Chương 9: Châu Chấu
Diệp Thanh Trúc tiếp tục đi khoảng một tiếng đồng hồ, cô đến một bờ sông nhỏ.
Bờ sông cỏ mọc um tùm, hầu hết cao ba bốn mét, trong bụi cỏ có những con châu chấu xanh khổng lồ nhảy qua nhảy lại.
Châu chấu chính là loài côn trùng gây hại mùa màng thường gọi là cào cào, hễ xảy ra nạn châu chấu thì hoa màu trên đồng khó tránh khỏi bị ăn sạch.
Nhìn mấy con châu chấu này, Diệp Thanh Trúc suýt chảy nước miếng, không biết mấy con này có ăn được không?
Hình như là ăn được nhỉ?
Diệp Thanh Trúc nghĩ, trước đây đi chơi nhiều nơi đều có các món côn trùng chiên dầu, mà đã đến lúc này rồi, dù là thịt trên đùi muỗi cũng chẳng chê.
Nghĩ là làm, mấy con châu chấu này đều rất to, cơ thể dài khoảng một mét, hai chân sau to khỏe trông có vẻ nhiều thịt.
May mà chúng chỉ to lên chứ không có tính công kích, vẫn thích gặm những lá cỏ dày.
Nhưng khả năng bật nhảy rất mạnh, mỗi lần có thể nhảy xa hai ba mét, rất khó bắt.
Diệp Thanh Trúc vất vả lắm mới bắt được một con, kiểm tra thì phát hiện nó bị ô nhiễm nặng.
Không sao, tiếp tục bắt. Một con, hai con, ba con, bốn con, năm con đều bị ô nhiễm nặng, Diệp Thanh Trúc muốn gào lên.
Không những khó bắt mà còn chẳng có con nào ăn được.
Diệp Thanh Trúc chạy đông đuổi tây cũng mệt, tìm một gốc cây ngồi dựa nghỉ ngơi, uống một ngụm nước.
Vừa nghỉ, cô vừa nhìn mấy con châu chấu nhảy qua nhảy lại trước mặt, nghĩ cách bắt thế nào, bắt từng con một thế này hiệu suất quá thấp.
Giá mà có một cái lưới thì tốt.
Nghĩ đến lưới, Diệp Thanh Trúc nhìn quanh, không xa có một cây cọ, trên đó có những tàu lá cọ rất lớn, có thể dùng để đan một cái lưới đơn giản.
Diệp Thanh Trúc đến dưới gốc cây cọ, những cây cọ này mọc rất cao, cô sờ thân cây.
Hình như cơ thể này chưa từng trèo cây, không biết có trèo lên được không, mặc kệ, thử xem sao.
Dù sao trước đây trèo cây với cô là chuyện dễ như trở bàn tay, ôm thân cây, không thấy xa lạ, rất nhanh nhẹn trèo lên cây.
Nhưng cuống lá cọ khá to, không dễ bẻ gãy, bất đắc dĩ Diệp Thanh Trúc chỉ có thể nắm lá kéo mạnh, xé được mấy lá thì xé.
Gặp cuống lá nhỏ hơn thì trực tiếp bẻ gãy, làm việc một hồi, thấy lá cọ trên mặt đất cũng nhiều rồi, bỏ mấy lá đang cầm xuống cây.
Xuống cây, Diệp Thanh Trúc bắt đầu đan lưới. Mấy việc thủ công này cô làm khá thuận tay, tuy lỏng lẻo không đẹp mắt nhưng không ảnh hưởng sử dụng.
Châu chấu ở đây đều không nhỏ, không lo chui qua mắt lưới chạy mất.
Đan xong lưới cọ, Diệp Thanh Trúc tìm một chỗ, đặt lưới chờ châu chấu mắc bẫy.
Lá cọ màu xanh, gần giống màu cỏ dại, không lo châu chấu không mắc bẫy, chỉ cần kiên nhẫn chờ một lúc.
Đặt lưới xong, nhìn mấy cuống lá cọ trên đất, tuy không nhiều, nhưng mỗi cuống đều có răng cưa ở mép.
Diệp Thanh Trúc nghĩ một lúc, lấy mấy cuống lá này buộc lại với nhau bằng lá cọ thừa, độ dài vừa phải, có thể dùng làm vũ khí.
Dù sao hiện tại trong tay không có thứ gì phòng thân, có vẫn hơn không.
Làm xong, Diệp Thanh Trúc ra bờ sông, nhìn dòng sông, nước có vẻ sâu, không biết có tôm cá không.
Nhưng tay cô hiện tại không có thứ gì để câu cá hay bắt tôm, đương nhiên cũng không dám xuống sông mò cá, biết đâu dưới sông có thứ gì.
Huống hồ tin chắc tôm cá dưới sông cũng đều bị biến dị, biết đâu mọc đầy răng sắc nhọn.
