Lâm Ức Lương vươn cổ ra ngửi ngửi cửa sổ, sắc mặt cũng trở nên âm trầm. Về lại tiểu viện, Thạch Lạn liền ngồi ở phòng khách, mãi không về phòng. Trà Khả cũng ngồi đó, Vu Hữu Dân vừa vào đã thấy cảnh này, ông xoa mũi, bước tới nói: “Trà Khả, con chưa nghỉ à?
Chương này là VIP. Bạn có thể mua VIP, mở khóa chương hoặc mở khóa toàn bộ truyện.
