Vu Hữu Dân mở cửa viện, bỗng nhăn mặt: “Sợ máu thì đáng lẽ phải ngất ngay chứ nhỉ?” Sao chỉ có hơi chóng mặt thôi? Càng nghĩ càng thấy không ổn, Vu Hữu Dân đưa tay vịn khung cửa, mặt tái nhợt. Một bàn tay đỡ lấy anh, Vu Hữu Dân chỉ kịp thấy mặt Thạch Lạn rồ
Chương này là VIP. Bạn có thể mua VIP, mở khóa chương hoặc mở khóa toàn bộ truyện.
