"Đoàn Đoàn mới có năm tuổi thôi mà!"
Sử Lực Huy không nén nổi đau buồn, định giơ tay xoa đầu thằng bé, nhưng vẫn xuyên qua như lần trước.
Tay anh rơi bịch xuống đùi, Đoàn Đoàn ngồi trên đùi anh một lúc rồi tươi cười chạy lại ngồi cạnh Thạch Lạn.
Cái biểu cảm ấy không biết là đắc ý đến thế nào, cứ như đang hưởng thụ thứ gì đó.
"Sư phụ, thằng bé có duyên với ngài thật." Vu Hữu Dân thấy vậy, thở dài một tiếng.
Thạch Lạn hiểu rằng tuy Đoàn Đoàn thành quỷ ngốc, nhưng nó biết âm khí khiến nó dễ chịu. Dưới căn nhà này có một mạch âm, với lại bản thân hắn trời sinh đã thích hấp thụ âm khí, nên toàn bộ âm khí xung quanh đều chui vào người hắn, Đoàn Đoàn đương nhiên thích ở sát bên hắn.
Sử Lực Huy nhìn cảnh tượng này cũng sững sờ. Anh đỏ hoe mắt: "Thằng bé nhà tôi tính nhút nhát lắm, ít khi chủ động lại gần ai."
Điều này cũng gián tiếp tán thành lời Vu Hữu Dân: Thạch Lạn và Đoàn Đoàn có duyên.
"Anh ơi, đi được chưa?"
Củng Tình Tư đứng ngoài mãi đến mỏi chân, nên nhịn không được, bước vào hỏi.
Nhưng vừa bước vào, chị đã thấy Sử Lực Huy mặt mũi nhếch nhác.
Người ta thường nói đàn ông không dễ rơi lệ, Củng Tình Tư quả thật chưa từng thấy chồng chảy nước mắt trước mặt mình.
"Tình Tư!" Sử Lực Huy thấy vợ, lập tức đứng dậy kéo chị đến trước mặt Đoàn Đoàn, nghẹn ngào: "Đoàn Đoàn nhà mình tìm thấy rồi!"
Vu Hữu Dân sợ Củng Tình Tư thấy Đoàn Đoàn sẽ ngất xỉu, nên ra hiệu cho Sử Lực Huy đỡ lấy chị. Nhưng Củng Tình Tư lại rụt tay về, nhìn Sử Lực Huy với vẻ kỳ lạ.
"Anh, anh không sao đấy chứ? Đây là Thạch tiên sinh mà, đâu phải con trai mình."
Nói đến cuối, Củng Tình Tư còn liếc trộm Thạch Lạn, thầm nghĩ với cái gen của Sử Lực Huy, còn muốn sinh ra thằng con trai đẹp trai thế này? Mơ à?
Sử Lực Huy sững người: "Không, ý anh không phải Thạch tiên sinh, mà là Đoàn Đoàn ngồi cạnh Thạch tiên sinh kia! Đây nè! Đoàn Đoàn, em nhìn xem, mẹ tới kìa."
Vừa nói, Sử Lực Huy bế Đoàn Đoàn lên, rồi chỉ về phía Củng Tình Tư cười.
Nhưng Đoàn Đoàn chẳng thèm để ý, ngược lại còn giơ tay về phía Thạch Lạn.
Thạch Lạn nhìn Củng Tình Tư một cái, rồi đón lấy Đoàn Đoàn. Đoàn Đoàn vừa được hắn ôm, mặt liền tràn đầy vui sướng.
Cái vẻ đó buồn cười đến nỗi Thạch Lạn nhịn không được, giơ tay chọc má nó.
Tuy da không còn hồng hào khỏe mạnh nữa, nhưng sờ vẫn thấy mềm.
"Anh nói gì thế?!"
Nhưng trong mắt Củng Tình Tư, chồng chị chỉ ôm một bầu không khí nói chuyện với mình, còn Thạch Lạn thì phối hợp đón lấy bầu không khí đó.
"Sử Lực Huy, đủ rồi!"
Củng Tình Tư đẩy Sử Lực Huy, người còn muốn giải thích, mặt đầy đau khổ: "Em hiểu tâm trạng của anh. Em là mẹ Đoàn Đoàn, mất nó em cũng đau lòng. Nhưng chúng ta còn sống, dù nó sống hay chết, chúng ta vẫn phải sống tiếp. Sao anh lại… lại thành ra thế này!"
"Còn hai người nữa!"
