048 Nhìn sắc mặt đoán ý
Ngu Kính Trầm rút một quả khỏi chùm quả kia.
Anh trực tiếp bóc vỏ, nước quả hơi rỉ ra, dính trên tay.
Phần thịt căng mọng của quả lộ ra.
Ngu Kính Trầm không ăn.
Anh cầm quả đã bóc vỏ, ngước mắt nhìn cô gái trước mặt đang dùng hai tay nắm lấy cành cây đầy quả, cô đứng cách đó một mét, mím môi nhìn anh.
Đột nhiên.
Người đàn ông lên tiếng, giọng trầm ấm: “Tôi có đánh em đâu, đứng xa thế làm gì, lại đây.”
Ô Đường nhón chân, chậm rãi bước tới.
Khi gần đến chỗ người đàn ông.
Anh vươn tay dài, kẹp lấy vai Ô Đường, kéo thẳng cô vào lòng.
Mạnh mẽ, tùy tiện.
Ô Đường rụt rè hỏi: “Vừa nãy… anh giận à?”
Sự bất thường vừa rồi của người đàn ông đã dọa cô.
Dưới sự lơ là thiên vị của Ô Kiến Nghiệp và sự yếu đuối hồ đồ của Tô Mạt Ngân, Ô Đường từ nhỏ đã giỏi nhất việc nhìn sắc mặt đoán ý.
Ngày qua ngày, cô càng trở nên nhạy cảm, pha chút nịnh nọt.
Dù chẳng ai trong nhà họ Ô thèm để ý đến sự nịnh nọt của cô, vì thế Ô Đường buộc phải thu mình vào cái vỏ mà cô cho là an toàn, nhưng lại bị gán cho cái mác vô duyên, không hiểu chuyện.
Ô Đường đã cố gắng hết sức để hiểu chuyện.
Tính cách cô vốn thế, rất sợ vô tình chọc giận Ngu Kính Trầm.
Người đàn ông không trả lời ngay.
Anh nghiêng đầu, nửa cụp mắt nhìn tóc Ô Đường một lúc, rồi đưa tay lấy đi một chiếc lá không biết rơi từ lúc nào trên đầu cô.
Chiếc lá bị vứt xuống, từ từ rơi trên mặt đất.
Một quả đã bóc vỏ được đưa đến bên miệng Ô Đường.
Nước quả óng ánh.
Cô ngước lên, khó hiểu.
Môi cô gái dính một chút nước quả, đôi môi hồng mềm long lanh, ánh mắt thoáng chút sợ hãi và ngơ ngác.
Ngu Kính Trầm chậm rãi nói: “Không phải muốn ăn quả sao, đưa đến tận miệng rồi còn không chịu?”
Ô Đường sững lại.
Chính khoảnh khắc ngẩn người đó khiến Ngu Kính Trầm ‘chẹp’ một tiếng, trực tiếp nâng cằm cô gái lên, đưa quả vào miệng cô.
Động tác của anh rất đơn giản thô bạo.
Thậm chí vô lễ.
Ô Đường sợ quả dính vào mặt, theo bản năng cắn một miếng.
Vị ngọt lịm lập tức lan tỏa trên môi.
Ngu Kính Trầm nhìn vẻ mặt ngơ ngác của cô, không nhịn được bật cười.
Ô Đường liếc anh một cái, nghiêng đầu né cằm khỏi tay anh.
Cô rảnh một tay định đón lấy quả: “Em tự cầm là được.”
Không ngờ chưa kịp chạm.
Tay người đàn ông cầm quả bỗng né đi.
Ô Đường ngước mắt.
Ngu Kính Trầm cười với vẻ khó đoán, nhưng hình như tâm trạng lại trở nên rất tốt.
Anh thong thả nói: “Đâu nói là cho em, chỉ cho em nếm thử thôi.”
Người đàn ông vừa nói, vừa cầm quả đã bị cắn một miếng, ăn nốt phần còn lại.
Ô Đường khẽ thở ra một hơi.
Cô hồi thần, nhận ra Ngu Kính Trầm đang trêu mình.
Ô Đường không nói gì.
Cô cúi đầu, trong miệng dường như vẫn còn vị ngọt của miếng thịt quả.
Một cảm giác khó tả.
Có lẽ tại trời quá nóng.
Chiều rời khỏi nhà họ Ô, Ô Đường gói những quả kia lại mang đi.
Trước khi đi, lúc vào phòng ngủ lấy đồ, Ô Niệm Niệm thừa lúc không ai để ý, chống tay bước tới dựa vào cửa chế nhạo cô:
“Tôi bảo sao lúc nãy chị cả không vui, cô lịch sự nhỉ, bố mẹ có biết cô dùng từ bẩn thỉu như ‘bán thân’ để sỉ nhục chị cả không?”
Ô Đường không thèm để ý.
Loại người như Ô Niệm Niệm, càng cãi càng hăng.
Ô Đường cầm lọ tinh dầu thơm trợ ngủ mà Tô Mạt Ngân đưa trên bàn lên.
