Chương 12: Còn cần phải giày vò nữa không?
Tan học về, Cố Tiểu Bắc ủ rũ bước vào nhà, không nói một lời, cứ thế chui thẳng vào phòng.
“Tiểu Bắc về rồi à?” – Lâm A Tú từ trong bếp bước ra, vừa nhìn đã thấy vết thương trên mặt cậu, trong lòng thót một cái, vội vàng kéo cậu lại, “Trời ơi, mặt con sao thế này? Đánh nhau với ai à?”
Cố Tiểu Bắc hất mạnh tay bà ra, hừ lạnh một tiếng, không buồn quay đầu lại mà chui tọt vào phòng, đóng sầm cửa.
Bàn tay Lâm A Tú khựng lại giữa không trung, mặt mày ngượng ngùng.
Giang Lâm Hạ từ trong phòng bước ra, nhìn thấy cảnh ấy, mày liền nhíu lại: “Thằng nhóc thối này thái độ gì vậy? Ở ngoài chịu uất ức rồi về nhà làm càn à? Để con đi tìm nó!”
“Đừng!” – Lâm A Tú vội vàng ngăn con gái, hạ giọng, “Con so đo với một đứa trẻ làm gì? Nhìn nó thế kia, chắc chắn ở ngoài đã phải chịu uất ức gì ghê gớm lắm. Trong lòng nó vẫn còn đề phòng mẹ con mình, nhất thời chưa nghĩ thông, cũng là chuyện bình thường. Về phòng con đọc sách đi, không sao đâu.”
Nói rồi, bà nhanh nhẹn bới cơm gắp thức ăn, bước tới cửa phòng Cố Tiểu Bắc, nhẹ nhàng gõ cửa, dịu giọng nói: “Tiểu Bắc, cơm để trước cửa cho con rồi, bưng vào ăn với anh con đi, đừng để nguội.” Nói xong, bà đặt cơm xuống chiếc ghế nhỏ trước cửa rồi quay người bỏ đi.
Trong phòng, Lục Lẫm nhìn thấy vết thương trên mặt Cố Tiểu Bắc, lòng đau như bị kim đâm: “Vết thương trên mặt là sao? Ai bắt nạt em?”
Cố Tiểu Bắc cúi gằm mặt, cắn chặt môi, nhất quyết không chịu nói, nhưng nước mắt lại chẳng nghe lời, từng giọt từng giọt rơi xuống đất.
Hôm nay cậu đã đứng giữa sân vận động suốt cả buổi trưa.
Thấy cậu như vậy, Lục Lẫm rất muốn đưa tay xoa đầu cậu để an ủi, muốn lau khô nước mắt cho cậu, nhưng anh chẳng làm được gì. Chưa bao giờ anh căm ghét bản thân đến thế, căm ghét cái thân thể vô dụng này!
“Xin lỗi…” – giọng Lục Lẫm khàn đặc, vỡ vụn, tràn đầy bất lực, “Đều tại anh không tốt… tại anh vô dụng, không bảo vệ được em, để em phải chịu uất ức…”
Cố Tiểu Bắc đột ngột ngẩng đầu lên, nhìn thấy nỗi đau và sự tự trách trong mắt anh trai, cậu vội vàng lấy mu bàn tay lau khô nước mắt, ưỡn cổ, làm ra vẻ cứng cỏi: “Không sao đâu, anh! Em tự bảo vệ được mình! Cũng bảo vệ được anh! Hôm nay em đâu có thua thiệt gì, thằng Lý Cường kia bị em đánh cũng không nhẹ đâu!”
Cậu càng hiểu chuyện, Lục Lẫm lại càng thấy khó chịu trong lòng: “Nói cho anh biết, rốt cuộc vì sao lại đánh nhau?”
Cố Tiểu Bắc hít mũi một cái, giận dữ nói: “Đồ khốn Lý Cường ấy! Nó mắng em, còn, còn mắng anh là… Nó mới là đồ bại liệt, cả nhà nó đều bại liệt!!”