Chị nhìn Thạch Lạn và Vu Hữu Dân: "Trông cũng ra dáng, vậy mà lại trêu đùa chồng tôi, không sợ bị công an bắt à?"
"Cô… cô không nhìn thấy Đoàn Đoàn sao?" Vu Hữu Dân thấy không ổn. Anh ta còn thấy được, huống hồ Củng Tình Tư là mẹ ruột của Đoàn Đoàn.
"Thạch tiên sinh, chuyện này, chuyện này rốt cuộc là thế nào?". Bất lực, Sử Lực Huy đành nhìn Thạch Lạn, hy vọng hắn có thể giải thích cho vợ mình.
Thạch Lạn mặt không cảm xúc nhìn Củng Tình Tư, nhìn đến nỗi chị thấy lạnh sống lưng, không dám nói bậy nữa. "Đoàn Đoàn không có chấp niệm gì với chị ta."
Sử Lực Huy và Vu Hữu Dân sững sờ, Củng Tình Tư càng thấy buồn cười.
Nhưng ánh mắt Thạch Lạn thực sự khiến chị khó chịu, nên dù trong lòng bất mãn, chị cũng không nói thêm nửa lời.
Chưa kịp để Sử Lực Huy hỏi nguyên nhân, Thạch Lạn lại nói: "Tôi không biết ai là hung thủ giết nó, nhưng tôi có thể để hồn nó dẫn chúng ta tới nơi nó bị hại."
Sử Lực Huy sáng mắt: "Thật tốt quá! Làm phiền Thạch tiên sinh! Tình Tư, sao em không cảm ơn Thạch tiên sinh đi!"
"Cảm… cảm ơn gì chứ," Củng Tình Tư trốn sau lưng Sử Lực Huy, lẩm bẩm: "Anh đúng là bị họ mê hoặc rồi, nên mới nói những lời hồ đồ này."
Âm khí bị hút mất của Đoàn Đoàn, Thạch Lạn không thể trả lại cho nó được, đó là quy luật cá lớn nuôi cá bé ở âm gian. Nhưng để Đoàn Đoàn làm linh dẫn đường thì vẫn ổn.
Thạch Lạn dùng bút chu sa kèm linh lực viết một chữ "dẫn" lên thứ đó, rồi dán lên lưng Đoàn Đoàn.
Tiếp đó, Sử Lực Huy thấy Đoàn Đoàn bay lơ lửng ra ngoài. Anh vội kéo Củng Tình Tư theo. Vu Hữu Dân nhìn Thạch Lạn, hắn cũng đứng dậy.
Nơi Đoàn Đoàn dừng lại là một con hẻm nhỏ, cũng chính là khu chung cư đang bị phá dỡ đối diện chỗ hôm đó Sử Lực Huy mua kem. Vì con hẻm cũ kỹ, nên nhà phát triển quyết định giữ lại.
"Đoàn Đoàn bị hại ở đây."
Thấy Đoàn Đoàn cứ bay vòng vòng một chỗ, Thạch Lạn chỉ vào thùng rác ở góc hẻm, nói.
Mà từ khi tới nơi này, vẻ mặt Củng Tình Tư đã thay đổi, chỉ là Sử Lực Huy không để ý.
Chương 15.
Sử Lực Huy loạng choạng như sắp ngã, rồi lao tới, lấy tay không hất tung đống rác chất thành núi vì không ai dọn.
Mùi chua thiu của rác, mùi phân thải động vật và một mùi không thể nói thành lời bao vây lấy mấy người.
Vu Hữu Dân nhìn Đoàn Đoàn ngồi trên vai Sử Lực Huy với vẻ mặt ngơ ngác, lòng không khỏi chua xót. Anh cởi áo khoác đặt sang một bên, xắn tay áo lên lao tới: "Tôi giúp đây!"
So với Sử Lực Huy như phát điên, phản ứng của Củng Tình Tư lại bình tĩnh hơn nhiều. Chị ngây ngốc đứng tại chỗ, hai tay run nhẹ, vừa bước ra một bước đã trẹo chân ngã xuống đất.
"Không… không phải là thật đâu…"
Củng Tình Tư nói rồi bịt miệng nghẹn ngào không thôi.
Thạch Lạn bước tới trước mặt chị, mắt sâu thăm thẳm nhìn chị: "Có vẻ như chị rất quen nơi Đoàn Đoàn bị hại nhỉ."
Củng Tình Tư đang khóc không dám nhìn vào mắt hắn, vội vùi mặt xuống, che đi vẻ mặt của mình, nhưng giọng nói lại đầy sự tố cáo và đau thương.
