Chủ nhân của đôi giày có dáng người rất đẹp, cô ấy mặc một chiếc váy liền màu đen, từng đường cong trên chiếc váy ôm sát cơ thể đều vô cùng hoàn hảo, thậm chí còn làm nổi bật lên những ưu điểm. Nhìn một hồi, Trần Thần bỗng dưng cảm thấy không còn sợ hãi nữa.
Nhưng chỉ trong chốc lát lơ đễnh, bóng dáng ấy đột nhiên biến mất.
Anh theo bản năng quay đầu nhìn về phía sau, nhưng chẳng có gì cả.
“Cô… cô còn ở đây không?”
Mãi không tìm thấy người, Trần Thần vẫn lên tiếng hỏi.
Không ai trả lời anh.
Trần Thần nhìn bùa vàng trên tay, vội gọi điện cho Vu Hữu Dân, thuật lại tình hình bên mình.
Vu Hữu Dân chuyển lời cho Thạch Lạn. Thạch Lạn nhắm mắt, ngón tay gõ nhịp theo điệu hí khúc, “Cô ấy không muốn gặp anh ta, có lẽ vì nguyên nhân giữa họ, cũng có thể vì nguyên nhân từ người khác. Chuyện này cần anh ta tự mình giải quyết.”
Sau khi cúp máy, Trần Thần thẫn thờ ngồi trên ghế suốt đêm. Sáng hôm sau, mẹ Văn đến, cùng đi với bà còn có ông Trần.
Ông Trần đã ngoài bảy mươi, sức khỏe vẫn còn tốt.
Ông Trần đã mất một đứa cháu gái nhỏ, ông không muốn mất thêm một người con trai nữa. Sau khi biết được đầu đuôi sự việc từ mẹ Văn, ông cũng gần như thức trắng đêm, nhưng không dám gọi cho Trần Thành, chỉ đành chờ đến sáng rồi chạy sang.
Họ cũng không dám gọi quá nhiều người, lỡ để lộ chuyện thì chỉ có những người tâm lý vững mới gánh nổi.
“Suốt đêm không ngủ à?”
Nhìn quầng thâm dưới mắt Trần Thần, ông Trần nhẹ giọng hỏi.
Trông thấy vẻ mặt như lâm đại địch của ông và mẹ Văn, Trần Thần không nói gì, chỉ đón họ vào nhà, rồi lại tiếp tục ngồi trên ghế ngẩn người.
Ông Trần ra hiệu cho mẹ Văn nhìn quanh xem có dấu vết đánh nhau không, kết quả vừa quay đầu đã thấy tấm bùa vàng trên bàn trà trước mặt Trần Thần, nhớ lại lời mẹ Văn nói, ông Trần vừa ngồi xuống ghế vừa chỉ vào tấm bùa.
“Đây là lấy từ chỗ ông Thạch đó à?”
Trần Thần mất tập trung gật đầu.
Anh luôn cảm thấy hình như mình đã từng gặp nữ quỷ nhìn thấy đêm qua, tuy không thấy mặt, nhưng dáng người ấy rất quen thuộc, thế nhưng trong đầu lại chẳng có ấn tượng gì, điều này khiến Trần Thần đầy bất an và nghi hoặc.
“Vậy… vậy con có thấy thứ xông vào nhà là cái gì không?” Ông Trần hắng giọng, hỏi tiếp.
“Có thấy, cũng chẳng thấy,” Trần Thần gắng gượng lên tinh thần nhìn ông Trần, “Bố, bố nói cho con biết, năm đó có phải con còn chuyện gì khác, nhưng bố mẹ giấu con không?”
“Không có, con có thể có chuyện gì được chứ, tuổi tác cũng lớn rồi, miệng lưỡi vụng về chẳng biết tán gái, xem chị con kìa, con nó còn…”
Vừa định nói “con nó còn lớn như thế”, cổ họng ông Trần chợt nghẹn lại, mắt cũng bắt đầu cay. Đứa bé ấy, đứa bé ấy mới đi không lâu.
Trần Thần cũng nghĩ đến chuyện của Tiểu Lệ, trong lòng khó chịu. Anh đưa tay nắm lấy tay ông Trần, “Bố, mọi chuyện đã qua rồi. Ông Thạch nói Tiểu Lệ bây giờ rất tốt, đầu thai vào một nhà tốt. Tuy con không thấy, nhưng chị và anh rể đã nhìn thấy rồi.”
“Nhìn thấy?” Ông Trần sửng sốt, “Sao mà thấy được?”
Trần Thần cau mày nghĩ một lúc, “Nhìn thấy trên mặt nước chè. Chị và anh rể đều khóc, nhưng con không thấy. Chuyện này đến lúc đó bố hỏi chị thì biết.”
“Bố đi hỏi ngay đây.”
Nói rồi, ông Trần đứng dậy đi tìm mẹ Văn đang kiểm tra trong phòng ngủ.
Trần Thần vừa đứng dậy, điện thoại đã reo. Anh mở ra xem, là một file do bạn học gửi.
File đó là ảnh chụp chung của bệnh viện khi xảy ra tai nạn xe năm đó, những người trên xe, cũng là lúc lên xe chụp.
Người bạn học này làm việc rất tỉ mỉ, không chỉ có danh sách, còn có ảnh và tuổi của từng người.
Trong đó có một nữ đồng nghiệp mặc quần áo đen, dung mạo rất thanh tú, nhưng vì đứng ở hàng thứ ba, phía trước bị che khuất một nửa, nên chỉ nhìn thấy phần trên xương quai xanh.
Trần Thần nhớ rõ nữ đồng nghiệp này, tên là Vương Hoan Hoan, vào bệnh viện cùng năm với anh. Quan hệ hai người không tốt cũng không xấu, vì khác khoa nên ít giao lưu.
Và không may thay, Vương Hoan Hoan đã qua đời trong vụ tai nạn đó. Cô ấy ngồi ngay phía sau Trần Thần.
Nhìn Vương Hoan Hoan trong ảnh, lòng Trần Thần không hề dao động, khác hẳn với cảm xúc khi nhìn thấy nữ quỷ đêm qua.
Thật kỳ lạ.
Trần Thần nắm chặt điện thoại, từ từ ngồi xuống.
Từ trong phòng bước ra, ông Trần và mẹ Văn đều đỏ hoe mắt, ai cũng biết hai người vừa nói chuyện về Văn Tiểu Lệ trong phòng.
Khi thấy Trần Thần đang thẫn thờ, hai người mới nhớ ra mục đích hôm nay. Họ vừa định hỏi, thì nghe Trần Thần nói mình chỉ nhìn thấy một đôi giày, không thấy người, đã hỏi ông Thạch, ông Thạch bảo đối phương có thể đang tránh anh.
Nghe vậy, mẹ Văn và ông Trần chẳng biết nên thở phào hay thở dài.
Đêm khuya, Thạch Lạn đứng trong sân tưới nước cho cây, bỗng một cơn gió lạnh nổi lên, tiếp theo một người đàn ông mặt đen áo đen xuất hiện sau lưng hắn.
Người đàn ông có khuôn mặt rất tuấn tú, nhưng đen thui.
Hắn đứng sau lưng Thạch Lạn, tuy không biểu cảm, nhưng nhìn kỹ sẽ thấy trong đáy mắt hắn có niềm vui và sự căng thẳng.
“Thạch Lạn.”
Giọng hắn lạnh lùng cứng nhắc, như vẻ ngoài của hắn.
Thạch Lạn cũng không quay đầu, vẫn tiếp tục động tác, hỏi ngược lại, “Gần đây âm phủ có chuyện gì đặc biệt không?”
Chương 52.
Giọng nói trong trẻo lạnh lùng khiến Phán quan hồi thần. Hắn mím môi, đôi mắt khóa chặt bóng người trước mặt, “Có quỷ sai tham ô, đang trong quá trình điều tra.”
Thạch Lạn đặt bình tưới xuống, quả nhiên không sai.
Hắn xoay người, đối diện với mắt Phán quan, “Đừng nhìn ta bằng ánh mắt đó, cẩn thận ta ăn thịt ngươi đấy.”
Phán quan nghẹn họng, lập tức dời tầm mắt. Hắn rất rõ ‘ăn’ mà đối phương nói không phải kiểu ‘ăn’ hắn nghĩ, mà là ăn thật sự.
“Ngươi biết ta tu theo đạo gì, vì thế dù con đường phía trước có dài bao nhiêu, ta cũng sẽ không có bạn lữ. Phán quan, đừng cố chấp nữa.”