Lục Lẫm khép mắt lại, biết Tiểu Bắc chỉ vì muốn trút giận thay cho mình. Là do anh không nên thân, ngoài việc nằm yên ra thì chẳng làm được gì cả.
Anh rất muốn cử động ngón tay cho cậu xem, nói với cậu rằng mình sẽ sớm khỏi, bảo cậu đừng để ý tới những lời ác ý của thiên hạ, càng đừng vì mình mà đánh nhau với người ta.
Nhưng mặc cho ý chí anh có mạnh mẽ đến đâu, ngón tay anh vẫn không hề động đậy lấy một chút, cả người như bị giam trong một bức tượng đá lạnh lẽo, không tài nào nhúc nhích.
Anh không làm được, anh chẳng làm được gì cả, chỉ có thể lặp đi lặp lại lời xin lỗi yếu ớt, vô lực: “Tiểu Bắc… xin lỗi… là anh có lỗi với em…”
Cố Tiểu Bắc nhìn dáng vẻ đau khổ của anh, không nhịn được nữa, bước tới ôm chặt lấy cánh tay cứng đờ của anh, vùi khuôn mặt nhỏ vào khuỷu tay anh, giọng kiên định: “Không sao đâu anh, anh sẽ khỏi, nhất định sẽ khỏi!”
…
Ánh hoàng hôn xuyên qua cửa sổ, đổ xuống xe lăn của Lục Lẫm những vệt bóng loang lổ.
Giang Lâm Hạ cầm bản phác đồ phục hồi chức năng đã viết xong bước vào, ánh mắt dừng lại trên mặt anh một lát.
“Sắc mặt đỡ hơn nhiều rồi.” – cô nói với giọng bình thản, “Xem ra thuốc lần trước đã có tác dụng. Ngón tay anh có thấy cảm giác hồi phục được chút nào không?”
Lục Lẫm nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng trầm thấp: “Giang Lâm Hạ, tình trạng của tôi tôi tự biết. Dây thần kinh cột sống bị tổn thương, các chuyên gia của Tổng viện Quân y đều đã hội chẩn qua rồi, xác suất hồi phục… vô cùng nhỏ.”
Anh nghiêng mặt, thẳng thắn nhìn cô: “Thời gian qua tôi nhìn ra được, mọi người thật lòng đối tốt với Tiểu Bắc. Đợi đoàn trưởng Cố về, tôi sẽ chủ động xin vào trại phúc lợi. Cô yên tâm, tuyệt đối sẽ không gây phiền phức cho mọi người.”
Giang Lâm Hạ đập bản phác đồ phục hồi xuống bàn, nhướng mày: “Ý gì vậy? Nói một đằng làm một nẻo à? Hồi đó là ai đồng ý làm vật thí nghiệm cho tôi? Giờ lại muốn đổi ý rồi?”
Cô cúi người tới gần, ánh mắt sắc lẹm: “Tự mình vào trại phúc lợi? Vậy anh thử đoán xem, con lừa con bướng bỉnh Cố Tiểu Bắc kia có khóc lóc ầm ĩ đòi đi theo anh không? Đến lúc đó người ngoài sẽ nói gì? ‘Nhìn kìa, mẹ kế vừa đến đã ép đứa con riêng bại liệt vào trại phúc lợi’ – tiếng thơm anh chiếm hết, còn chúng tôi thì thành kẻ xấu đủ đường? Tôi nói này, sao anh lại nhiều tâm cơ thế hả, không có chuyện gì cũng kiếm chuyện, cứ không chịu thấy chúng tôi sống yên ổn!”
Lục Lẫm tức đến nỗi nói năng cũng không trôi chảy: “Cô… cô rõ ràng biết tôi không có ý đó!”
“Tôi mặc kệ anh có ý gì!” – Giang Lâm Hạ đứng thẳng dậy, khoanh tay, “Tôi là giun trong bụng anh chắc? Còn phải đoán xem anh có mấy cái ý nữa! Anh như thế này mà cũng làm đại đội trưởng, cũng dẫn quân à? Đừng để thiên hạ chê cười!”
