Chương 93: Đi xếp hàng từ lúc 3 giờ sáng
Kiều Chí Cương trả lời tin nhắn xong rồi nói: “Cũng là do đồ cô mang tới tốt, nếu không thì tôi đâu có cơ hội kết nối với những người này. Thanh Trúc, sau này có đồ tốt gì thì nhất định đừng quên tôi nhé.”
Gần đây, những thứ Diệp Thanh Trúc mang tới ngày càng tốt, rất nhiều thứ người khác căn bản không bắt được hay hái được. Giống như lần trước mọi người đều đi hái dương mai, cũng có vài người mang tới bán, nhưng cuối cùng có không ít khách hàng phản hồi rằng cùng là dương mai nhưng sao ăn thấy hương vị khác nhau. Hơn nữa, những thứ này đã rõ ràng thu hút sự chú ý của không ít người. Kiều Chí Cương phỏng đoán, thời gian mình độc quyền bán những món đồ tốt của Diệp Thanh Trúc e là cũng không còn lâu nữa. Nhưng dù sao, nếu có thể duy trì quan hệ tốt, thì tự nhiên vẫn chiếm được chút lợi thế.
Diệp Thanh Trúc cười nói: “Anh Kiều khách sáo rồi, có thể bán được giá cao cũng là nhờ anh Kiều biết cách làm ăn.”
Kiều Chí Cương nghe vậy cười hì hì nói: “Thanh Trúc, hôm qua cá và trái cây em gửi đều bán được giá tốt. Cá bán được tổng cộng 126.000 điểm, dương mai và việt quất bán được 11.840 điểm, cộng với con cá lớn hôm nay nữa là tổng cộng 437.840 điểm, sau khi trừ phí thủ tục, tôi chuyển điểm cho em. Tôi còn phải đi giao cá ngay đây.”
Diệp Thanh Trúc: “Vâng, làm phiền anh Kiều rồi.”
Diệp Thanh Trúc nhìn 372.164 điểm vừa vào tài khoản, chợt thấy mình lại có thể vào siêu thị mua thêm vài món đồ mình thích.
Kiều Chí Cương lái xe tới. Diệp Thanh Trúc và Tạ Bạch giúp anh khiêng con cá ra chiếc xe đỗ ngoài cửa. Kiều Chí Cương chào một tiếng rồi đi.
Diệp Thanh Trúc và Tạ Bạch quay lại sân, trời đã tối. Ánh đèn từ trong nhà hắt ra, khiến cả sân trở nên rất ấm cúng.
Tạ Bạch vốn im lặng nãy giờ, cười nói: “May mắn và thực lực của em thật khiến người ta hâm mộ cũng không được. Nhưng gần đây em bán cá qua anh Kiều nhiều quá, tôi đoán chắc chắn sẽ có nhiều người để ý. Về sau em ra ngoài phải cẩn thận hơn mới được.”
Ngừng một lát, anh tiếp: “Hồ trên núi e cũng không giấu được lâu nữa. Có một cái hồ lớn như vậy, ngoài dân thường, những người cấp trên chắc chắn cũng sẽ hứng thú. Ngày tháng em có thể một mình câu cá thoải mái có lẽ sắp hết rồi.”
“Còn nữa, chắc em cũng tự phát hiện ra, những thứ em thanh lọc, ăn vào hương vị khác hẳn, sau khi ăn xong cả người cảm thấy thoải mái và nhẹ nhàng hơn. Dù sao tôi cũng hay tới nhà em ăn chực, sự thay đổi trên cơ thể tôi có thể cảm nhận rõ ràng. Trước đây em bán không ít cá và trái cây, phần lớn lại bán cho những người có quyền thế trong căn cứ, họ chắc chắn cũng sẽ nhận ra, nhất định sẽ chú ý tới em. Em phải chuẩn bị tâm lý.”
Diệp Thanh Trúc nghe vậy cười nói: “Ừ, gần đây để nhanh chóng kiếm được điểm, cách làm có hơi mạo hiểm, trong lòng em có tính toán. Hơn nữa không phải anh cũng nói căn cứ bây giờ ưu đãi người có dị năng sao? Dị năng của em cũng khá thực dụng, nguy hiểm đến tính mạng chắc không có. Còn chuyện khác thì tới lúc đó tính sau!”
Tạ Bạch thấy Diệp Thanh Trúc đã hiểu rõ trong lòng nên không nói thêm nữa, quay sang hỏi: “Hôm nay câu được con cá lớn như vậy, coi như vận may cực tốt rồi. Theo quy luật của em, vận may tốt kéo theo nguy hiểm, hôm nay có gặp chuyện gì khác không?”
Diệp Thanh Trúc dẫn Tạ Bạch đi về phía nhà bếp, nói: “Trời không còn sớm nữa, cũng đói rồi, nấu cơm trước, vừa nấu vừa nói chuyện.”
Tạ Bạch tự nhiên hỏi: “Tối nay muốn ăn gì?”
Diệp Thanh Trúc lấy ra một cũ khoai tây bị tróc vỏ và một con cá, thanh lọc xong rồi nói: “Nấm hồi nãy nhặt được vẫn còn một chút, làm món nấm xào khoai tây cắt lát và cá luộc cay đi.” Bếp mới xây còn phải chờ cho khô, tạm thời chưa dùng được.
Tạ Bạch và Diệp Thanh Trúc cùng nhau dùng mấy viên gạch còn lại từ đợt cải tạo trước để dựng một cái bếp tạm. Bếp tạm dựng xong, Tạ Bạch lấy nguyên liệu ra và trực tiếp nấu bữa tối. Diệp Thanh Trúc ở bên cạnh phụ giúp nhóm lửa, vừa nhóm lửa vừa tiếp tục chủ đề lúc nãy, nói: “Hôm nay đi nhặt rác, tổng thể vận may rất tốt, cũng có gặp nguy hiểm.”
Diệp Thanh Trúc kể sơ qua chuyện hôm nay. Tạ Bạch quay người nhìn Diệp Thanh Trúc hỏi: “Vết thương do bị rết cứa có sao rồi? Thuốc mỡ trị thương tôi từng dùng cho em, ngày mai sẽ có lô mới. Tôi đã nói với đoàn là lấy ba lọ, ngày mai lấy được tôi chở tới cho em.”
Diệp Thanh Trúc nói: “Không còn vấn đề lớn nữa, tôi đã tìm cách giải độc rồi, vết thương không đáng ngại. Ngày mai lấy thuốc mỡ về tôi sẽ bôi thêm một chút, nhanh chóng sẽ khỏi thôi.”
Tạ Bạch định xem vết thương trên tay Diệp Thanh Trúc, thấy cô ấy có vẻ không muốn nhìn, đành nói: “Được, ngày mai lấy thuốc mỡ xong tôi sẽ mang tới cho em.”
Diệp Thanh Trúc nói: “Vâng”, rồi hỏi tiếp: “Nhiệm vụ của lính đánh thuê các anh bây giờ có nhiều không?”
Tạ Bạch vừa tiếp tục chuẩn bị bữa tối vừa nói: “Bây giờ nhiệm vụ không còn nhiều như trước, thời gian nghỉ ngơi của bọn tôi cũng nhiều hơn. Trước đây toàn phải đi tiêu diệt và xua đuổi thú biến dị, giờ đa số thú biến dị đã bị đuổi ra khỏi khu an toàn. Ngoại trừ những người phải đi khai phá khu vực mới, nhiệm vụ của lính đánh thuê bọn tôi ít đi. Đôi khi cũng nhận được yêu cầu đi cứu người ở khu ô nhiễm cao hoặc phóng xạ cao, hoặc là phụ trách tuần tra khu vực trồng trọt.”
Diệp Thanh Trúc nói: “Nếu bây giờ các anh không có nhiều nhiệm vụ, vậy ngày mai đào khoai lang xong, ngày kia nếu anh không có việc thì đi cùng em hái hạt dẻ và câu cá nhé?”
Tạ Bạch đương nhiên đồng ý, nghĩ một lát rồi hỏi: “Số lúa mì đó của em định khi nào thì ăn?”
“Dù sao trời tuyết lớn sắp tới rồi, lúc đó chỉ có thể ở nhà không ra ngoài được, khi đó tôi sẽ yên tâm ở nhà thanh lọc số lúa mì này, rồi làm thành thức ăn.”
Tạ Bạch nghe vậy cười nói: “Được.”
Ăn tối xong, Tạ Bạch rời đi. Diệp Thanh Trúc nhắn tin cho Cố Tiểu Oánh.
“Tiểu Oánh, ngày mai chị sẽ đi đào khoai lang, phải đi xếp hàng sớm, tập luyện hôm nay tạm nghỉ một ngày.”
Rất nhanh Cố Tiểu Oánh trả lời: “Dạ, chị Diệp.”
Rồi tin nhắn tiếp theo: “Chị Diệp, ngày mai chị đi xếp hàng lúc mấy giờ? Em cũng muốn đi đào khoai lang.”
Diệp Thanh Trúc nghĩ ngày mai chắc chắn có rất nhiều người xếp hàng, đặc biệt là lúc này mọi người đang bận rộn chuẩn bị thức ăn, chắc chắn sẽ không bỏ lỡ cơ hội tốt này, trả lời: “3 giờ sáng đi xếp hàng.”
“Vâng.”
Hai người nhắn tin xong, Diệp Thanh Trúc lại nhắn cho nhân viên siêu thị, vì phải giao hàng nên trước khi đi hai người đã liên lạc, nói với cô ấy là việc giao đồ nội thất hẹn lại một ngày. Ban đầu Diệp Thanh Trúc nghĩ đối phương sẽ trả lời vào ngày mai, không ngờ rất nhanh đã hồi đáp là không sao.
Nói xong chuyện giao đồ nội thất, lại nhớ ra gà mẹ và gà con trong không gian vẫn chưa thả ra, vội đi tới một góc sân, dùng thanh tre và ván gỗ tháo ra trước đây dựng một cái chuồng gà tạm bợ. Thả gà mẹ và gà con ra, gà mẹ dẫn gà con đề phòng nhìn Diệp Thanh Trúc trốn ở góc. Diệp Thanh Trúc lấy ra một ít rau dại ném cho chúng rồi quay người vào nhà. Một hai ngày cũng không chết đói được chúng, dù sao cuối cùng cũng thành đồ ăn.
Tiếp theo lại tới nhà bếp, thanh lọc nốt số khoai tây ô nhiễm cao để trong bếp, rửa mặt rửa tay, kiểm tra vết thương thấy đúng là không có vấn đề gì lớn, đặt đồng hồ báo thức trên máy kiểm tra lúc 3 giờ rồi lên giường nghỉ.