Thấy vậy, Ô Niệm Niệm tiếp lời: “Tôi bảo sao mấy lọ tinh dầu này biến đâu mất, tưởng vứt rồi chứ.”
Ô Đường khựng lại: “Cô muốn nói gì?”
Ô Niệm Niệm không hề che giấu ác ý: “Tôi mất ngủ, mẹ mua tinh dầu cho tôi, tôi chê ngạt, bảo vứt đi. Bà ấy không vứt, đưa cho chị cả chị cả cũng không lấy, thế là để vào phòng cô.”
Nói xong, cô ta nhún vai rời đi.
Ô Đường đứng một mình trong phòng ngủ, cúi mắt nhìn lọ tinh dầu trong tay.
Hết lần này đến lần khác.
Sao cứ thích đem những thứ người khác không cần cho cô, rồi lại tỏ vẻ như đã chuẩn bị riêng cho cô vậy.
Dù có nói thật cũng được.
Ô Đường xoa trán, đặt lọ tinh dầu xuống.
Cô xuống lầu.
Xe đã đợi sẵn trong sân.
Là tài xế nhà họ Ô.
Chiếc Bentley Ngu Kính Trầm thường lái đỗ ở phía bên kia.
Anh chuẩn bị rời đi, Ô Kiến Nghiệp dẫn người nhà họ Ô nịnh nọt tiễn anh ra ngoài.
Dù Ô Kiến Nghiệp cười tươi, nhưng Ô Đường vẫn từ nét mặt ông ta nhận ra, bữa này chắc ông ta chẳng moi được lợi lộc gì.
Nhưng không liên quan đến cô.
Ô Đường định kéo cửa xe mình lên để đi.
Cô và Ngu Kính Trầm không cùng đường, không đi cùng nhau cũng bình thường.
Chỉ là lúc cô kéo cửa xe, anh quay lại nhìn.
Ô Đường cảm nhận được ánh mắt, ngước lên nhìn lại.
Ngu Kính Trầm không nói gì, chỉ cong ngón tay gõ nhẹ hai cái lên xe bên cạnh.
Cộc cộc.
Ý rất rõ.
Ô Đường bước tới.
Ngu Kính Trầm nói: “Lên xe.”
Anh tiện tay kéo cửa xe.
Ô Đường lên.
Tiếp đó Ngu Kính Trầm cũng lên xe.
Ann hạ cửa kính xuống, cười nhẹ nhìn Ô Kiến Nghiệp đang nịnh nọt bên ngoài: “Trời nóng thế này, không cần tiễn.”
Trán Ô Kiến Nghiệp đã lấm tấm mồ hôi.
Cửa kính lại được nâng lên, tài xế khởi động xe, nhanh chóng rời đi dưới ánh nhìn của mọi người.
Ô Đường cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Dù sao thì, Ngu Kính Trầm đã về thật.
Còn mục đích của Ô Kiến Nghiệp có đạt được hay không, không phải việc cô phải nghĩ.
Trong lòng cô như có tảng đá nặng rơi xuống, cả người mệt mỏi ngả vào ghế sau.
Rõ ràng chỉ về nhà ăn một bữa cơm, mà lại thấy rất mệt.
Nhất là Ô Niệm Niệm đã nghỉ hè.
Để tránh rắc rối không đáng có, Ô Đường sau này sẽ giảm số lần về nhà.
Giờ cô thực sự sợ tột độ những cuộc gọi từ người nhà.
Sợ rằng đằng sau sự quan tâm tưởng chừng làm cô mềm lòng ấy lại ẩn chứa những yêu cầu và mệnh lệnh mới.
Nếu thực sự không muốn quan tâm, thì cứ nói thẳng, đừng trước hết dựng lên một giấc mơ đẹp chờ Ô Đường nhảy vào, rồi sau đó hắt một gáo nước lạnh dội tỉnh cô.
Ô Đường đã thử thoát khỏi trạng thái giằng co này, nhưng lần nào cô cũng bị sự quan tâm dịu dàng của Tô Mạt Ngân lừa.
Không phải vì cô không đủ tỉnh táo.
Mà vì cô vẫn luôn ôm một tia ảo tưởng.
Dù là ngày xưa khi Ô Đường cắt đứt mối tình ngây ngô với người yêu, cô cũng đủ dứt khoát.
Nhưng đối diện với người thân ruột thịt, chỉ còn lại sự bất lực sâu sắc.
Cô khẽ nhắm mắt.
Xe chạy trên đường.
Ngu Kính Trầm quay đầu nhìn cô gái mệt mỏi.
Cô thu mình trong ghế, ngủ thiếp đi.
Tài xế liếc kính chiếu hậu: “Anh Trầm…”
“Suỵt…”
Ngu Kính Trầm đặt ngón trỏ thon dài lên môi, liếc tài xế.
Tài xế lập tức hạ giọng: “Giờ đi đâu ạ?”
Ngu Kính Trầm xem giờ, trầm ngâm một lát:
“Về công ty.”
