Chương 22: Sao lúc này lại không tin tôi nữa rồi?
Diệp Thanh Trúc về nhà đóng cửa, lấy khoai lang dại từ không gian ra. Nhìn củ khoai lang to bằng quả trứng gà, cô nhịn mãi rồi cuối cùng quyết định lấy một củ khoai lang nhiễm bẩn trung bình để thưởng cho bản thân.
Bẻ củ khoai ra, ngửi mùi thơm trái cây, Diệp Thanh Trúc cảm thấy nước miếng sắp chảy ra rồi. Cô vội vàng cắn một miếng nhỏ, chậm rãi ăn. “Ừm – ngon thật đấy”, cô không kìm được mà thốt lên, cứ như vừa ăn được món sơn hào hải vị gì đó.
Ăn xong củ khoai lang dại, Diệp Thanh Trúc lại uống một ống thuốc dinh dưỡng coi như bữa tối. Sau bữa tối, cô ra ngoài xách hai thùng nước về, dọn dẹp một chút, rồi nghĩ đến việc ngày mai phải tìm Tạ Bạch hỏi chuyện, liền đi nghỉ sớm.
*
Hôm sau, hơn 4 giờ sáng, Diệp Thanh Trúc vẫn thức dậy đúng giờ để rèn luyện thân thể, rồi chuẩn bị bữa sáng. Nghĩ đến đồ trong không gian, cô quyết định không làm khổ mình quá: bữa sáng sẽ hấp nửa củ khoai tây. Khoai tây giàu tinh bột, lại dễ tạo cảm giác no, ăn xong không cần uống thêm thuốc dinh dưỡng nữa.
Ăn sáng xong, vẫn còn sớm. Diệp Thanh Trúc nghĩ chắc Tạ Bạch chưa đến sớm thế, nên định ra ngoài tìm chỗ gần đó xem có rau dại nào hái được không. Ai ngờ vừa ra cửa đã thấy Tạ Bạch đang đi về phía mình.
“Cô định ra ngoài à?” Tạ Bạch nhìn Diệp Thanh Trúc hỏi.
“Không ngờ anh đến sớm thế, nên tôi định đi một chuyến.”
Đã gặp rồi, Diệp Thanh Trúc nhìn quanh, suy nghĩ một chút rồi quyết định mời Tạ Bạch vào nhà nói chuyện. “Vào nhà rồi nói sau”, nói xong cô không đợi Tạ Bạch phản ứng, quay người mở cửa vào nhà. Tạ Bạch đi theo vào, đóng cửa. Trong nhà không có chỗ ngồi, Diệp Thanh Trúc cũng không định khách sáo.
Cô hỏi thẳng: “Tôi có ít đồ muốn đổi thành điểm, anh có kênh nào đáng tin không?”
Trước khi đến, Tạ Bạch đã nghĩ nói chuyện với Diệp Thanh Trúc chắc không cần vòng vo, nhưng không ngờ cô thẳng thắn đến vậy, chẳng khách sáo chút nào. Anh cười một cách đầy ẩn ý: “Kênh đáng tin thì tôi có, nhưng cô lấy gì để trao đổi với tôi đây?”
Là lính đánh thuê, Tạ Bạch nói có kênh đáng tin thì đương nhiên là có, dù sao người trong đoàn lính đánh thuê cũng có những thứ cần giao dịch riêng. Diệp Thanh Trúc hỏi lại: “Anh muốn tôi lấy gì trao đổi? Điểm hay thức ăn?”
“Điểm? Cô có bao nhiêu điểm mà đổi lấy tin tức?” Nhìn vẻ mặt đầy trêu chọc của Tạ Bạch, Diệp Thanh Trúc nghĩ đến số điểm của mình, mặc kệ sự giễu cợt của đối phương, mặt vẫn không đổi sắc: “Cũng không nhiều, nhưng trăm tám chục điểm vẫn có.”
“Hừ hừ.” Câu nói của Diệp Thanh Trúc khiến Tạ Bạch bật cười khẽ.
Nghe tiếng cười, Diệp Thanh Trúc ngước lên nhìn hắn.
Vì cười, eo Tạ Bạch hơi cong xuống, đầu cúi thấp, mái tóc đen phía trước hơi dài, che khuất mày và mắt. Da trắng, đường nét khuôn mặt rõ ràng, thế nào cũng là một gương mặt tuấn tú.
Nhìn làn da trắng của Tạ Bạch, Diệp Thanh Trúc hơi lơ đãng nghĩ: ‘Không ngờ trong môi trường tệ hại thế này vẫn có người trắng như vậy.’
Đợi tiếng cười của Tạ Bạch dứt, Diệp Thanh Trúc vẫn không hiểu người này cười gì? Cười cô ít điểm à?
Hừ! Những kẻ dưới đáy thế giới phế thổ có mấy ai có nhiều điểm đâu. Cười đi, cười đi, dù sao cũng chẳng sao, chị đây sau này nhất định sẽ không thiếu điểm.
“Số điểm ít ỏi thế này đổi tin tức e là không đủ. Hay là thế này, tôi dẫn cô đến kênh tôi quen, còn cô thì đổi lại bằng cách hôm nay đi nhặt phế liệu cùng tôi, thế nào?”
“Sao lại phải cùng anh đi nhặt phế liệu? Anh là lính đánh thuê xuất sắc, tự mình ra ngoài chẳng phải tốt hơn sao?” Diệp Thanh Trúc thắc mắc.
Tạ Bạch mỉm cười, lộ ra vẻ thần bí: “Cũng chẳng có gì, chỉ là thấy cô vận may khá tốt, muốn hưởng ké một chút.”
Vẻ mặt Tạ Bạch vừa như nghiêm túc, vừa như thuận miệng nói vậy. Nói xong, trên mặt vẫn còn một nụ cười, ánh mắt có chút mong đợi nhìn Diệp Thanh Trúc, chờ cô trả lời.
“Đi nhặt phế liệu cùng nhau thì được, nhưng anh dẫn tôi đi, tôi theo anh.” Diệp Thanh Trúc nhìn Tạ Bạch với ánh mắt chân thành.
“Đúng là biết tính toán, nói thế nào cũng không để mình chịu thiệt.” Giọng Tạ Bạch có chút bất lực, nhưng không từ chối.
Ai cũng có ít nhiều điểm thu nhặt bí mật riêng, đều phòng thủ nghiêm ngặt, đương nhiên không dễ dàng nói cho người khác. Mà Tạ Bạch là lính đánh thuê quanh năm lang thang bên ngoài, tất nhiên cũng có điểm thu nhặt bí mật của riêng mình.
Nói câu đó, Diệp Thanh Trúc tất nhiên không nghĩ Tạ Bạch sẽ dẫn mình đến điểm bí mật, nhưng tổng sẽ có những chỗ thu nhặt tốt hơn so với người khác.
Nếu đi theo thì cũng không thiệt, dù sao đối phương đã nói muốn hưởng ké vận may của cô, tuy vận may của Diệp Thanh Trúc thường đi kèm với xui xẻo, nhưng điều này bây giờ nhất định không nói.
“Thế anh đồng ý rồi?” Diệp Thanh Trúc thăm dò.
“Không đồng ý thì cô có dẫn tôi đi nhặt phế liệu không?”
Diệp Thanh Trúc kiên quyết lắc đầu, tỏ ý nhất định là không.
Cuối cùng cũng chẳng biết ai lợi ai, chuyện coi như định vậy. Tạ Bạch cũng không tiếp tục cãi cọ với Diệp Thanh Trúc nữa.
Anh bảo Diệp Thanh Trúc mang theo đồ cần đổi, rồi thẳng tiến đến địa điểm định trước.
Nhìn cửa tiệm quen thuộc trước mắt, thật trùng hợp, đúng là tiệm cô vừa đến hôm qua.
Diệp Thanh Trúc liếc Tạ Bạch, nghi ngờ anh cố tình chơi mình.
Tạ Bạch tất nhiên cũng để ý ánh mắt của cô, buồn cười nói: “Sao? Lúc này lại không tin tôi à? Hay cô đã từng đến và bị hố ở tiệm này?”
Trong lúc nói chuyện, hai người đã vào trong tiệm. Lời của Tạ Bạch đương nhiên cũng lọt vào tai ông chủ. Diệp Thanh Trúc thấy thế vội vàng lắc đầu một cách khéo léo: “Không ạ, chỉ là hôm qua tôi mới đến, hơi bất ngờ thôi.”
Cô ngừng một chút rồi nói tiếp: “Hôm qua nhờ có bác chủ giúp đỡ tôi mới thoát được cái đuôi phía sau, vẫn chưa kịp cảm ơn bác.” – Câu này đương nhiên cũng là nói cho ông chủ nghe.
Ông chủ tiệm thấy Tạ Bạch dẫn Diệp Thanh Trúc vào, nhìn Tạ Bạch là biết hai người đến làm gì. Nghe Diệp Thanh Trúc nói vậy, ông phẩy tay: “Chuyện nhỏ, không đáng cảm ơn.”
Rồi quay sang Tạ Bạch: “Hôm nay nghỉ à? Sao có thời gian đến chỗ tôi, có phải lại có đồ tốt cần giúp xử lý không?”
Tạ Bạch cười: “Không ngờ hai người cũng quen nhau, vậy tôi không dài dòng nữa.”
Anh chỉ Diệp Thanh Trúc nói với Kiều Chí Cương: “Kiều đội, đây là Diệp Thanh Trúc, cô ấy có ít đồ muốn đổi thành điểm.”
Rồi giới thiệu với Diệp Thanh Trúc: “Đây là đội trưởng cũ của tôi, Kiều Chí Cương. Giờ không làm lính đánh thuê nữa, mở tiệm này. Cô có gì đều có thể tìm anh ấy đổi, đảm bảo an toàn mà không bị hố.”
Sau khi Tạ Bạch giới thiệu xong, Kiều Chí Cương nói thẳng với Diệp Thanh Trúc: “Cô muốn giao dịch cái gì? Có thể lấy ra tôi xem.”
Đã đến rồi, mà người này lại từng là đội trưởng lính đánh thuê, về mặt quan hệ tất nhiên không tồi. Diệp Thanh Trúc không do dự, thò tay vào túi vải lấy đồ. Vừa định lôi ra thì khựng lại, nhìn Tạ Bạch.
Tạ Bạch thấy ánh mắt của cô, cười nói: “Sao lúc này lại không tin tôi nữa rồi?”
Diệp Thanh Trúc nghĩ một lát, không dằn vặt thêm nữa, lấy ra quả tì bà, gà rừng, thỏ rừng, cùng với khoai lang dại, đặt tất cả lên quầy.