Thôi đừng tự rước khổ vào thân, chưa chắc bắt được cá mà mình lại thành thức ăn cho người khác.
Biết sông không có hy vọng, Diệp Thanh Trúc không lãng phí thời gian, quay người tiếp tục tìm rau dại ăn được khác.
Ngay bờ sông mọc khá nhiều cần nước, thân rễ cũng to, nếu tìm được vài cây ăn được thì cũng tốt.
Diệp Thanh Trúc không do dự bắt đầu kiểm tra. Xung quanh không có người khác nên cô bật âm thanh máy dò lên.
Tiếng bíp bíp liên tục, nhưng đáng tiếc không có cây nào ăn được.
Nghỉ một lát, tiếp tục kiểm tra.
Không tin một vùng cần nước rộng thế này không có cây nào ăn được?
Kiểm tra mãi đến khi mặt trời lên cao, vẫn không tìm được cây nào ăn được.
Diệp Thanh Trúc chỉ đành thở dài, tìm chỗ mát nghỉ ngơi.
Lấy nước và quả mâm xôi còn lại từ sáng, uống nước ăn quả, nhưng không no.
Không no cũng đành, trong nhà ngoài hoa keo ra chẳng còn đồ ăn gì khác.
Ăn xong, Diệp Thanh Trúc nhìn khu rừng phía sau, rất muốn vào xem bên trong có quả dại gì không.
Nhưng trên máy dò hiển thị khu rừng phía trước là vùng ô nhiễm nặng, không thể vào.
Thôi, đem mấy cuống lá cọ đã buộc ra, chỉnh lại cho gọn.
Ngẩng đầu nhìn xung quanh, có nhiều cây cao và các bụi cây, một số bụi còn có gai nhọn.
Những gai nhọn này phản chiếu ánh nắng, trông càng sắc bén hơn.
Nhìn những cái gai to khỏe, Diệp Thanh Trúc nhớ lại trước khi tận thế, cô thường chạy trong núi, không ít lần bị gai các loại cây bụi đâm, cảm giác đó thực sự rất thốn.
Nghĩ đến đây, mắt Diệp Thanh Trúc sáng lên, nhìn những cái gai biến dị trở nên to và sắc, lại nhìn cuống lá cọ trong tay, trong lòng nảy ra ý tưởng.
Cô đặt cuống lá cọ xuống, túm lấy gai trên bụi cây bẻ mạnh.
Gặp mấy cái gai già quá, bẻ không gãy thì bỏ, tìm mấy cái vừa bẻ được.
Cô đi dọc bụi cây chọn lựa, trước mắt hiện ra một cái cây, trên thân mọc từng chùm gai.
Diệp Thanh Trúc nhìn cây có gai, tò mò ngẩng lên, thì ra là cây bồ kết, trên cây còn treo nhiều quả bồ kết chưa chín.
Nhìn mấy quả bồ kết, cô nghĩ bồ kết có thể dùng để giặt quần áo, nếu không bị ô nhiễm thì có thể hái được kha khá.
Nhưng bây giờ chưa phải lúc, Diệp Thanh Trúc đánh dấu chỗ này trên máy dò, sau này thường xuyên đến xem.
Gai trên cây bồ kết còn to hơn, dài khoảng nửa mét, Diệp Thanh Trúc quyết định chọn gai cây bồ kết.
Một tiếng sau, trong tay cô đã có chục cái gai dài nửa mét.
Chục cái gai cũng được, Diệp Thanh Trúc bắt đầu chế tạo vũ khí lại từ đầu.
Lần này có gai nhọn, cô định làm một cây chùy gai bản đơn giản.
Kẹp mấy cái gai vào giữa các cuống lá cọ, cố định, buộc chặt, quấn từng vòng.
Tưởng tượng thì đơn giản, nhưng thực tế làm không dễ, nhất là việc cố định gai vào giữa các cuống lá.
Diệp Thanh Trúc thử đi thử lại, với khả năng khéo tay của mình, sau hai tiếng đồng hồ vật lộn, cuối cùng cũng làm được một cây chùy gai đơn giản ra hồn.
Sau này đi đường, nếu gặp kẻ không có mắt hoặc có ý đồ xấu, thì cho chúng nếm thử uy lực của cây chùy này.
Diệp Thanh Trúc hài lòng nhìn tác phẩm của mình, cầm trên tay vung thử, không ngờ khá vừa tay, phần tay cầm được quấn kỹ bằng lá cọ, không đâm tay.
Cô buộc cây chùy gai tự chế vào hông, trước tiên đến chỗ đặt lưới, tuy đã có vài con châu chấu nhưng chưa đủ nhiều.
Sau đó tiếp tục kiểm tra cần nước bờ sông, có thịt thì tốt, nhưng rau dại cũng không bỏ qua.