“Cô đúng là ngang ngược vô lý!” – Lục Lẫm hiếm khi nâng cao giọng, “Chuyên gia đều nói là không thể, lẽ nào cô còn giỏi hơn cả chuyên gia của Tổng viện Quân y?”
Giang Lâm Hạ nghiêng nhẹ đầu, khóe môi cong lên một nét cười tự tin, ngạo nghễ: “Ừm.”
Lục Lẫm bị tiếng “ừm” ấy làm cho nghẹn họng, anh thật không hiểu cô lấy đâu ra dũng khí, lại dám cho rằng mình còn giỏi hơn cả chuyên gia!
Anh bị cái vẻ dầu muối không ăn, chết cũng không sợ nước sôi ấy chọc tức không nhẹ, nhịn không nổi lẩm bẩm: “Không biết tự lượng sức!”
“Anh lẩm bẩm cái gì đấy!” – Giang Lâm Hạ cao giọng chất vấn, “Muốn nói thì nói thẳng ra, đàn ông con trai gì mà đi học cái thói nói xấu sau lưng!”
Lục Lẫm cảm thấy cả người sắp tức nổ tung, trừng mắt nhìn cô, từng chữ từng chữ một: “Tôi nói cô là kẻ tự cho mình là đúng, tự cao tự đại, không biết tự lượng sức, tự chuốc lấy bẽ mặt!”
Nói một hơi nhiều như vậy, anh xem như đã trút được cơn tức, lồng ngực cũng thấy dễ chịu hơn không ít.
Giang Lâm Hạ phì cười: “Ồ, đại đội trưởng Lục cũng có học thức ra phết, nói một hơi được bao nhiêu là thành ngữ nhỉ?”
Nhìn vẻ mặt cười đùa cợt nhả của cô, Lục Lẫm hoàn toàn hết cách: “Giang Lâm Hạ, rốt cuộc cô muốn làm gì?”
“Phối hợp điều trị.” – cô đẩy bản phác đồ phục hồi tới trước mặt anh, giọng điệu không cho phép phản bác, “Bắt đầu từ ngày mai, ngoài uống thuốc còn phải phối hợp châm cứu và xoa bóp.”
Lục Lẫm cười khổ: “Còn cần phải giày vò nữa không?”
Y thuật của các chuyên gia Tổng viện Quân y đứng đầu cả nước, họ đều đã nói là không thể, một cô gái nhỏ như cô thì có bản lĩnh gì mà chữa khỏi cho anh?
Thấy anh lại muốn thoái thác, Giang Lâm Hạ cũng nổi giận – một gã đàn ông to xác mà trị bệnh cũng phải để người ta dỗ dành!
“Tôi nói này, anh rốt cuộc có phải là đàn ông không? Thử một lần thì đã sao? Chẳng lẽ còn tệ hơn tình trạng hiện giờ được nữa? Anh miệng thì luôn nói không buông được Cố Tiểu Bắc, vậy anh đã làm gì cho nó chưa? Nó ở ngoài vì giữ thể diện cho anh mà đánh nhau với người ta, còn anh thì ở đây tự ruồng bỏ bản thân, thỉnh thoảng lại diễn cái trò tự sinh tự diệt, tự cảm động lấy mình. Tôi lại muốn hỏi cho ra nhẽ, rốt cuộc anh muốn làm gì? Theo tôi, anh chính là một kẻ hèn nhát từ đầu đến chân, đến cả dũng khí thử một lần cũng không có!”
“Phối hợp, tôi phối hợp!” – Lục Lẫm nhắm mắt lại, giọng mỗi lúc một cao.
Cô nói không sai, xấu hơn nữa thì còn xấu tới đâu? Nếu cô ta chữa cho anh chết luôn, thì với anh cũng coi như được giải thoát!
