Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
The Walking Dead: Hệ thống zombie bị phá hủy, mọi lớp nhân vật đều trở thành thần thánh. > Chương 92

Chương 92

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 92 có bản audio.

Chương 92: Vào Ở Nơi Trú Ẩn, Rosita Gia Nhập

 

Phòng chứa chất đầy đồ hộp, gạo, mì, nước đóng chai, cùng thuốc men và đạn dược.

 

Lục Thần lấy mấy cái thùng nước trong ba lô ra ngoài một chút.

 

Hễ rảnh là anh lại dùng nguyên liệu ghép thùng nước, rồi hứng nước giếng, lén nhét vào ba lô.

 

Hiện tại chồng được tới 9999 cái rồi nhỉ.

 

Sắp xếp xong xuôi thì có thể phân phòng cho mọi người trong trại.

 

Phòng bốn ngăn.

 

Có gia đình dọn vào ở, như nhà Morales, họ vẫn luôn muốn chạy đến chỗ bà con, nhưng tình hình bên ngoài ngày càng tệ.

 

Sau đó chẳng ai nhắc đến chuyện đó nữa.

 

Có cả trẻ con, trại ngày càng nhiều trẻ: Carl, Sophia, Noah, Lily... có thể xếp chung một phòng.

 

Mấy tay nghiện thuốc thì nhét hết vào các ngăn gần cửa, như Merle, Daryl.

 

Mấy lão già hút thuốc này thi thoảng lại phì một hơi.

 

Michonne, Andrea và Amy ở chung một phòng.

 

Giữa lúc đó, Glenn bước tới, định ở cùng phòng với Lục Thần, nhưng thấy bên cạnh anh có Maggie và Beth, lời đến miệng lại nuốt xuống.

 

Thằng em trong lòng hơi chua chát.

 

"Glenn, mày có thể ở với Andrea với Amy, không phải mày với Amy..."

 

Lục Thần khoác vai thằng bạn, bày mưu tính kế cho nó.

 

"Nhưng Andrea vẫn chưa biết chuyện tao với Amy, lỡ như..." Glenn xoa xoa cổ.

 

Để Andrea biết chuyện mình với em gái bả, chẳng phải xong đời sao.

 

Lục Thần xua tay: "Ê, sao lại thế được, có những chuyện mày không làm thì sao biết kết quả?"

 

Glenn do dự một lát, cuối cùng lấy hết can đảm.

 

Dù sao hắn và Amy cũng tình tứ một thời gian rồi, giấy không gói được lửa.

 

Beth cũng xáp lại, đôi mắt nhỏ chớp chớp.

 

"Glenn, anh cứ yên tâm mà đi, có chuyện gì bọn em chống lưng cho!"

 

"Đúng đúng đúng." Maggie cũng tới.

 

Glenn nhìn ba người, cuối cùng hạ quyết tâm.

 

Thấy hắn ngẩng cao đầu ưỡn ngực bước tới trước mặt Andrea.

 

Ba phút sau.

 

Andrea rút cây dao rựa ở thắt lưng, đuổi Glenn chạy vòng quanh khắp tầng hầm.

 

"Không phải... là ba người họ bảo tao tới..."

 

Glenn vừa chạy vừa kêu, Lục Thần đứng tại chỗ ngắm trần nhà, huýt sáo.

 

Maggie và Beth đứng cười trộm.

 

Nhưng chúng nó cười không được bao lâu.

 

Rosita thong thả bước tới, sự chú ý của ba người đột nhiên bị cô thu hút, thấy cô xách một túi đồ sinh hoạt hàng ngày bước vào ngăn của Lục Thần.

 

Rồi ném đồ lên giường tầng trên của Beth.

 

Lục Thần: "?"

 

Beth: "??"

 

Maggie: "????"

 

Rosita giải thích: "Hết chỗ rồi, tôi cũng không thích ở chung với người khác, nhìn ba người cũng tạm ổn."

 

Cái giải thích này gọi là giải thích à?

 

Maggie đảo mắt giữa cô và Lục Thần, Beth chống nạnh, núp sau lưng chị, vừa đáng yêu vừa dữ.

 

"Tôi lên nhà chính xem sao." Lục Thần chân bôi dầu, chuồn thẳng.

 

...

 

Cuối cùng bảng phân ca ra.

 

Kho thóc: Herschel dẫn hai tay chạy trèo đổi ca, chăm sóc gia súc, mỗi ca sáu tiếng.

 

Nhà chính: Rick dẫn Shane canh gác, Lina sẵn sàng theo dõi tình hình thai phụ.

 

Lục Thần còn phái Crane lên nhà chính, gặp tình huống đột xuất, siêu nhân Crane cũng có thể vững vàng chống đỡ.

 

Chẳng bao lâu.

 

Bão tuyết đúng hẹn ập tới.

 

Bên ngoài gió tuyết mù mịt, chẳng mấy chốc, cả vùng đất Georgia khoác lên mình một lớp áo bạc, nhiệt độ giảm mạnh.

 

Nhưng nhiệt độ ngày tuyết chưa phải thấp nhất.

 

Sau trận tuyết lớn mới là quãng thời gian hạ nhiệt thực sự.

 

Nghe tình hình bên ngoài do Rick và Crane báo qua bộ đàm, mọi người đều phải khâm phục tầm nhìn xa của Lục Thần.

 

Nếu không có chỗ trú ẩn dưới lòng đất, mùa đông này chẳng biết khổ sở thế nào.

 

Phải biết xác sống có quan tâm đông hè gì đâu, chỉ cần chúng không bị đông cứng là có thể tấn công.

 

Mùa đông gặp xác sống, dao còn chém không nổi cổ chúng.

 

"Mấy người khi xây xong có trát vật liệu cách nhiệt không? Sao lạnh thế này!" Rosita co ro run lên.

 

Maggie nhìn chằm chằm vào ngực cô, chậm rãi nói:

 

"Thế thì cô mặc thêm áo khoác vào đi, mặc mỗi cái áo ba lỗ hở ngực là sao?"

 

"Mà cô còn không đeo!!!"

 

Beth khoác chăn, giận dữ nhìn Rosita, cùng chị gái đồng tâm hiệp lực.

 

Nhưng ánh mắt Maggie nhìn em gái mình cũng có chút phức tạp và đề phòng.

 

Trực giác đàn bà rất chuẩn.

 

Còn Lục Thần, anh nào dám ở trong phòng.

 

Anh đang chơi poker Texas với Merle tụi nó.

 

Merle thắng tơi bời, mặt Daryl, Rahim, Glenn đều dính đầy giấy trắng, Lục Thần miễn cưỡng giữ được trận địa, thắng Merle vài bao Marlboro.

 

Lão nghiện thuốc hoàn toàn không quan tâm thua mấy thanh protein.

 

Nhưng thuốc thua hết, hai mắt lão đỏ ngầu.

 

Máu dồn lên não!

 

"Merle, thôi đi, thôi đi, mày thua nó rồi!"

 

Glenn bên cạnh can.

 

"Không thùng thì cù lũ, mày xem bài rồi hả?" Jade ném bài trong tay, khó khăn lắm mới bốc được đôi, còn bị Merle làm cái giật mất.

 

Đến lượt Lục Thần làm cái, anh lại quét sạch cả bàn.

 

Thế này chơi cái nỗi gì!

 

Cuối cùng, cả bàn cưỡng chế đá Lục Thần ra khỏi cuộc.

 

Anh ôm một đống đồ to tướng, hí hửng về phòng.

 

Rồi.

 

Ba ánh mắt lạnh lẽo đồng loạt chiếu tới.

 

GG!

 

...

 

Vui thì vui thật, nhưng lúc ngủ cũng thực sự khổ.

 

Ba cô gái đều phải thay đồ, cảm giác của anh cực kỳ nhạy, nhất là trong không gian chật hẹp, dù nhắm mắt cũng có thể qua tiếng vải cọ da mà suy ra size của mỗi người.

 

Chưa kể một phòng có ba người tỏa ra mùi thơm nhẹ (mùi cơ thể), khiến hormone nam của anh hoạt động quá mức.

 

Lục Thần lăn qua lăn lại trên giường tầng.

 

Vừa mở mắt, Rosita đối diện nhìn anh chằm chằm.

 

Lục Thần không cần xem buff cũng biết cô muốn làm gì.

 

Con đàn bà này gan rất lớn!

 

Lục Thần nhớ trong phim gốc, Rosita có cả đống pha điên rồ.

 

Mang thai con của Siddiq, tìm cha xứ làm người chốt, để Eugene nuôi con.

 

Tạo nên huyền thoại tận thế ba nam một nữ.

 

"Anh lăn qua lăn lại trên kia làm gì?" Maggie đạp một cước vào tấm ván, Lục Thần ngừng động tác lăn.

 

Một lát sau, giọng nói vọng xuống.

 

"Anh ngủ không được."

 

"Hi hi, em cũng thế." Beth cười thành tiếng.

 

Rosita không nói gì, ngửa mặt nhìn trần nhà.

 

"Ngủ không được thì xuống đây!" Maggie nói.

 

"Hả?"

 

"Nhanh lên!"

 

Lục Thần rón rén xuống giường, đứng trước giường tầng dưới.

 

Maggie kéo chăn ra, để lộ thân hình nhỏ nhắn.

 

"Cái này... không tốt đâu!"

 

"Hơi ấm sắp tản hết rồi, nhanh lên!"

 

Maggie liếc anh một cái.

 

Lục Thần thuận thế chui vào chăn.

 

Giường tầng dưới tuy hơi chật, nhưng Maggie nằm đè lên người Lục Thần, hai người ôm nhau sưởi ấm, hoàn toàn không lạnh.

 

Tầng trên của Beth vọng tiếng lăn lộn.

 

Rosita quay mặt vào tường, cuộn chặt chăn.

 

Chán!

 

Beth thì mắt mở to, nhìn chằm chằm hai người.

 

Rõ ràng em vợ trước đây còn ngọt ngào, như một cái bánh vani nhỏ, mà giờ càng ngày càng hỗn láo!

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn