Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Thầy Trừ Tà Nghèo Quá Ma > Chương 31

Chương 31

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Thạch Lạn đứng ở đằng xa, không biết là đang ngẩn người hay đang làm gì.

 

Sử Lực Huy quay lại lần nữa, mặc một bộ đồ đen, tay cầm món đồ chơi mà Đoàn Đoàn thích nhất: “Thầy ơi, bao giờ thì Đoàn Đoàn có thể đầu thai?”

 

Anh không muốn Đoàn Đoàn đi, nhưng anh đã hại Đoàn Đoàn cả đời rồi, không thể hại nó thêm nữa.

 

“Bây giờ có thể.”

 

Tay Thạch Lạn chạm vào giữa trán Đoàn Đoàn, rồi Đoàn Đoàn cất lên một tràng cười giòn tan, cả người tỏa sáng và dần dần biến mất trước mặt mọi người...

 

Nửa tháng sau, khi Thạch Lạn tỉnh dậy lần nữa, thì bị Vu Hữu Dân khóc lóc kể rằng trong nhà hết tiền rồi.

 

“Tiền đâu?”

 

Số tiền trước đó cộng với tiền Sử Lực Huy đưa tổng cộng cũng phải 100 nghìn tệ, sao lại hết được?!

 

Chương 18.

 

Vừa nghĩ đến khoản tiền mua giường của mình mất rồi, Thạch Lạn liền tỏa ra hơi lạnh, đôi mắt hơi xếch lên nhìn Vu Hữu Dân đầy âm lãnh.

 

Vu Hữu Dân cười khổ, run rẩy lấy ra một cái hộp. Cái hộp này Thạch Lạn biết, Vu Hữu Dân thừa hưởng truyền thống cất tiền của mẹ, thích để đồ quý giá trong hộp, rồi giấu dưới gầm giường.

 

“Ở đây, nhưng, nhưng bên trong không còn tiền nữa, chỉ có...”

 

Thạch Lạn mở hộp ra, mặt liền tối sầm.

 

Cái hộp vốn đựng tiền, bây giờ bên trong đột nhiên đầy... đất!

 

“Thầy ơi, em thực sự không biết chuyện gì đã xảy ra!”

 

Vu Hữu Dân sắp khóc, giơ tay thề: “Tối nào em cũng kiểm tra hộp trước khi ngủ và sáng nào cũng kiểm tra khi thức dậy. Sáng nay, em vừa mở ra đã thấy như thế này rồi...”

 

Thạch Lạn mặt không cảm xúc nhét hộp lại cho Vu Hữu Dân: “Không trách anh, vứt cái hộp này đi.”

 

Nghe Thạch Lạn nói không trách mình, Vu Hữu Dân vốn đã áy náy lại càng thêm áy náy.

 

“Thầy ơi, thầy...”

 

“Thực sự không trách anh, tôi biết ai lấy tiền rồi,” nghĩ đến những ngày tháng sau này, khóe miệng Thạch Lạn khẽ giật, “Sau này gặp chuyện thế này không cần nói với tôi, chỉ cần nhắc tôi rằng đến lúc kiếm tiền rồi.”

 

Vu Hữu Dân nghe vậy đầu óc hơi mơ hồ, nhưng thấy bộ dạng Thạch Lạn cũng biết đối phương đang không vui, liền vội vàng ôm hộp đi ra ngoài. Anh phải đi dán thêm mấy tờ quảng cáo nhỏ, trong nhà không còn một xu nào hết!!

 

Thạch Lạn không ăn, nhưng anh thì phải ăn!

 

Còn Thạch Lạn đóng cửa phòng, cả người dần trở nên trong suốt, rồi xuất hiện trong một khu rừng.

 

Nếu Vu Hữu Dân ở đây, nhất định sẽ nhận ra đây chính là núi Vu Sơn, nơi anh và em trai gặp Thạch Lạn.

 

Thạch Lạn mặt cau có giơ chân phải lên, khi anh đặt chân xuống thì cảnh vật xung quanh chuyển đổi, đến một nơi bốn bề là tường đất.

 

Trên bức tường đất phía trước có một pho tượng thần hung tợn, không lớn lắm, toàn thân đen thui, chỉ có đôi mắt là có chút lòng trắng.

 

Trước tượng thần có hai cái bát sứ trắng, bát vốn đựng trái cây bây giờ trống rỗng.

 

Đã bị lão già kia ăn hết rồi.

 

Hơi thở xung quanh cũng rất yếu, chứng tỏ người đó đã đi trước anh một bước. Ngay khi Thạch Lạn quay người định rời đi, thì một con chuột đất to tướng ôm một tờ giấy đứng kính cẩn trước mặt Thạch Lạn.

 

Thấy Thạch Lạn nhìn sang, hai chân trước của chuột đất trải tờ giấy ra, ý bảo anh xem chữ trên đó.

 

“Đồ nhi chớ nhớ, tiền dưỡng lão sư phụ nhận rồi, mong đồ nhi cố gắng hơn nữa.”

 

Thạch Lạn vừa đọc xong thì con chuột đất đã chạy mất.

 

“Hừ.”

 

Thạch Lạn thốt ra một chữ, chân nhấc lên đặt xuống, quay lại núi Vu Sơn, rồi cả người như trước dần trở nên trong suốt, trở về phòng.

 

Buổi chiều, Vu Hữu Dân về, đi cùng còn có Tiểu Tống mặc thường phục.

 

“Các anh đến cả việc dán quảng cáo nhỏ cũng quản hả?”

 

Vừa khát vừa mệt, lại bị Tiểu Tống bắt quả tang đang dán quảng cáo, Vu Hữu Dân lau mặt và tay, rồi rót nước cho Tiểu Tống.

 

Tiểu Tống thu lại ánh nhìn đang quan sát căn phòng, nhận lấy cốc nước cười nói: “Dù sao cũng không thân thiện với môi trường lắm.”

 

“Nhưng ai cũng phải ăn mà,” Vu Hữu Dân sờ bụng mình, “Nhiều người không có tiền thuê công ty quảng cáo, mà như nghề của tụi em, có tiền thuê công ty quảng cáo, người ta cũng không nhận đâu.”

 

Nhà nước bài trừ mê tín, mọi người phải tin vào khoa học.

 

Tiểu Tống biết Vu Hữu Dân đang phàn nàn vì mình cắt ngang việc dán quảng cáo, nên để đi thẳng vào vấn đề, anh liền lấy từ trong túi ra 10 nghìn tệ.

 

“Tôi muốn nhờ thầy Thạch giúp một việc, đây là tiền đặt cọc, sau này dù kết quả thế nào, tôi sẽ đưa thêm 10 nghìn tệ nữa.”

 

Nói xong cũng biết số tiền mình bỏ ra có hơi ít, Tiểu Tống đỏ mặt: “Tôi chỉ dành dụm được 20 nghìn tệ thôi...”

 

“Nhận.”

 

Nghe thấy giọng nói, hai người quay lại, thấy Thạch Lạn bước ra từ cửa lùa.

 

Vu Hữu Dân vội vàng cầm 10 nghìn tệ đó lên: “Thầy ơi, em ra ngoài mua chút đồ ăn đồ uống nhé.”

 

Số tiền này mà không dùng ngay, lại biến thành đất mất!

 

Thạch Lạn gật đầu, rồi ngồi xuống đối diện Tiểu Tống, giọng nhẹ nhàng nhìn anh: “Kể đi.”

 

Tiểu Tống khẽ thở dài, hai tay vì cảm xúc mà đan vào nhau đặt giữa hai đầu gối: “Là anh rể của tôi, anh rể tôi dạo này rất kỳ lạ, cứ như, như biến thành người khác vậy, khẩu vị, sở thích đều khác trước...”

 

Tiểu Tống có một người chị hơn anh sáu tuổi, chị Tống xuất giá năm Tiểu Tống còn học trường cảnh sát. Vì lấy chồng xa nên bây giờ mỗi năm hai người chỉ gặp nhau một hai lần, những lúc khác chỉ gặp qua thiết bị liên lạc.

 

Chồng của chị Tống tên là Viên Khai Nguyên, là giáo viên cấp ba, rất hiếu thảo, dù với bố mẹ mình hay với bố mẹ vợ, khi nghỉ lễ chị Tống không có thời gian, nhưng Viên Khai Nguyên vẫn đưa con đến thăm bố mẹ vợ.

 

Và anh ấy cũng rất tốt với chị Tống, có thể nói là một người chồng tốt, người bố tốt, người con tốt.

 

“Hai tháng trước, chị tôi đi công tác, xe khách va chạm với xe tải, xảy ra tai nạn. Trên xe tổng cộng 28 người, chỉ có 12 người sống sót, trong đó có chị tôi.”

 

Cũng từ hôm đó, chị Tống cảm thấy chồng mình khác lạ, như thể trước đây chưa từng nhìn rõ con người anh ta vậy.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích