Phong Khắc sững người, rồi mặt nhăn nhó như ma khóc: “Tôi khổ lắm, sống khổ quá.” “Kể đi,” Trà Khả bưng đĩa hạt dưa bước vào, cùng Vu Hữu Dân ngồi xuống. Nhìn vẻ mặt háo hức của họ, Phong Khắc thở dài, cũng tự bốc một nắm hạt dưa ra cắn. Không hiểu sao, ở ch
Chương này là VIP. Bạn có thể mua VIP, mở khóa chương hoặc mở khóa toàn bộ truyện.
