắt nhìn quả tầm ruột, nhận lấy: "Vừa về ạ."

 

Ô Niệm Niệm bĩu môi: "Lần này sinh nhật bé Nữu Nữu, không biết có người nào đó lại keo kiệt đến mức không có chút biểu hiện gì chứ nhỉ?"

 

Cô nói móc, rõ ràng là đang ghim chuyện lần trước Ô Đường không tặng quà cho mình.

 

Ô Đường nhìn Ô Niệm Niệm, giọng bình thản nhưng không nhường nhịn:

 

"Không keo kiệt, chỉ là không muốn cho em thôi."

 

Ô Niệm Niệm nổi khùng lên: "Chị!"

 

Cô tủi thân quay sang nhìn Ô Kiến Nghiệp, chỉ vào Ô Đường mách tội: "Bố, bố xem chị ấy kìa, vừa về đã kiếm chuyện với con!"

 

Ô Kiến Nghiệp hắng giọng: "Nhường em một chút, bao nhiêu năm rồi còn chưa học được à?"

 

Ô Đường hơi mím môi, không nói gì.

 

Tô Mạt Ngân trừng mắt nhìn Ô Kiến Nghiệp: "Thôi, hôm nay cả nhà sum họp vui vẻ, đừng bày cái uy gia trưởng ra nữa, đều là con cái như nhau, có gì mà nhường với chẳng nhường!"

 

Ô Kiến Nghiệp thở ra một hơi qua mũi, nhìn mọi người nói:

 

"Đi thôi, sắp trưa rồi, đừng đứng đây nữa."

 

Ông quay người bỏ đi.

 

Những người khác cũng theo Ô Kiến Nghiệp đi.

 

Tô Mạt Ngân vỗ mu bàn tay Ô Đường: "Nếm thử quả tầm ruột mới ra năm nay đi, Niệm Niệm nó còn tính trẻ con, lát nữa lúc nó không để ý mẹ sẽ lấy thêm cho con mấy quả."

 

Hàng mi dài của Ô Đường khẽ run.

 

Cô không dễ dàng bị qua chuyện như Tô Mạt Ngân tưởng, mà đột nhiên hỏi: "Sao phải lúc nó không để ý? Mấy quả tầm ruột này là của riêng nó à?"

 

Tô Mạt Ngân sững lại.

 

Bà há miệng, một lúc lâu sau mới hỏi: "Đường Đường, hôm nay con làm sao thế? Ở ngoài bị ấm ức à? Hay là Ngu Kính Trầm bắt nạt con?"

 

Tô Mạt Ngân lại một lần nữa khéo léo đánh trống lảng.

 

Sự quan tâm tha thiết trong mắt bà không phải giả, tình mẫu tử với khả năng của Tô Mạt Ngân thì không thể giả vờ được.

 

Bà thực sự rất quan tâm Ô Đường, và cũng thực sự bênh vực Ô Niệm Niệm.

 

Mỗi lần Ô Đường đối diện với Tô Mạt Ngân, cô đều cảm thấy tim mình hơi nhói.

 

Ánh nắng quá gắt, dù đứng dưới gốc cây vẫn làm Ô Đường không mở nổi mắt.

 

Cô cúi đầu, không tiếp tục gây sự nữa: "Không ạ, chắc là tối qua con ngủ không ngon."

 

"Tối nay có ở nhà không?" Tô Mạt Ngân nói: "Nếu không ở thì trước khi đi nhớ mang theo tinh dầu thơm, mẹ để trong phòng ngủ cho con rồi, dùng để ngủ cho ngon."

 

Ô Đường gật đầu: "Vâng ạ."

 

Tô Mạt Ngân kéo cô đi.

 

Trước khi đi, Ô Đường ngoảnh đầu nhìn lại cây tầm ruột sum suê kia.

 

Tâm trí cô chợt bị kéo về một mùa hè nhiều năm trước.

 

Hồi đó quan hệ giữa Ô Đường và Ô Niệm Niệm chưa đến mức nói được hai câu là cãi nhau như bây giờ, tạm gọi là hòa thuận, thỉnh thoảng cũng quan tâm lẫn nhau.

 

Năm ấy hai đứa đều còn nhỏ.

 

Ô Niệm Niệm muốn ăn tầm ruột, nhưng vì mới khỏi bệnh nên Tô Mạt Ngân không cho phép, người làm cũng không hái cho nó.

 

Ô Niệm Niệm liền đi tìm chị cả, nhưng chị cả đang làm bài tập, thế là nó tìm Ô Đường.

 

Ô Đường nửa đêm lén bắc thang trèo lên hái cho nó rất nhiều.

 

Tối hôm trước Ô Niệm Niệm còn ôm cô nói cô là người chị tốt nhất trên đời, kết quả hôm sau Ô Niệm Niệm vì ăn nhiều tầm ruột quá bị đau bụng phải đưa vào bệnh viện.

 

Ô Kiến Nghiệp giận điên lên, hỏi ai đã hái tầm ruột cho Ô Niệm Niệm.

 

Ô Niệm Niệm nói, là chị hai.

 

Thế là Ô Đường nếm trải cái tát đầu tiên trong đời.

 

Nó đau đến mức nào cô đã quên rồi, chỉ nhớ lúc đó Ô Kiến Nghiệp tát một cái khiến má trái cô sưng vù, bên tai ù ù.

 

Thế là Ô Đường bị ù tai không ngớt cũng được đưa vào bệnh viện.

 

Cô thậm chí không có cơ hội giải thích.

 

Thực ra tối hôm đó Ô Đường rất bất ngờ và vui vì Ô Niệm Niệm vốn không thân thiết với mình lại đến tìm cô, số tầm ruột hái được ban đầu cô định chia cho chị cả và em út, ba người cùng ăn, nhưng Ô Niệm Niệm tham ăn, tự mình ăn hết sạch.

 

Ô Đường lại hái thêm ít tầm ruột cho chị cả nếm thử, chị cả cười xoa đầu Ô Đường, nói vẫn là Đường Đường tốt nhất.

 

Thế nhưng quay đầu chị cả lại lén nhét tầm ruột cho Ô Niệm Niệm tham ăn.

 

Nghĩ kỹ lại, Ô Đường cũng không phải chưa từng cố gắng cải thiện mối quan hệ giữa họ.

 

Nhưng Ô Na nhận được đủ tình yêu thương từ bố mẹ, cô không ngại chia sẻ cho Ô Niệm Niệm, thậm chí vì ngấm lâu ngày mà còn thân thiết với em út hơn.

 

Đó là sự ưu ái mà Ô Đường có cố gắng thế nào cũng không có được.

 

Hồi đó cả hai đứa trẻ trong nhà đều vào viện.

 

Ô Kiến Nghiệp bận việc công ty, chỉ có một mình Tô Mạt Ngân ở bệnh viện.

 

Người mẹ canh giữ bên giường Ô Niệm Niệm, thậm chí quên mất thuê một hộ lý cho Ô Đường bé bỏng.

 

Cũng có thể không phải quên, chỉ là giận Ô Đường đã làm Ô Niệm Niệm phải nhập viện, nên cố tình mặc kệ cô.

 

Rốt cuộc sự thật thế nào, không ai biết được.

 

Sau này Ô Đường không còn thích ăn tầm ruột nữa.

 

Cô ăn thấy không ngọt.

 

Là chua, là đắng.

 

Bao nhiêu năm nay vẫn vị ấy, chưa từng thay đổi.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích