"Tôi với nó cãi nhau một trận, và cảnh cáo nó rằng nếu nó không chia tay với tên đàn ông loài người kia, tôi sẽ không khách khí với cả nhà hắn! Ai ngờ ngày hôm sau Tiểu Hoa đã biến mất."
Nói đến đây, Trà Yêu tràn đầy hối hận. Hắn có cả trăm cách để con gái rời xa đối phương, nhưng trong cơn nóng giận lại chọn cách thiếu sáng suốt nhất.
Điều này mới dẫn đến hậu quả không thể cứu vãn.
"Tên đàn ông đó cũng không biết Tiểu Hoa đi đâu, tôi không tin lời hắn, nên đã để một tiểu yêu trong bóng tối theo dõi hắn, nhưng mấy tháng nay hắn không có chút gì bất thường."
Chính vì thế, cả trong lẫn ngoài đều không tìm ra đột phá, Trà Yêu mới cùng đường phải đến nhờ cậy.
Thạch Lạn mở mắt, "Không có gì bất thường mới là bất thường."
Trà Yêu sững người.
"Nhưng bây giờ kết luận còn hơi sớm, vụ này tôi nhận, ông nên làm gì thì làm đi."
Trà Yêu nghe vậy mừng rỡ, vừa định rời đi thì thấy ấm trà Thạch Lạn vừa lấy ra, trợn mắt nói: "Ấm trà này tốt quá! Dùng nó pha trà nhân gian cũng có linh khí!"
Thạch Lạn liếc hắn một cái, Trà Yêu vội vàng chuồn mất.
Vu Hữu Dân chớp mắt, len lén liếc nhìn ấm trà trong tay Thạch Lạn. Thứ quý giá như vậy, mà ông ấy lại lấy trà âm làm quà đáp lễ, có phải... quá hèn không?
Người Trà Tiểu Hoa yêu tên là Vu Chí Thừa, ba mươi hai tuổi, là bác sĩ ngoại khoa.
Vu Chí Thừa có nếp sống rất quy củ: đi làm, tan làm, đến siêu thị mua đồ ăn, tám giờ tối dắt chó đi dạo trong công viên, chín giờ về nghỉ ngơi.
"Anh ta đặc biệt thích đọc sách, chín giờ về nhà vệ sinh xong là vào phòng sách ngồi, có khi ngủ luôn trong đó."
Tiểu yêu đang ngầm theo dõi Vu Chí Thừa kể lại với Thạch Lạn.
Thạch Lạn gật đầu, tiểu yêu rời đi, hắn nói với Vu Hữu Dân, "Mấy ngày nay cậu đi theo hắn, cùng đi làm tan làm."
Vu Hữu Dân gật đầu.
Mấy ngày nay luôn có người theo dõi mình.
Vừa tan ca đêm, Vu Chí Thừa vừa đi về nhà vừa kéo cà vạt trên cổ, hơi cau mày.
Vì nhà cách bệnh viện không xa nên anh không lái xe.
Nhưng chính vì thế, anh mới phát hiện ra điều bất thường.
Lấy điện thoại ra, mở camera, tay buông thõng bên hông, nhờ ánh đèn đường ghi lại kẻ theo dõi phía sau.
Về đến nhà, Vu Chí Thừa lấy điện thoại xem đoạn video vừa quay.
Chương 39.
Một người đàn ông, cao lớn và vạm vỡ, mặc thứ gì đó giống áo mưa, cúi đầu, không thấy rõ mặt, nhưng mình dừng chân, bước chân đối phương cũng chậm lại, chắc chắn là đang theo mình!
Sắc mặt Vu Chí Thừa khó coi, anh gửi đoạn video này cho một người bạn làm cảnh sát.
"Cậu gửi thể loại video này cho tôi làm gì?"
Ngay sau đó, anh nhận được tin nhắn thoại của bạn.
"Thể loại video này?"
Vu Chí Thừa ngẩn ra, ý câu này hình như nói video này có ý nghĩa đặc biệt.
"Phải rồi," bạn cười mấy tiếng, rồi nói, "có phải cậu muốn chọc tức tôi, thằng độc thân này, nên mới gửi video bạn gái cậu qua để ghen tị không?"
"Cái gì?!"
Vu Chí Thừa nghe bạn nói xong thì giật mình, vội nhìn vào điện thoại mình, mở lịch sử trò chuyện, lại mở video xem, lại phát hiện nội dung hiện ra đều là bạn gái mình, Trà Tiểu Hoa, đây là video họ quay ở một công viên nào đó.
Vu Chí Thừa hoảng hốt, lại mở album ảnh, mở video, vẫn là người đàn ông cao lớn và khuôn mặt không rõ, thế là anh gửi lại cho bạn.
Nhận được lại là tiếng kêu than đau khổ của bạn: "Gửi một lần chưa đủ?! Độc thân cũng có nhân quyền chứ!"
Vu Chí Thừa chỉ cảm thấy lạnh toát người, tay anh nắm chặt thành nắm đấm, cuối cùng từ từ thả ra, lại mở video trong lịch sử trò chuyện, vẫn là Trà Tiểu Hoa...
Đúng lúc mẹ bạn gọi, đối phương nói mấy câu rồi tắt cuộc gọi thoại, để lại Vu Chí Thừa ngồi trong phòng sách, lạnh toát người.
"Tiên sinh, hình như anh ta sợ chết khiếp rồi."
Vu Hữu Dân đứng ở cổng khu chung cư của Vu Chí Thừa, gọi điện cho Thạch Lạn nói. Để tiện liên lạc, trong nhà có lắp điện thoại bàn.
"Được rồi, cậu về trước đi." Thạch Lạn cúp máy.
Những ngày tiếp theo, Vu Chí Thừa tuy không thấy ai theo sau, nhưng anh luôn cảm thấy trong góc tối có một đôi mắt đang nhìn mình.
Cảm giác bị nhìn trộm khiến anh rùng mình, vô cùng khó chịu.
Đến ngày thứ sáu, Vu Chí Thừa xin nghỉ bệnh viện, rồi đặt vé máy bay đi phương Nam.
Anh đặt vé bay đêm, khi đến nơi đã là 2 giờ sáng, không có ai đón.
Vu Chí Thừa bắt taxi đến một khu chung cư cũ nát ở vành đai bốn, Thạch Lạn đứng trong bóng tối nhìn người đàn ông giống hệt Vu Chí Thừa đứng ở cửa ôm chầm lấy anh ta.
Thạch Lạn hít một hơi thật sâu, "Tìm thấy rồi."
"Anh, gần đây có người luôn theo dõi em, em nghĩ có thể người đó đã phát hiện, hay là anh và chị dâu đổi chỗ đi."
Hóa ra người này không phải Vu Chí Thừa mà Trà Tiểu Hoa yêu, mà là em trai song sinh của anh ta, Vu Chí Tài.
Cả hai đều là bác sĩ, ngoại trừ họ, ngay cả cha mẹ cũng không phân biệt được ai là anh ai là em.
"Sao tự nhiên lại bị phát hiện? Bây giờ em đến tìm chúng tôi, chẳng phải đem những kẻ đó tới đây sao?!"
Vu Chí Thừa nghe xong mặt tối sầm lại.
"Em thực sự hết cách rồi, anh không biết đâu, trong album ảnh điện thoại em tự nhiên có video của chị dâu!"
Vu Chí Tài vội kể lại chuyện hôm đó cho Vu Chí Thừa, Vu Chí Thừa nhắm mắt, "Xong rồi, là bác, nhất định là bác làm."
"Anh," vừa nghe nói đến bác, Vu Chí Tài đặt tay lên vai anh, cau mày khuyên, "hay là thôi đi, chúng ta là người, ổng là yêu, đấu không lại đâu."
"Dù là người hay yêu, ổng cũng không thể nói chia tay là chúng tôi phải chia tay! Người với yêu cũng có thể ở bên nhau! Sao ổng không thể hiểu cho chúng ta?"
