“Còn không mau đi đi!” Mẹ Vạn thấy ông ấy đứng trước cửa không nhúc nhích, trong lòng cũng bực bội, bèn gầm nhẹ. Bố Vạn cứng đờ quay đầu lại, “Bà... bà ơi, có phải tôi hoa mắt không?” “Hoa mắt gì? Ông mới năm mươi mốt làm sao mà hoa mắt!” Mẹ Vạn vừa chửi vừ
Chương này là VIP. Bạn có thể mua VIP, mở khóa chương hoặc mở khóa toàn bộ truyện.
