Thạch Lạn lấy ra một cây ngân châm, đứng dậy bước tới, cười lạnh nói: “Không biết trời cao đất dày! Chỗ cậu vừa ngồi tôi đã đặt đồ đấy, một khi ngồi quá lâu, đứng dậy sẽ toàn thân mềm nhũn, cuối cùng hôn mê. Cậu… tại sao cậu không sao?” “Tôi không phải người
Chương này là VIP. Bạn có thể mua VIP, mở khóa chương hoặc mở khóa toàn bộ truyện.
